Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Lối thoát

 

 

 

Tôi bước vào con ngõ ấy, với tất cả sự si mê của tự do đem lại. Lần đầu tiên rời khỏi tổ của mẹ để bước vào một thế giới khác mà theo tôi là rộng mở hơn, ước định hơn và sâu xa hơn.

Chào Mào nói rằng, Bồ Câu à, cậu đến ngõ Trầu Cau đi. Ở đó có rất nhiều tình yêu. Tôi hỏi, tình yêu là gì? Chào Mào nói, tình yêu giống như cái mào của tớ, màu đỏ, rất ngọt ngào. Tôi nói, tớ thích những thứ ngọt ngào vậy nên tớ sẽ đi… Và tôi đến ngõ Trầu Cau.

Ngõ Trầu Cau sâu hun hút, cánh tôi mỏi nhừ khi dạo một vòng. Trên đầu bóng tối và đơn độc. Trong cửa kính nhà ai, có cánh chim nào đó đang chao nghiêng theo tôi phải không? Có ước mơ nào đó đang tìm về trong huyết quản trào dâng máu nóng. Tôi rúc lên từng hồi. Tự do vươn tỏa như nắng ấm trong đêm đen. Tôi muốn khóc òa lên. Nhưng lại nhớ lời mẹ, là một con chim, con không được khóc, vì chim không có nước mắt. Có phải đây là sự ngọt ngào của tình yêu không?

Đầu ngõ là một cửa hàng bán hình nhân, những hình nộm người toét miệng cười vô hồn. Những đau đớn hóa thành điệu cười nhạt thếch. Buông thõng đôi tay, cảm giác về trên từng cử chỉ yếu mềm. Tôi hỏi hình nộm, tình yêu ở đâu, hãy chỉ cho tôi. Hình nộm nói, tình yêu ở đây, tất cả hình nộm ở đây đều là tình yêu. Tôi kinh hãi, các anh chỉ là đồ giả. Tất cả các hình nộm phá lên cười, thì tình yêu là đồ giả mà. Tôi tức giận bay đi.

Căn nhà giữa ngõ bán kim khâu. Tôi hỏi sợi chỉ, tình yêu ở đâu, hãy chỉ cho tôi. Sợi chỉ nói, tình yêu là mối nối giữa tôi với những cây kim này. Tôi bảo, tôi sợ kim sẽ châm vào tôi. Sợi chỉ nói, tình yêu là sự tổn thương chứ còn gì. Tôi quay lại nhìn vào khuôn mặt dài thòng của sợi chỉ, thấy đôi mắt u buồn như một vết mờ dài.

Tôi lại bay mải miết. Những giác quan tê dại, biến động theo đường gân mờ ảo. Tình yêu ơi, mi ở đâu?

Tôi gặp chàng ở căn nhà ẩm thấp chuyên để làm bánh mì. Trong cái đêm ngây ngất men say bột ủ. Chàng sà đến bên tôi. Đôi mắt chàng đen láy, ánh nhìn tĩnh lặng. Tiếng rúc của chàng cũng ấm áp lạ kì. Tôi hỏi, anh có phải là tình yêu không? Chàng gật đầu. Tôi bảo, anh sẽ cho em sự ngọt ngào chứ? Chàng cũng gật đầu. Từ đó tôi sống ở ngõ Trầu Cau cùng chàng. Chàng đối xử với tôi rất tốt, hàng ngày đều nhường nhịn, yêu thương tôi. Tôi hỏi, anh có phải tình yêu không? Chàng gật đầu. Tôi dụi đầu vào cánh chàng, nói, em thấy ngọt ngào.

Rồi đến một ngày, chàng đi đâu đó rất nhiều ngày, trời trở lạnh, mưa gió bão bùng giăng mắc khắp nơi. Một ngày chàng không về, tôi thấy một ngày cay đắng. Hai ngày chàng không về, tôi thấy tim mình tan nát từng mảnh. Ba ngày chàng không về, tôi muốn chết.

Chàng về. Ngày ấy trời tạnh gió. Tôi thấy chàng đứng trước mặt mình mà tưởng như không có thật. Đôi mắt chàng lạnh tanh. Chàng về, dẫn về một hình nộm, và cầm trong tay một cái kim khâu. Tôi hỏi, anh có phải tình yêu không? Chàng lắc đầu. Hình nộm cười sặc sụa. Chiếc kim khâu trên tay chàng đâm vào tim tôi, anh cần máu em để chữa bệnh cho cô ấy. Chàng chỉ tay vào hình nộm, đó là tình yêu của anh, phải có máu của em thì cô ấy mới trở thành giống như anh được. Tôi muốn khóc, nhưng mẹ bảo là chim thì không được khóc, vì chim không có nước mắt. Tôi cầm chiếc kim, đâm từng nhát vào tim mình, mỗi nhát đâm là một giọt máu. Tôi hỏi, 90 giọt máu của em đã đủ chưa? Chàng lắc đầu, phải đủ 120 giọt. Lấy đủ 120 giọt máu, tim tôi cạn kiệt. Tôi loạng choạng bay đi. Tôi va đập vào tất cả những xà cột trên đường đi. Nhưng phía trước tôi thấy ánh sáng. Đó có phải là tình yêu không? Tôi gào lên. Tất cả các xà cột đều lắc đầu, chúng tôi mới là tình yêu. Nhưng tôi không để ý nữa. Ánh sáng cuối ngõ còn le lói, đó có phải tình yêu không? Ban mai trờ tới, luồn dưới cánh tôi, tôi nghe tiếng thì thầm, không, đó là lối thoát.

 

 

 

.

bài đã đăng của Phạm Phương

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)