Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Vũ Thất

Vũ Thất

đời thủy thủ 3 (kỳ 9)

26.05.2026
Khu-truc-ham-HQ-1-Tran-Hung-Dao.jpg

Hoàng Sa, Trường Sa từ xưa đến nay vẫn là vùng biển nguy hiểm. Đã có rất nhiều tàu thuyền bỏ xác tại vùng này. Mùa gió tây nam nếu đi phía trong thì bị đẩy tấp vào rạn san hô. Mùa gió đông bắc, đi phía ngoài thì cũng mắc cạn tương tự. Vì quá xa bờ, việc cứu cấp khó khăn, xác tàu mang theo cả xác người chết đói.

đời thủy thủ 3 (kỳ 8)

19.05.2026
Bac-Vam-Cong.jpg

Những dề lục bình trôi qua, lá xanh mướt, hoa trắng, tím, hồng tươi mơn mởn. Nàng hỏi: – Hoa gì vậy anh? Trôi lênh đênh mà đẹp dữ! Võ Bằng nhìn theo dòng nước. Một thoáng lặng. – Lục bình… Anh nói chậm hơn: – Người miền Tây… thích lắm. Dù trôi đi đâu, hoa vẫn nở, màu hoa vẫn sắt son. Biểu tượng của lòng thủy chung.

đời thủy thủ 3 (kỳ 7)

12.05.2026
Stormy-sea_thumb.png

Những bọc truyền đơn trôi lềnh bềnh trên sóng, đong đưa như những chiếc chai đựng thư cầu cứu của những người đi biển tuyệt vọng. Còn trên không, chúng tựa những cụm mây lơ lửng, chầm chậm di chuyển vào vùng ánh sáng vàng vọt của thành phố Đồng Hới. Cảnh tượng thật đẹp, một vẻ đẹp lặng lẽ và thiêng liêng đến nao lòng. Mỗi quả bóng là một sứ giả, mang theo hy vọng mong manh về sự thống nhất, về một tiếng nói tự do và niềm hy vọng cho những người dân đang sống trong màn tăm tối.

đời thủy thủ 3 (kỳ 6)

5.05.2026
ocean-2_thumb.jpg

Không phải một, mà là một chuỗi ba cơn sóng khổng lồ liên tiếp, cao như dãy núi, ập thẳng vào mũi và thân tàu. Rạch Gầm bị hất bổng lên, rồi rơi tự do xuống một hố sâu. Mọi người cảm giác hụt hẫng, thót tim. Thân tàu kêu răng rắc như thể sắp vỡ toang ra từng mảnh.

đời thủy thủ 3 (Kỳ 5)

28.04.2026
Open-sea.png

Giọng nàng mềm hơn, “Anh có tin vào sự linh ứng của Đức Thánh Trần?” “Tin chứ. Nhưng không theo nghĩa siêu nhiên. Thánh không vì phép lạ. Thánh là đạo lý, là sức mạnh tinh thần. Tôi tin vào điều đó.”

đời thủy thủ 3 (kỳ 4)

21.04.2026

Anh quay lại chào từ giã cô Hiệu trưởng và các cô giáo. Khi anh đến cửa, cô giáo đeo kính bước tới, giọng nhẹ như gió:
– Đại úy… thật sự không nhận ra em sao?

đời thủy thủ 3 (kỳ 3)

13.04.2026
Doi-Thuy-Thu-3-ky-3_EDITED_thumb.jpg

Anh đứng im, thở một hơi dài. Âm vang tiếng súng như còn vọng trong tai. Anh nghĩ đến cha mẹ, vợ con của những kẻ chết chìm. Nỗi đau của họ bao giờ mới nguôi? Vì đâu mà phải vào Nam để chết?

Đời Thủy Thủ 3 – (Chương 5 đến Chương 10)

25.03.2026
HOA BIỂN - ANH THY

Chương 5
Trục Bắc Đảo – Hải Tặc
Võ Bằng trao công điện cho Hạm phó Tiến vừa bước vào:
– Anh định vị tọa độ, cho biết cách chiến hạm bao xa.
Tiến bước nhanh đến bàn hải …

đời thủy thủ 3 (Kỳ 1)

18.03.2026
Doi-Thuy-Thu-3_Tranh-James-Flood_thumb.png

Hai năm ở bờ, liệu thân thể anh còn quen sóng gió. Anh nâng ống dòm. Hòn Đốc đang lờ mờ hiện. Mười sáu đảo nhỏ còn ẩn đâu đó. Anh nhìn các bãi cạn trên hải đồ. Rồi nhìn xuống biển. Nước trong vắt. Những rạn san hô xa xa như những vết loang mực màu.

bóng người cùng thôn

16.02.2025

Lê Tâm nghĩ đến ngày qua đời của mình. Người thân không có ai, chỉ có vài chiến hữu. Khi ông chết, hy vọng có một hội đoàn lo liệu…

đời thủy thủ 2 (chương 16 & 17)

19.08.2023

Tôi học đại học miễn phí, ra trường được ngay cái danh giáo sư, nối nghiệp mẹ cha. Có là thứ vô ơn bạc nghĩa mới tiếp tục ‘ăn cơm Quốc Gia thờ ma Cộng Sản’! Cho tới nay vẫn chưa bị bắt đã là đại phước. Còn tiếp tục nghe lời Hưng, tiếp tục biểu tình chống đối, rồi bị bắt nhốt, bị đuổi ra khỏi trường, ai nhận lãnh giùm tương lai tôi mù mịt? Là đứa con duy nhất, bao kỳ vọng cha mẹ đặt vào tôi, ông bà sẽ buồn khổ đến đâu khi biết tôi đã thành đặc công Cộng Sản! Và bị cầm tù…

đời thủy thủ 2 (chương 14 & 15)

17.08.2023
Photo 15

Đến lúc này, tôi thấy rõ rằng việc cho bom nổ hay không, không còn quan trọng nữa. Nơi đặt bom đã chọn, chỉ còn cân nhắc và quyết định. Vấn đề sinh tử từ phút này là tôi sẽ làm gì cho 4 tiếng nữa qua mau và an lành rời tàu. Ngủ chăng? Ngủ là cách tiêu thụ thời gian nhanh nhất. Tôi lại đang buồn ngủ híp mắt. Nhưng nếu ngủ thì đi ngược lý do xin quá giang, hành động hết sức hớ hênh.

đời thủy thủ 2 (chương 12 & 13)

14.08.2023
Photo 12 gấu lớn, gấu nhỏ

“Lầu Ông Hoàng – được xây cách nay trên nửa thế kỷ – là một dinh thự có tới 13 phòng của một công tước người Pháp. Rồi sau khi Pháp rút, bị bỏ hoang phế. Cách đây 4, 5 năm, Duyên Đoàn 28 phối hợp hành quân với bộ binh tảo thanh Việt Cộng, tôi có đến tận nơi, thấy Lầu Ông Hoàng chỉ còn vài phế tích.”

đời thủy thủ 2 (chương 10 & 11)

12.08.2023

Những người đi biểu tình cũng ăn cơm Quốc Gia. Còn việc thờ ma Cộng Sản thì có lý do của nó. Một chính quyền dâng đất nước cho ngoại bang thì phải chống đối. Đó là bổn phận. Nhưng câu nói của ông buộc tôi im lặng suy xét nghiêm chỉnh vấn đề. Thực sự Quốc Gia này còn hay mất? Cộng Sản là hạng người nào? Là ai thì tôi chưa tỏ tường, chỉ thấy các hành động ám sát, thủ tiêu, khủng bố. Và tôi đang bước đầu làm một tên khủng bố!

đời thủy thủ 2 (chương 8 & 9)

9.08.2023

Luật Hàng Hải quy định rằng tàu ngoại quốc nào hoạt động trong các hải cảng Việt Nam Cộng Hòa đều phải treo cờ Việt Nam Cộng Hòa và phải có hoa tiêu Việt Nam hướng dẫn vào cảng. Hầu hết thương thuyền đều có hai cột cờ. Cột cờ thấp ở lái, cột cờ cao ở giữa. Khi tàu ngoại quốc vào hải cảng, quốc kỳ của tàu đó phải hạ xuống treo ở cột lái, còn quốc kỳ của nước sở tại được kéo lên ở cột cờ giữa. Đó là lý do cô thấy tất cả các thương thuyền đều treo cờ Việt Nam Cộng Hòa. Điều đó chứng minh Cam Ranh vẫn là Cam Ranh của Việt Nam.

đời thủy thủ 2 (chương 6 & 7)

5.08.2023

Tôi nhìn hai thùng đạn khá lớn đặt sát vách khối sắt, và hai đặt hai bên khẩu pháo. Các nắp thùng đạn chỉ được cài bằng các chốt vặn, dễ dàng mở nắp đặt vào quả bom. Tôi cân nhắc địa hình. Thật là một địa điểm lý tưởng. Ngay phía dưới là Khu Sĩ Quan, bên trong là Phòng Hạm Trưởng, trên cao là Đài Chỉ Huy. Chỉ cần đặt quả bom vào bất cứ thùng đạn nào, quả bom sẽ kích nổ dây chuyền cả bốn thùng, chắc chắn chiến hạm cùng toàn bộ sĩ quan sẽ bị banh xác.

đời thủy thủ 2 (chương 4 & 5)

3.08.2023

Một cảm giác xao xuyến lạ lùng gờn gợn khắp châu thân. Nỗi buồn trĩu nặng cũng lan nhanh. Một người hiền hậu, vui tính, dễ thương, vợ con đề huề thế này mà phải chết dưới tay tôi. Làm sao rủ rê anh cùng tôi rời khỏi tàu?

đời thủy thủ 2 (chương 2 & 3)

1.08.2023

Con tàu êm ả cập cầu. Hai thủy thủ đang hạ hạm kiều. Tôi xách hai chiếc bị bước lại gần cầu thang. Công tác hoàn tất. Quả bom đã được đặt ở phía trong của chân bàn ăn sĩ quan, chỗ Hạm Trưởng, Hạm Phó và tên Mỹ ngồi. Đó là nơi kín đáo khó ai phát giác. Càng may mắn cho tôi là tại bàn ăn sẽ có buổi họp phân công cho sĩ quan ngay sau khi tàu cập bến, cũng là lúc tôi đặt quả bom với thời chỉnh đúng 30 phút.

đời thủy thủ (2) – (chương 1)

29.07.2023

Ở cuối vách này, bên mặt là một cửa buồng đóng kín, trên có gắn một biển xanh mang hai chữ màu vàng: “HẠM TRƯỞNG”. Hai tiếng “hạm trưởng” gợi tôi lời căn dặn của Hưng: “Ráng giết tên chỉ huy tàu để đạt thành tích xuất sắc.” Nhưng ai là Hạm Trưởng?

đời thủy thủ (chương kết)

29.05.2012

– Kìa, anh Bằng, phải anh Bằng không?
– Chính hắn. Còn em, phải đúng là em không?
– Nghe như… xạo! Em là ai, nói tên xem.

đời thủy thủ (chương 15)

25.05.2012

Mắt mở to, lòng đen tròn và lớn đưa qua đưa lại, có lúc nhìn thẳng vào tôi. Tôi tự hỏi không lẽ ở cái tuổi mới gần ba tháng, nó muốn hỏi tôi là ai? Tôi mỉm cười thầm trả lời: “Nếu mạ mi chịu khó đợi thêm một năm, tao đã là… tía mày!”

đời thủy thủ (chương 14)

17.05.2012

Bức ảnh bán thân từ cuối bàn nhìn tôi mỉm cười duyên dáng. Tôi nở nụ cười tươi đáp lại. Tôi vói tay cầm khung ảnh định đặt môi nàng vào môi tôi thì nhận ra một điều đau lòng. Tôi đặt khung ảnh vào chỗ cũ và tưởng như có một lúc nào đó căn buồng tối sầm lại và quay mòng. Thế là nghĩa lý gì?

đời thủy thủ (chương 13)

3.05.2012

Tôi nghẹn lời. Hồng có những ý tưởng lạ lùng. Yêu một người, lấy một người. Có con với chồng, lại coi là con người yêu. Bỏ đi lấy chồng không sợ người yêu buồn, lại sợ chết đi người yêu sẽ khổ! Tôi phải nói gì đây? Có cần khuyên lơn gì không? Không! Không cần!

đời thủy thủ (chương 12)

26.04.2012

Tôi giật mình trước câu hỏi bất ngờ. Trong sông và ban đêm, làm sao biết chắc mình đang ở đâu! Chỗ nào cũng hình thù quái dị, chỗ nào cũng lem nhem như chỗ nào! Không có núi đồi, không có hải đăng thì lấy gì đo hướng. Vậy thì chỉ còn cách phỏng định. Căn cứ theo thời gian từ lúc ra chỗ cạn đến giờ…

đời thủy thủ (chương 11)

6.04.2012

Khi tỉnh dậy, tay tôi quờ quạng tìm Tuyết nhưng chỗ nằm của Tuyết trống không. Tôi nhảy khỏi giường lục lạo mọi chỗ. Quả là Tuyết đã biến mất. Trên tấm gương ở bồn rửa mặt hai chữ “Vĩnh biệt”đỏ chói viết bằng thẻ son môi. Tôi nghe đắng ở miệng.

đời thủy thủ (chương 10)

30.03.2012

Nha Trang là nơi tôi sống nhiều năm vào cái tuổi “phá xóm phá làng” chỉ nhường thua ma quỷ. Nhờ có ông anh đi quân đội rày đây mai đó, từ một cậu bé nhà quê, tôi bắt đầu ba năm trung học ở Sài Gòn và bốn năm kế tiếp ở Nha Trang. Bốn năm làm học trò của trường Võ Tánh cũng là một thời để yêu.

đời thủy thủ (chương 9)

24.02.2012

Hào kể chuyện hôm qua đến “chỗ quen biết”. Cả bốn bàn qua tán lại, nói cười vang rân. Khi biết Hào gặp một cô gái khác, tôi không còn quan tâm lắng nghe. Người còn nhiều mỏi mệt, tôi lặng thinh nhai và nuốt. Nhưng đầu thì tính toán hướng xuất hành.

đời thủy thủ (chương 8)

16.02.2012

Cuộc đời thủy thủ của tôi tính đến hôm nay vừa được hơn năm tháng với mười hai chuyến đi. Chuyến đi Hoàng Sa dài nhất, lâu nhất và sóng gió nhất cho tôi cái kinh nghiệm về tính bạo tàn của biển cả. Chuyến đi nguy hiểm nhất là cuộc chuyển quân từ Năm Căn về Đại Ngãi…

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)