Bài đã đăng của Trà Đóa
BỌN VÔ ƠN
Một ngày bình thường như mọi ngày, con sói đi xuống đồng cỏ để săn cừu. Nhưng hôm ấy nó đã gặp một chuyện bất ngờ…
Bọn cừu – những kẻ yếm thế và bị săn …
RÁC
Vào những buổi sáng sớm, trên đường đi làm, X phải đi ngang qua một đống rác to tướng bốc mùi. Anh
bước thật nhanh, tay bịt mũi nhưng vẫn không ngăn nổi mùi xú uế …
Sẽ có ai đó nhận ra tôi
Và chỉ vài tháng sau, khi mọi người đã kể xong câu chuyện của mình, tôi tin rằng mọi lẽ cô độc trên thế gian này đều đã hội tụ về đây. Nhưng rồi, có một “kẻ cô độc nhất trong những kẻ cô độc” đã làm đảo lộn mọi thứ. Đó là thành viên cuối cùng, một con người lặng im từ đầu đến cuối trong các cuộc gặp. Ông ấy đã nhanh chóng khiến tôi tạm quên đi tất cả những gì đã được nghe trong vòng mấy tháng qua.
Những chiếc bóng
A, mà bạn biết chim nướng lá chanh không, món thượng hạng, tôi sẽ kể rõ ngay sau đây: vặt sạch lông, mổ bỏ hết bộ lòng, rửa sạch, nhét lá chanh vào, quấn mười lớp lá chuối tươi rồi nướng cho đến khi cháy đến lớp lá cuối cùng là được. Sau đó chấm muối tiêu và nhai ngấu nghiến từ đầu đến thân, rồi 2 cẳng và sau cùng là linh hồn của nó…
Cái chết của một người bạn cũ
“Cậu vào hỏi con M trong hẻm này xem sao, hình như là bồ của nó đấy.”
Tôi vào hẻm hỏi thăm M. Đó là một cô ả làm điếm đã qua thời xuân sắc. Cô ả chỉ vào thằng nhóc đang bò dưới nền nhà và hỏi tôi:
“Giống không?” Rồi cô ả nổi lên cười thích thú.
Một cuộc chiến khác
Tôi rời quê vào Sài Gòn học đại học. Đây là lần đầu tiên tôi xa nhà và đi xa đến vậy – cả ngàn cây số. Đối với những gã trẻ tuổi quê mùa như tôi, Sài Gòn gần như là thiên đường, là nơi chất chứa hy vọng thay đổi số mệnh. Trước khi tôi đi, ba tôi đã kể rất nhiều về Sài Gòn cho tôi nghe. Thực ra, ông chỉ ở đó được khoảng một hai tháng trong một chuyến tập huấn ngày trước.

Bình Luận mới