Vào những buổi sáng sớm, trên đường đi làm, X phải đi ngang qua một đống rác to tướng bốc mùi. Anh
bước thật nhanh, tay bịt mũi nhưng vẫn không ngăn nổi mùi xú uế xộc lên khiến anh muốn nghẹt thở. Từng đàn ruồi
bị đánh động bay lên, tạo ra mớ âm thanh vi vo nghe thật êm tai.
Rồi đến chiều, lúc đi về, X lại phải đi ngang qua đống rác ấy. Vẫn chừng đó cảm giác lặp lại, vẫn những
bước chân vội vã để mong lướt qua thật nhanh. Anh chưa bao giờ chú tâm nhìn vào đống rác, dù vẫn biết chắc
chắn nó ở đó, như một sự hiện diện không thể chối từ. Cho đến một buổi sáng…
Hôm ấy trời thật đẹp, mặt trời lên cao hơn thường lệ, chiếu ánh sáng chói chang xuống con đường. Và
một phần những tia sáng đẹp đẽ ấy đã rọi thẳng vào đống rác. Có thứ gì đó lấp lánh mà vô tình phản chiếu lọt
vào mắt X. Anh dừng lại nhìn vào đống rác, nhưng vẫn không thể nhận ra đó là vật gì. Sau một hồi do dự, cuối
cùng anh bước qua.
Nhưng khi đi được một đoạn chưa xa, anh ngoái lại và thấy một gã nào đó đang đứng nhìn chằm chằm
vào đống rác. Anh nhìn kỹ và nhận ra gã hàng xóm và hắn hình như đang cố lấy cái gì đó từ đống rác. Rồi sau
khi lấy xong, thay vì đi thẳng như mọi ngày, hắn lại quay về.
Hành vi lạ lùng của gã hàng xóm ám ảnh X cả ngày. Anh cố đoán cái vật hắn nhặt được là gì. Lẽ ra, nếu
không có chút do dự, vật ấy phải thuộc về X. Anh tiếc rẻ sao mình lại dại dột đến vậy.
Cả đêm hôm đó anh nằm trằn trọc với câu hỏi lơ lửng trong đầu: “Có khi nào đó là một chiếc nhẫn vàng,
hay có khi là kim cương?” Dễ lắm, vật có thể lấp lánh như vậy chắc chắn không phải là thứ tầm thường. Nếu
tầm thường, gã hàng xóm hẳn không phải lén lút như vậy.
Mấy hôm sau, anh tìm cách đến gần và làm quen với gã. Nhà anh ta cách nhà X chừng trăm thước, nhưng
đó là đường chim bay, còn nếu đi phải lòng vòng qua một rừng hẻm dọc ngang như ma trận. Trước đây họ
từng chạm mặt nhau vài lần ở quán cà phê đầu hẻm và X nghĩ hẳn hắn ta cũng biết anh. Và lần này X cũng
canh hắn ở quán cà phê đó vào một buổi sáng thứ bảy.
Sau một hồi tán hươu tán vượn, X buột miệng khen hắn có vẻ mới phát tài. Gã kia xịu mặt “đang thất
nghiệp.” X cười “thất nghiệp nhưng phát tài là được.” Gã kia vẫn cười gượng gạo như ăn phải gạo sống. Rồi
làm như tình cờ, X hỏi hắn có phải đã nhặt được cái nhẫn trong đống rác vào sáng hôm ấy hay không. Gã kia
giật nảy người chối phăng “chỉ là cái giấy bóng gói kẹo.” X trề môi, thôi cha nội, không qua mắt tôi được đâu, lẽ
ra nó phải là của tôi…
Câu chuyện hôm ấy kết thúc nửa chừng vì gã kia đột ngột bỏ về. Nhưng với X, anh gần như khẳng định đó
chắc chắn là một chiếc nhẫn, hoặc đại loại là một thứ bằng vàng hay kim cương quý giá.
Những lần sau, X lại lân la lại gần mỗi khi gặp hắn ở quán cà phê. Vẫn những câu dò hỏi cũ, những cái trề
môi cùng những cái lắc đầu khổ sở. Nhưng câu chuyện vẫn không thể kết thúc đối với X. Anh vẫn cứ nhận ra có
điều gì đó không thật trong những lời nói trớ của gã kia.
X vẫn không nguôi nuối tiếc cho sự do dự của mình. Lẽ ra anh phải tỉnh táo hơn để không bỏ qua một cơ
hội ngon ăn đến vậy. Con đường ấy, đống rác ấy là những thứ quá quen thuộc, quen thuộc đến mức như thể
chúng là vật sở hữu của X. Để rồi chỉ trong một thoáng do dự anh đã đánh mất cái phần thưởng trời cho mà lẽ
ra chỉ có anh mới xứng đáng được hưởng.
Nỗi tiếc nuối của X không giảm theo thời gian, mà luôn được hâm nóng vào mỗi sáng sớm khi đi ngang
qua đống rác. Rồi anh tập cho mình một thói quen mới là nhìn thật kỹ vào đống rác mỗi khi đi ngang qua đó.
Cho đến một buổi sáng sớm khác, trước tiết hạ chí ít ngày, X bắt gặp gã hàng xóm đã đứng cạnh đống rác
trước mình. Lúc đó mặt trời đã lên, một vài tia nắng rạng rỡ đã chiếu vào đống rác. Và thật bất ngờ, một lần
nữa, những tia phản chiếu lấp lánh lại đập vào mắt X.
Anh lao tới đầy háo hức, nhưng gã kia đã đứng choán mất chỗ có thể chạm tới vật đó. Gã dùng một cái
kẹp bằng sắt thanh, gạt mớ rác rưởi xung quanh để lôi được cái vật lấp lánh ấy ra. Một thứ bao bì bằng nhôm
được tráng kẽm lấp lánh. Gã kia cười nhăn nhó bỏ vào cái bao bên cạnh.
Gã lại cười nhìn X như ngụ ý rằng, làm gì có vàng hay kim cương ở đây, tuy lấp lánh nhưng cũng chỉ là rác
thôi.
Rồi hắn bỏ đi. X cũng giật mình vội vã bước đi. Anh sợ mình sẽ bị trễ giờ làm.