Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Chuyện (I)

 

 

 

Làng ấy, dần không chứa nổi thân hình gầy guộc, 40 kg của cô giáo Mỹ. Tôi biết vậy, bởi thời gian này, mỗi lần đi qua nhìn vào ngôi trường lại có cảm giác nó bé đi một chút. Hay tại học sinh lớn quá nhanh?

Thời gian đầu, khi mới về quê giữ chân văn thư, tôi thường nhắc đến giậu mùng tơi bao quanh trường tiểu học với mẹ. Mẹ tôi nấu canh mùng tơi với cá Rô gion rất ngon, nên đi đâu tôi hay để ý đến giậu mùng tơi. Chẳng hiểu cây mùng tơi ở trường học ăn cái gì mà non tơ mơn mởn như thế. Mặc dù nơi chúng mọc toàn là  đá mồ côi, lô nhô, lố nhố. Tay Chơn, trực bưu điện bảo rằng, đám trẻ con hay ra đấy đái thì nó mới tốt thế chứ sao. Cái giống mồng tơi là chúa thích món nước đái. Tôi cười, anh đến tuổi về vườn rồi hay sao mà nghiên cứu rau củ kĩ thế? Tay ấy cười hô hố, nói tiếp điều gì đó bùng nhùng, chẳng ra đầu ra đuôi.

Tay Chơn có lẽ là người đàn ông duy nhất trong làng. Tất nhiên, trừ đám thằng người suốt ngày đem vợ con ra làm túi đấm bốc mỗi khi say rượu và mấy  ông cụ không còn đuổi kịp được gà phá vườn.

Làng này tồn tại như một điều kì cục. Nghe mấy ông cụ tán chuyện thì nó đã có từ thời Nam Bắc phân tranh. Mạc Đăng Dung trên đường chạy lên phía Bắc, để lại một đám tàn quân yếu bệnh giữa đường nên lập thành làng. Xét về địa thế, thì câu chuyện có vẻ đúng, bởi làng nằm trong một thung lũng tách biệt, đá mồ côi nhiều như củ cải, cam chanh bòng bưởi không mọc nổi, đâu đâu cũng chỉ trồng toàn ngô. Mấy năm trước, những bắp ngô bé tí, ngọt lừ còn thấy nhiều, trẻ con có cái thú trộm ngô rồi ngồi châu đầu nướng ăn, người lớn thì tử tế hơn, nướng ngô trong bếp. Vài năm nay trồng toàn ngô răng ngựa, thứ chỉ để nuôi lợn gà.

Đình thần của làng thờ một cái yếm lớn. Điều đó, làm tôi nghi ngờ thêm về tính xác thực của câu chuyện nguồn gốc làng. Lẽ nào  tên phản phúc họ Mạc đã dấu diếm đám đàn bà con gái hết hạn sử dụng ở đây để đỡ mang thêm tiếng bội bạc chăng?

Như bao nhiêu trẻ con trong làng khác, tôi lớn lên với đám ngô khoai, chẳng biết gì về thế giới bên ngoài. Chỉ biết rằng ở nơi đó có nhiều trong sách vở, là nơi con trai có thể chơi với con gái mà không bị trêu chọc, nơi người ta tha hồ đọc sách báo, ăn kẹo mút, một thế giới thiên đường.

Tất cả trẻ con khi thành người lớn đều bỏ đi tìm thiên đường.

Trong làng chỉ còn trơ lại toàn ông bà già và những kẻ vô công rồi nghề, rượu chè, cờ bạc, công việc hằng ngày là hành hạ người khác, ném chó chửi mèo.

Tay Chơn nghe nói đã từng là một tay giang hồ tứ chiếng. Dù từ khi về làng, hắn khá hiền lành, trở thành củ khoai, hạt lúa. Hắn xấu tướng, mới gần ba mươi mà như gần bốn mươi. Răng vổ, bị nhiễm tetra nên vàng vàng, xỉn xỉn. Khuôn mặt như bánh bao thiu, ngày này qua ngày khác cứ nghền nghệt ra phía sau quầy tính tiền ở bưu điện duy nhất trong làng. Hắn lùn, bụng to như trống cái, hay nói những câu đùa cợt vô duyên… Tuy vậy, người ta rất nể hắn, nhà ai có con gái lớn cũng nhăm nhe gả cho hắn, hắn là niềm mơ ước của biết bao cô. Có lẽ vì hắn là người duy nhất trong làng …đeo kính cận.

Ngày cô giáo Mỹ về làng là ngày Vũ Thủy, trời mưa rào. Cô giáo ướt nhẹp. Mái tóc dài ép vào khuôn mặt gãy, làm mắt cô sâu hơn. Thằng bé ngồi trú mưa trong bưu điện, níu tay mẹ sợ hãi. Tay Chơn ngẩng mặt lên lơ đãng hỏi, cô tìm ai? Cô chào thân thiện, nhưng không đi vào trả lời câu hỏi của hắn, điệu bộ hệt như những thục nữ khác. Tuy nhiên, cái cách cô ngồi xuống đã tố cáo cô. Hai chân hơi giạng ra, nước chảy tong tong. Thằng bé đã bớt sợ hơn. Cô nhìn nó cười hiền, thậm chí còn đưa tay vuốt má nó. Người mẹ sung sướng, nét mặt cười dãn ra, cảm tưởng một phần liên hệ của mình trong đứa con trai tới gần với cô gái lạ, một cô gái thật là lạ, lạ theo kiểu cao sang…

Cô gái ấy khác biệt rất nhiều so với những cô gái trong làng. Người mẹ nhìn kĩ cô với một thái độ kín đáo là lạ. Có lẽ sẽ chẳng ai ngăn được bà ta nhìn vào tận chân lông cô nếu như tay Chơn không hắng giọng một tiếng dài, khàn khàn đục đục đờm trong cổ. Bà mẹ giật mình, lơ đãng, a, trời hết mưa rồi con, cảm ơn chú Chơn nhé, chào cô. Bà bế thằng con lên, hơi đưa người về phía sau để cân với trọng lượng nó ở phía trước, lững thững đi ra ngoài trời ẩm ướt mưa, mặt đất lỗ chỗ vệt nước để lại, có những vệt to như mắt mèo hoang hoặc một bông hoa râm bụt be bét.

Trong bưu điện chỉ còn trơ ra khuôn mặt tròn xoe của tay Chơn và khuôn mặt dài ngoằng của cô giáo Mỹ.

Tôi bước vào.

Phải nói, tôi thấy hơi choáng khi cô Mỹ bất ngờ quay ra. Một khuôn mặt gây ấn tượng đến rợn người. Nước còn ướt đẫm trên từng sợi tóc mai thòng xuống. Cặp môi mỏng dính, thâm sì lại vì lạnh. Và ánh nhìn len lén, sợ sệt. Cô gái như con quỷ nhỏ chưa biết hút máu người đang bị bao vây bởi một loạt nạn nhân tương lai của mình. Tay Chơn không nhìn cô gái, hắn bảo tôi, hôm nay không có thư cũng chẳng có báo, anh được nghỉ. Thấy thái độ nghiêm nghị khác thường của hắn, tôi liếc qua cô Mỹ. Chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì, tôi toan quay ra thì cô cất tiếng hỏi, anh có về trường học không? Làm ơn dẫn đường cho tôi. Tôi quay lại gật đầu, tay Chơn nhíu mày, có lẽ hắn đang nghĩ, vậy ở đây tôi là phỗng à? Tôi mỉm cười  diễu cợt với hắn rồi ra hiệu cho cô Mỹ đi theo mình.

Cô Mỹ đi cùng tôi về trường học. Chiếc xe máy của tôi rung lên bần bật sau mỗi cục đá nhỏ chắn đường. Mỗi lần như thế tôi lại quay lại xem cô Mỹ có bị rơi xuống không? Cô Mỹ không bám vào người tôi mà níu tay vào yên xe. Tôi bảo, cô nói chuyện gì đi. Dường như hiểu, cô bắt đầu nói.

-   Vùng này đẹp quá anh nhỉ?!

             Sau câu nói ấy, tôi không hề nghe một tiếng hít hà như điệu bộ quen thuộc của các cô gái khi làm ra vẻ yêu đời. Hai tay cô cũng không thể giang rộng đón gió thành ra lời nói của cô mang tính chiếu lệ nhiều hơn.

-   Tôi thấy  toàn đá là đá mà.

-   Đá cũng đẹp chứ – cô lí nhí.

-   Cô đến trường học làm gì?

-   Tôi là giáo viên mới – cô trả lời.

             Tôi không nói gì thêm. Chiếc xe xóc như xóc ốc leo đều đều lên sườn dốc thoai thoải. Trường học hiện ra dưới một chiếc cầu vồng. Mái lợp còn ướt đẫm. Hương mặn mòi của cỏ tranh không khỏa lấp được dáng dấp thê lương, thảm hại của nó. Tôi để cô giáo xuống trước cổng trường. Chiếc biển gỗ đề tên trường treo lủng lẳng trên cây gỗ khẳng khiu, đóng ở đó như một cái cọc ngoằn ngoèo. Cô giáo Mỹ nhìn cái biển một lúc, chào tôi rồi đi thẳng vào trong. Tôi dắt xe quay ra nhưng nghĩ ngợi một lúc tôi quay lại gọi với theo:

             – Cô có cần gì thêm không?

Nhưng cô Mỹ đã đi vào trong lớp học xiêu vẹo từ lâu rồi.

(còn nữa)

bài đã đăng của Phạm Phương

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)