Trong bóng đổ nghiêng ngửa của hình hài một con cá Basa. Tôi nghĩ mình đã nhìn thấy ở đâu đó làn khói trắng tinh, thơm hương mạ non phía dưới hạ nguồn những con sông đang chảy.
Sông Cửu Long hiện ra trước mặt tôi chỉ là một vùng bao la thăm thẳm nước, nước điên cuồng vùng vẫy, đập vào những bè cá trôi nổi. Dào dạt, ước định. Tôi hít đầy lồng ngực nắng, gió và cả sự bao dung tuyệt đối của mảnh đất cuối cùng trong đời mình.
Đứng trước bình yên, bao giờ tôi cũng nghĩ đến cái chết.
Chiếc Toyota Innova lướt trên những con đường bóng láng, lộng lẫy màu xám xanh của nhựa đường quyện với nắng. Nắng chảy nhựa trên da người. Nắng ôm lấy lồng ngực ào ào nhựa sống của miền Tây Nam Bộ. Tôi không biết mình đang ở đâu, có lẽ là giữa trái tim của vùng đất ấy vì tôi thấy dòng máu trong người tôi cũng sôi lên thúc dục.
Hãy đi tiếp đi nào.
Máu của tôi là B (Rh-) – một loại máu cực hiếm.
Tôi oặt người giả vờ ngủ nhưng thực ra đang nhìn vào gương chiếu hậu để quan sát từng nét cử động nhỏ trên gương mặt người đàn ông mặc áo xanh lá cây ngồi hơi xéo với tôi. Bàn tay anh ta đang lượn một vòng vô thức như cái cách mà người ta vẫn dùng để hỗ trợ biểu đạt. Đôi mắt không nhìn về phía tôi. Tôi sợ hãi, kéo tai nghe để bản nhạc không lời át đi những lo lắng, khổ đau trong lòng. Tôi chờ đợi ánh mắt của anh ta nhìn về phía tôi như cái cách con sông trước mặt chờ đợi một đợt triều lên để nuôi dưỡng những gì đang tồn tại trong nó.
Đó là một người đàn ông trung niên, dáng người cao to và vững chắc. Đôi mắt to hơn bình thường, cánh mũi phập phồng sau từng lời nói. Có cái gì đó ở anh ta làm tôi xao động, chắc đơn giản chỉ là một sự hấp dẫn giới tính rất tầm thường như cái cách những con đực vẫn quyến rũ những con cái khác. Tôi đã cười xoà trước nó. Từ trước đến giờ, tôi chưa bao giờ yêu ai thật lòng để được phép nghĩ đến tình yêu như kiểu tình yêu thường tình khác.
Anh ta vẫn không nhìn về phía tôi. Chất giọng đậm chất Phương Nam của anh ta vang lên ong ong trong óc tôi. Tôi thiếp đi…
Vào một ngày nắng, tôi chạy về bến xe miền Tây, không mũ áo, chỉ có chiếc quần đùi cộc và chiếc balo đen đựng trong đó đủ mọi thiết bị điện tử cần thiết của tôi. Trời rất nắng, những nụ cười khắc khổ như một miếng đề can dán xuống bức tường nghèo đói.
Tôi chạy theo tiếng gọi trong sâu thẳm tâm hồn tôi, về một nơi mà tôi được giải thoát ra khỏi bản thân nhiều định kiện của mình. Miền Tây nam bộ, nơi tôi chưa hề biết đến. Nơi ấy, tôi nghĩ mình đã thấy trong những giấc mơ xa xưa khi tôi còn là một cô bé con, vùng vẫy trong lòng sông Hồng, mùi hoa cải và tiếng hát trầm thấp của một ca sĩ nữ về những tình yêu đơn sơ quá đỗi.
Con người có nhiều kiếp. Kiếp trước của tôi có lẽ đã không làm người mà làm một chiếc lá. Chiếc lá tôi trôi trên sông Hồng ra biển rồi lại theo dòng hải lưu về với sông Cửu Long, bơi ngược lên thượng nguồn tìm về với những gốc gác cũ kĩ, cổ xưa nhất. Nơi ấy, nước sông Cửu Long vẫn là nước sông Hồng, cùng một màu phù sa dữ dội ấy, cùng một màu đỏ ấy. Sông Hồng và sông Cửu Long cùng với biển chính là một dòng chảy duy nhất để chiếc lá tôi cứ trôi mãi chưa bao giờ đứt đường đi. Tôi về miền Tây Nam Bộ, như là một cách tìm lại tiền kiếp – cái tiền kiếp bí ẩn và kiêu hãnh của tôi.
Tôi nhập đoàn với một số người cũng có ý tưởng đi quanh quẩn như tôi. Họ là một đám đàn ông và vài người đàn bà. Gần như tất cả họ đều có đôi mắt trắng dã, nước da xanh xao và nụ cười vô hồn. Tôi không muốn đối thoại với họ nhiều. Tôi im lặng. Tôi im lặng nhìn về phía người đàn ông có ánh mắt hồn hậu ấy, chất giọng phương Nam và làn da của anh ta gợi nhiều cảm xúc cho tôi. Trong đôi mắt ấy, tôi thấy một phương Nam tràn đầy gió, nắng và khao khát, một phương Nam không có sự trầm tư quá nhiều.
Chiếc ô tô cứ lầm lũi đi qua hết những góc khuất của cuộc sống. Một cuộc sống lạc hậu và nghèo đói tôi không thể tưởng tượng được, cơ hồ như hàng trăm năm trước đây tôi cũng đã từng đi qua nó. Tất cả vẫn chưa hề biến đổi.
Chiều tối, tôi uống rượu trong phòng, nước mưa ngây ngất hết khoảng nhỏ trước ban công khách sạn. Chiếc linh phong đu gió, kêu loạn xạ lên một giai điệu buồn cười. Uống rượu đến lúc cảm thấy da mặt mình ửng lên, tôi mở máy tính và bắt đầu viết. Đầu tiên tôi viết về chiếc lá, về chiếc linh phong ngân nga, về đôi mắt những người đi cùng, về người đàn ông ấy… Cuối cùng tôi lại xoá hết đi. Tôi đang vô thức, tôi chỉ muốn bay.
Trong cơn mơ, tôi thấy người đàn ông ấy hôn tôi cháy bỏng. Anh ta mỉm cười đủ để môi tôi có thể áp chặt lên môi anh ta. Tôi muốn bùng cháy như cây cạo lửa đã khô cong.
“Em trôi gần đến anh rồi!”.
Đừng nói nhiều nữa, kẻo sẽ đánh mất giấc mơ này.
“Đây không phải là mơ!”. Anh ta nói.
“Không! Đây là mơ”. Tôi hoảng hốt.
Đêm tối trầm bổng như một bản nhạc dài. Những hình hài trần trụi cùng ước muốn hoà quyện vào nhau đang rúc lên trong trái tim bướng bỉnh của tôi.
“Em sinh ra ở sông Hồng”. Tôi nói.
“Em là con gái thuỷ thần ư?”
“Không! Em là bèo bọt”
Em chỉ là bèo bọt…
Chiếc xe lững thững tiến vào một ngôi làng nghèo khổ, toàn người Chăm. Làn da đen bóng của họ hiện lên lồ lộ duới những tấm vải hoa văn bóng quấn quanh thân dưới. Tôi thấy họ gần như những bức tượng đồng, cam chịu. Tôi thấy trống rỗng hơn khi những hình người ấy quẩn quanh chiếc ô tô, khi nó đang lao đi trong một con đường hun hút gío.
Chúng tôi bị kẹt lại nơi mom sông. Chỗ ấy hoang dã quá và người lái xe dù đã khuyên nhủ đủ điều nhưng vẫn phải chiều theo ý nghĩ của những kẻ thích phiêu lưu và lái xe chui vào nơi không có đường ra ấy. Đám người trên xe phấn khích với ý nghĩ mình đang ở trên hoang đảo, không có đường ra.
“Chúng ta sẽ phải ở đây bao lâu nhỉ?” Một người nói.
Tuy tỏ ra lo lắng nhưng có lẽ tôi nhìn thấy sự thích thú nhiều hơn trong mắt họ. Những người Chăm nhìn chúng tôi với đôi mắt khó hiểu và có phần hờ hững.
Đêm tối bao trùm chiếc xe dần dần. Tất cả bọn họ đều chắc chắn rằng mình có thể ngủ trên xe mà không sao cả. Rồi những người đàn bà bắt đầu than phiền, những người đàn ông thì ngáy quá nhiều. Nửa đêm, họ lục tục kéo nhau vào làng.
Tôi ngồi lại trên xe cùng anh ta. Người đàn ông ngồi phía dưới tôi, đôi mắt nhằm nghiền, mãi một lúc lâu sau mới nhả được vài chữ.
“Em là ai vậy?”
“Là bèo bọt…”
“Ở đâu đến?”
“Sông Hồng.”
Tôi tiến lại gần hơn phía anh ta ngồi, miết nhẹ ngón tay vào bờ môi của anh ta, nơi mà trong giấc mơ, tôi thấy mình đã ở đó. Đôi mắt nhắm lại nhưng vẫn si mê.
Tôi hôn lên đó như si dại. Những nụ hôn tới tấp đến từ trong tim tôi, nó thôi thúc tôi cứ muốn chìm đắm vào anh ta mãi mãi, chìm đắm vào tiền kiếp của tôi, trong khoảng thời gian tôi trôi về phương Nam, ngụp lặn trong những bến bờ bão giông khác thường này.
Bên ngoài ánh trăng trải dài qua hàng vạn dặm, chiếu vào cửa kính xe, in hằn lên khuôn ngực của tôi và bờ môi ẩm ướt của anh ấy. Tiếng ếch kêu, và mùi bùn đất đang kéo lên bản giao hưởng của trời và đất. Chiếc lá tôi trôi mãi vào dòng sông phương Nam chảy ra từ trái tim anh.
“Em, em từ đâu đến?”
… Từ sông Hồng…