Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

Chờ tôi với…

15.11.2010

“Uỳnh…”
Nhanh như chớp, Toàn chụp khẩu súng, nhào xuống giao thông hào.
Một quả đạn đại bác không giật bắn vào ngay giữa vị trí phòng thủ. May không ai bị thương.
Sáng hôm sau, cảnh mũ sắt, mũ cối quấn quýt nhau chỉ còn là giấc mơ cũ.

Trả Lại Tiền

12.11.2010

“‘Thổi’ không thì nhiêu?”
“Mười.”
“Vẫn không đủ.”
“Dzậy chớ muốn nhiêu?”
“Có năm thôi.”

Refund

12.11.2010

The craving for a woman makes him pedal his bike round and round the city.
A few street sisters can be spotted on Red Cross Boulevard, popping in and out of sight from behind large trees. “Too much traffic, can’t do it,” the man thought.

Lên non hái trái

11.11.2010

Ngay từ lúc chọn nghề, cả ba mẹ, anh chị đều cho tôi là một con điên. Bốn năm dùi mài, thích thú với khoa sư phạm, bất ngờ gặp và quen anh, tôi cứ nghĩ anh là người đồng cảm với tôi, nhưng khi thấy ánh mắt lúc tiễn lên tàu, tôi chợt thấy anh lại ném về phía tôi một cái nhìn đầy nỗi niềm và tuyệt vọng…

Chiếc bè

♦ Chuyển ngữ:
5.11.2010
WorldWarIIwarship_thumb.jpg

Ông tôi bảo, “Có kẻ sẽ nói dối với cháu, họ sẽ đổ thừa cho chiến tranh. Ông không nói dối cháu. Chẳng ăn nhằm gì tới chiến tranh hết mà chỉ liên hệ tới bộ quân phục ông mặc trên người.

Sao Hôm

2.11.2010

Có lần anh nói về những móc ngoặc, chia chác. Tôi như thấy một phần phúc lợi của dân nghèo nằm trong từng viên gạch của căn nhà ba Sơn. Sơn gắp thức ăn cho tôi. Có nhiều loại thức ăn khá cầu kỳ, lạ miệng và ê hề. Tôi chỉ nếm mỗi thứ một ít đã đủ no. Tôi nghĩ đến những trẻ em ăn mày ăn nhặt dọc các hàng quán ven biển.

Lối thoát

29.10.2010

Tôi bước vào con ngõ ấy, với tất cả sự si mê của tự do đem lại. Lần đầu tiên rời khỏi tổ của mẹ để bước vào một thế giới khác mà theo tôi là rộng mở hơn, ước định hơn và sâu xa hơn.
Chào Mào nói rằng, Bồ Câu à, cậu đến ngõ Trầu Cau đi. Ở đó có rất nhiều tình yêu.

Một trăm cảnh núi Phú Sĩ

♦ Chuyển ngữ:
27.10.2010
Osamu_Dazai_thumb.jpg

Nhiều lần khi tôi lặng ngắm cái vẻ đơn giản vô song của cái hình trụ đứng, cảm thấy quả thật ngọn núi chắc chắn là tặng vật của Phật Di Lặc. Nhưng cái tặng vật này với vẻ biểu hiện vô song gần như không thể nào chịu nổi của nó lại khiến tôi nghĩ rằng có một cái gì sai lệch…

Ở rể

22.10.2010

Đêm nọ, dưới ánh sáng trăng, tôi gặp một cái bóng mờ.
Dưới trăng, từng đường gân thớ thịt của người đàn ông ấy hiện ra. Cái bóng hơi gù xuống khi lượn qua một vòm hoa thiên lý.
Tôi đợi. Trong ánh sáng lõa lồ của vầng trăng đong đưa trước gió. Hắn đến.

Hóa trang

21.10.2010
mask001_thumb.jpg

Chỉ cần tôi rờ thấy một vật, dù là cành cây, phiến đá hay thậm chí là một khúc xương đùi người chết tôi cũng chẳng do dự gì mà bám chặt lấy. Tôi mải miết chạy trên con đường rộng thênh thang. Tôi dừng chân, vạn vật vẫn chìm trong yên tĩnh. Bóng tối sánh đặc lại, tôi cảm thấy toàn thân co rút không tự nhiên, trái tim tôi thoạt tiên đập thùm thụp nhưng rồi nó yếu dần và cuối cùng thì ngắt hẳn.

Dòng yêu

14.10.2010

Tôi mới chia tay người yêu. Mối tình bình lặng và dứt cũng dễ như người ta cắt một sợi bún khi làm món bún riêu. Tôi tự nhủ và cười: bún riêu ăn ngon, nhưng bún nát thì thường ế. Tình yêu của tôi giống như một bát bún riêu nát.

Trò chơi trên mái ngói

13.10.2010

“Cuộc đời” là một mỹ từ bóng bẩy, vô nghĩa, nhưng ít ra trong một vài trường hợp, nó có thể được dùng để mô tả một sự có thật, một hiện sinh, một siêu thực hay không siêu thực. Điều Định đang trải qua đây, có thể có ai đó gọi đấy là cuộc đời, có thể có ai đấy đồng ý với điều đó, có thể có ai đó mỉm cười với điều ấy.

Nơi ẩn náu

11.10.2010

Trăm mảnh vụn của tờ giấy sa thải chấp chới bay như bươm bưóm. Những bánh xe cày xuống mặt đường. Cát bụi tung mù bãi đậu xe. Nửa tiếng sau gã trở lại. Tiếng súng nổ lốp bốp như bắp rang. Ba người chết. Nét sững sờ hằn trên khuôn mặt. Chủ hãng, người cai và một mẹ công nhân hay bới móc, chỉ chọc. Kẻ sát nhân thong thả lái xe lại đồn cảnh sát.

Thủy Tinh

30.09.2010

Hoa quay đầu lại rất nhanh, mắt dán vào hắn, miệng hé ra như muốn nói điều gì. Sự việc xảy ra rất nhanh sau đó. Bàn chân trái của Hoa rời khỏi điểm tựa, trái mìn vọt lên, và tiếng nổ…

Một cú đánh không thể hoàn thành

20.09.2010

Đêm qua tôi mơ một giấc mơ, và có vẻ như các trận đánh lại tái hiện, tuy lần này nó hiện ra dưới một hình thức khác. Chúng tôi, những đứa trẻ cùng xóm, đang chơi bóng trước cửa một căn nhà. Nền sân gạch chạy xuôi xuống lòng đường. Những cụ già ngồi trên ghế, bên trái, bên phải và nơi bóng tối sâu trong nhà. Cụ già bên trái, ở xa chúng tôi hơn một chút…

Giấc mơ

17.09.2010

Nằm yên như thế một lúc cô bắt đầu nhận ra cái dáng của anh và tiếng cười khanh khách của một người đàn ông hơi quá tự tin, đang ban cho cô những ánh sáng của hạnh phúc, nhưng cô nhìn thấy những cái bóng khác nữa, mới đầu không nhận ra là ai, khi chúng đến gần cô hoảng hốt co rúm người sợ hãi, cô ngửng đầu ra khỏi cái gối, lấy tay che mặt một lúc…

The Way out of Basra

13.09.2010

When I first set foot on American soil, I couldn’t help but notice that the first feeling upon arrival was the same for all who arrived. It created a very deep and everlasting impression in my mind. But my disorientation at that moment only lasted for a short time, and I soon recovered. The strange feeling began as the airplane left Viet Nam.

Cái mũi thối

10.09.2010

Sẽ cười. Đúng không? Các bạn sẽ cười vào cái mũi thối của tôi.
Nhưng kỳ thực thì mũi tôi không hề thối. Chắc chắn các bạn sẽ bật cười, thậm chí các bạn sẽ cười thành tiếng. Các bạn ho sặc sụa khi các bạn cười, nước mũi các bạn chảy ra, nước mắt các bạn chảy ra.

chuyện kể bên giường

9.09.2010

Bằng ngôn ngữ không chủ từ, bằng câu kệ không đầu đuôi, tôi cố thuyết phục bệnh nhân rằng chết không phải là chọn lựa thích hợp, rằng đâu đó trên thế gian này vẫn còn một người yêu thương cô hơn yêu thương chính mình, rằng trong những thứ con người có được, không gì quý bằng mạng sống. Tôi nói cho một mình tôi nghe.

Những Đứa Trẻ Đầu Thai Giữa Hàng Rào

7.09.2010

Bác ở tù đến năm thứ mười bảy và vì là tù binh không có án cho nên bác cũng không biết đến bao giờ mới hết. Bác không thuộc một chế độ nào nữa cả, bác thuộc về lịch sử.
Vào phòng bệnh bác chui vào mùng cho khỏi muỗi, nghĩ tới những người tù trẻ mới bị bắt và những đứa bé mới sinh ra đời.

Truyện Hai Pho Tượng

4.09.2010

Bác Gỗ thân mến,

Thấm thoát đã ngàn năm qua, tôi nhớ bác mà ghi những dòng này, chẳng hiểu có cơ duyên nào lọt vào mắt bác. Tôi mong có ngày nào trời quang nắng đẹp, bác bỏ ít thời giờ mà nhàn du về chốn cũ, gọi là giao lưu văn hóa chẳng hạn để bác và tôi mình gặp lại nhau, nhìn những thay đổi ở nhau, cho thấy những gì mất mát…

Aquacia

3.09.2010

“Đúng nó đấy.”
“Đâu có giống cây táo.”
“Thì là táo Aquacia mà.”
“Có gì đảm bảo chứ?”
“Nó ở trên bàn em khi em thức dậy.”

Một cuộc chiến khác

1.09.2010

Tôi rời quê vào Sài Gòn học đại học. Đây là lần đầu tiên tôi xa nhà và đi xa đến vậy – cả ngàn cây số. Đối với những gã trẻ tuổi quê mùa như tôi, Sài Gòn gần như là thiên đường, là nơi chất chứa hy vọng thay đổi số mệnh. Trước khi tôi đi, ba tôi đã kể rất nhiều về Sài Gòn cho tôi nghe. Thực ra, ông chỉ ở đó được khoảng một hai tháng trong một chuyến tập huấn ngày trước.

Người Ðàn Bà Mang Thai Trên Kinh Ðồng Tháp

29.08.2010

 
Con kinh thẳng tắp dài hun hút kéo từ Gẫy Cờ Ðen đến quận lỵ Mỹ An, nhìn trên bản đồ nó èo ọt như một chiếc que đan. Hai bên bờ kinh cây cối …

khúc dạo đầu cho một nền văn chương xốc xếch

27.08.2010

Tiếng cười khẩy bật ra từ hai lỗ mũi. Và hắn vạch đầu ngón tay lên những lưng sách tiếng Việt ngủ ngoan trên kệ nơi những Đoạn Tuyệt, Nửa Chừng Xuân, Mùa Biển Động, Cửu Long Cạn Dòng, Biển Đông Dậy Sóng, Chuyện Kể Năm Hai Ngàn nằm chen chúc với những Cách Làm Món Ăn Chay, 365 Món Lẩu Đặc Biệt, Cách Nấu 36 Loại Chè

Kính Mừng Maria Đầy Ơn Phúc

24.08.2010

Dù có tàn bạo hay bốc đồng bao nhiêu, họ cũng không bằng một nửa mẹ. Suốt mười năm con ở trong tu viện, sống hầu hết luôn cả những ngày nghỉ lễ trong đó, theo yêu cầu đặc biệt của mẹ, trong khi mẹ tuốt lại những sợi chỉ trong đời sống xã hội rối rắm vì cái tai họa mà mẹ luôn luôn ám chỉ là sự có mặt của con trên cõi đời này.

Chiêm Bao Lần Nữa

20.08.2010

Khi anh ta đến nơi, tôi chỉ thấy một cái bóng đen, vì đêm đang xuống. Bóng đen đứng trước mặt, nhìn tôi bằng đôi mắt đen, tôi tưởng tượng ra thế.
Tôi tưởng là tôi bước tới một bước, tay đưa ra, nhưng không, tôi chỉ nhích một bàn chân. Tay vẫn để trong túi quần.
Tao tưởng mày đã đi luôn rồi.

Ngõ cụt

19.08.2010

Y không nhớ rõ y đến sống ở đây từ năm nào, y chỉ biết mình đã trải qua nhiều lần nhìn sự thay đổi của con hẻm. Và cũng trong suốt chừng đó năm tháng, chỉ có một khuôn mặt thường xuyên hiện ra với y là chủ nhân chiếc quán nầy. Chưa một lần nhờ vả nhau, cũng như chưa một lần có gì xảy ra để cần đến sự giúp đỡ…

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)