Một ngày bình thường như mọi ngày, con sói đi xuống đồng cỏ để săn cừu. Nhưng hôm ấy nó đã gặp một chuyện bất ngờ…
Bọn cừu – những kẻ yếm thế và bị săn đuổi suốt đời – hôm ấy bỗng dưng không còn tỏ ra sợ hãi khi thấy con sói đến. Bọn chúng kết thành bầy chặt chẽ, giương những đôi mắt căm phẫn đầy cảnh giác về phía con sói. Và chúng đã khiến cho con sói do dự không dám tiến tới gần, mà phải chạy vòng quanh tìm cách. Nhưng dù con sói đã thử hết cách này đến cách khác để hù dọa, bọn cừu vẫn chẳng suy suyễn. Bọn chúng vẫn đứng đó, quây tụ lại thành một khối, tỏ rõ cái mùi sẽ chống đến cùng.
Đến chiều, sau một ngày quần mệt lả, con sói đành lủi thủi bò về hang. Nó nằm dài rã rời, nghĩ đến những con mồi mà thèm thuồng chảy nước dãi ròng ròng…
Rồi khi những cơn đói cứ gào thét, nó lăn lộn trên nền đất đầy đá dăm mà rên rỉ. Nhưng cơn đói như con thú dữ cứ hành hạ nó không thôi, và nó chợt nhận ra là đang đối diện với một thực tại đầy bế tắc. Nó bắt đầu cảm thấy xót xa cho thân phận của mình, và nước mắt bắt đầu chảy dài như suối…
Rồi khi niềm tủi thân dâng cao, trong cơn thổn thức, nó lao ra đồng cỏ, hướng về phía bầy cừu và gào lên đầy giận dữ:
– Chúng bây là đồ ác độc, là bọn v…ô…ơ…n…