Bài đã đăng của Huỳnh Trọng Khang
Mộng của mộng
Người xuống bếp, thật dễ để tìm bếp trong căn nhà nhỏ thế này, nhưng trong bếp cũng chẳng có gì ăn. Thế là người bước ra khỏi cửa. “Làm ơn cẩn thận”, lũ trẻ reo lên, đẩy những vòng bánh xe của chúng qua trước mặt người, chúng reo hò khắp phố
CON CƯỠNG
Nhưng con cưỡng đó rất ngu, từ lúc tôi ở cho đến ngày dọn đi nó không nói được câu “có khách đến” lấy một lần, dù ông chủ nhà đã dụ nó bằng đủ món từ đậu phộng đến hạt dẻ. Vậy mà khi hai thằng học kiến trúc thuê phòng ở đây không biết bằng cách nào đã dạy cho nói một cách trơn tru câu: Đồ chó đẻ!
chùm thơ Huỳnh Trọng Khang
Cái đêm chiến tranh cưỡng hôn thành phố
Anh sẽ ôm em cho thật chật
Sẽ nói về một thời để yêu và một thời để mất
Sẽ vạch mặt từng thằng nham hiểm nhất
Ăn của dân hút đến tận xương
Sẽ không nói chuyện về chiến tranh
Ôi chiến tranh muôn thuở
Thời nào cũng chiến tranh
Thằng Trung Quốc khốn nạn

Bình Luận mới