Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn
DÒNG CHẢY
Con người có nhiều kiếp. Kiếp trước của tôi có lẽ đã không làm người mà làm một chiếc lá. Chiếc lá tôi trôi trên sông Hồng ra biển rồi lại theo dòng hải lưu về với sông Cửu Long, bơi ngược lên thượng nguồn tìm về với những gốc gác cũ kĩ, cổ xưa nhất.
Đám Tang Hồn Ma
Đứa bé cầm lấy, ngơ ngác nhìn, ném thẳng bình sữa vào mặt nàng. Nàng nghiêng mình né. Bình sữa xoáy tròn trên không trung, đập mạnh vào bức tường, vụn tan thành từng mảnh thủy tinh nho nhỏ sắc nhọn. Sữa trắng đổ mồ hôi loang lổ lăn dài những dòng máu đỏ.
Phố Tàu, chiều sử gợi
Đến ngưỡng giới hạn của tầm nhìn, khuôn mặt ấy bỗng tưng bật lên cao rồi lại tiếp tục rơi theo lộ trình cũ. Đều đặn. Lập đi lập lại không mỏi mệt. Với lời thúc dục bên tai âm âm như tiếng vọng trong chum đầy nước: “Nói đi! Nói đi!” Kể gì bây giờ?
Khuôn mặt mang tên Xu Thế
Tao đã chán cái bản mặt này lắm rồi. Tao muốn thay đổi. Mày thì làm sao hiểu được. Mày chỉ là cái bóng của tao. Lúc nào mày cũng bám theo tao, chán ngấy. Khi tao có khuôn mặt mới thì mày sẽ không tồn tại nữa.
Tao đã làm gì cho mày? Chẳng làm gì cả. Tao không muốn mất mày. Rồi mày sẽ quen. Ngày mai…
tiếng động màu xám
Ba người đàn ông cao lớn khoác áo chùng đen. Một tay xách cặp da, một tay vung vẩy quẫy tạt mớ ngôn ngữ lao xao của cuộc tranh luận sôi nổi. Bọn thầy cãi xứ này trông như những tu sĩ đầy quyền uy thời trung cổ. Tò-Mò dõi mắt nhìn. Gã thầy cãi tóc vàng có giọng nói vang rền…
Emilie nài nỉ chọn một quả trứng
Bélem nói, “Làm sao mà đoán được? nhìn xem bao nhiêu là trứng kìa!”
“Sống thì phải lựa chọn chứ,” Emilie nói, “Mỗi sáng tìm một câu đố để tháo gỡ điều khúc mắc của nó, rồi lấy sợi dây thừng ấy buộc điều suy nghĩ xui xẻo vào một cây nào đó ở đây.”
Lão cò lửa
Như thế rõ ràng lão không rơi mà bay. Lão vụt thấy mình hóa chim, hai cánh tay mọc lông, lòng bàn tay là thứ lông tơ, cạnh bàn tay mọc lông ống, nhanh chóng phát triển thành những chiếc lông to dài rộng bản, làm thành đôi cánh như cánh cò vĩ đại, quạt một cái gió tuôn ào ào.
cam
Cần gì mấy thằng bản xứ, má, bà, cô giáo, bình thường và kiên nhẫn, cam chịu và can trường, cả ba đều không chồng, không đủ cha đủ mẹ, không đầy đủ tiêu chuẩn mình mẩy chân tay của thế gian, không trinh tiết, không lang chạ, tự bảo vệ thay vì oán trách, trong cái thế giới hung bạo và đầy dối trá này
vùng ký ức đớn đau
Lão đọc xong miếng giấy, lẩm bẩm gì đó. Tôi không thấy rõ khuôn mặt lão nhưng hình dung ra được vẻ thất vọng in trên những nếp nhăn. Hẳn lão đang chửi thề. Không biết khi chửi thề thì lão dùng tiếng mẹ đẻ hay tiếng của xứ sở tạm dung.
vùng ký ức đớn đau
Tôi rón rén ngồi xuống cạnh lão. Kiên nhẫn. Bỗng dưng, tôi thấy thương xót lão như thương một người chú, người cậu ốm đau, bệnh hoạn. Cái mùi vữa chua vẫn tỏa ra quanh lão, nhưng tôi thấy dễ chịu hơn ngày hôm trước. Cái mùi ấy không còn làm tôi muốn ói mửa.
Hai Thế Giới
Người đàn bà bệnh hoạn nhoài người ra phía trước lan can. Mọi đường nét trên khuôn mặt bà đều căng thẳng, bàn tay bà giấu dưới tấm khăn choàng. Mạch máu đập thình thịch hai thái dương bà. Hơi thở bà như ngưng đọng; hai cánh mũi run rẩy, hai má bừng nóng, và đôi mắt trợn trừng
SƯƠNG MÙ
Từng vạt sương bay táp vào ngực vào mặt anh tạo nên cảm giác đê mê, mát dịu. Anh nhìn xuống, những biệt thự, nhà nghỉ, khách sạn cùng các lều quán mọc vô tội vạ dưới kia bị dìm dưới đáy biển sương dày đặc. Giữa lúc đó cô xuất hiện trở lại với những hộp bia và hai chiếc ly cao chân.
Chính Bắc
Một buổi sáng, khi cô gái rời hơi ấm của căn nhà băng, cô thấy, xa tít qua màu trắng, một hình dáng mới cô chưa thấy bao giờ, và nghe, đến trong không gian ngưng đọng, một tiếng động mới, tiếng sột soạt. Hình dáng có màu sậm, cao và không yên lặng.
Nghệ sĩ trong đêm
Và cô gái khóc. Câu chuyện cuộc đời cô quả thật ngang trái đau đớn. Cô gái khóc thương cho mối tình bị phản bội, cô khóc cho bước đi lỡ lầm của mình, còn nhiều thứ để cho cô khóc nữa. Cô khóc thật, không phải kiểu khóc giả như mấy cô đóng phim, đóng kịch.
CHÓ ĐẺ
Con Trung Kiên “vượt cạn” vào buổi khuya. Có tất cả sáu con chó con xinh xắn ra đời, nằm ngang bâu chặt lấy bầu vú nhỏ xíu nhưng dài lỏng thỏng của mẹ nó. Cuộc “vượt cạn” hết sức hoàn hảo và không gặp bất kỳ khó khăn nào, bởi thằng Tròn đã chặt chẽ tuân theo sự chỉ đạo kịp thời và sáng suốt của ba nó
NỖI ĐAU ĐÔNG DƯƠNG
Hai người bạn. Rất thân thiết từ thuở nhỏ. Có lúc ăn cùng mâm, ngủ cùng giường. Học cùng trường, cùng lớp. Chỉ chia biệt, và tử sinh đối kháng khi trưởng thành, trong mỗi giới tuyến mà chính họ ít thẩm quyền tự quyết.
Chuyện như mơ
Khi chàng thò tay vào túi quần jean và nhận ra cái ví tiền không còn ở chỗ cũ, chàng còn đang lơ lửng trên mây. Đám mây từ không khí đặc quánh khói thuốc trong quán café, cộng hai ly café đậm, cộng rất nhiều điếu thuốc Lucky chàng hối hả hít vào trong nỗi mê hoặc tỏa ra từ giọng hát của nàng.
Mùa săn
Nhưng đến đây thời tiết kì dị phố núi một lần nữa làm ra sự lạ, trong chớp mắt. Gió rừng bỗng nhiên nổi dậy ào ào xua tan sương, lúc đầu đùa chúng xuống thung lũng, rồi thổi tan biến đi đâu mất. Mặt trời đột ngột chói loà. Một cánh rừng hoa dã quì bạt ngàn, sáng oà lên…
Vực mắt
«Nhật! Ðứng lên! Tôi bảo đứng lên! Ðứng lên!» Thằng bé bất lực nhìn đôi kính trắng càng lúc càng gần, trương nở, phình to ra như một bầu thủy tinh khổng lồ, rồi úp chụp lên nó. Trọn vẹn.
Hơn hai mươi năm, đến sáng nay Nhật mới chợt hiểu vì sao mình lại có ác cảm với những người đeo kính trắng.
Người Lặng Lẽ Nhất Đời
Việt cảm thấy ngộp thở. Nỗi lo sợ có mùi vị của một nắm bạc cắc tọng vào mồm anh. Anh biết vợ anh sẽ không từ bỏ vật gia truyền một cách dễ dàng. Chị đẩy cái áo khoác vào ngực tên chó bun. Chị lấy tay chỉ vào những thỏi vàng và nữ trang chị đã khâu vào giữa hai lần lớp áo.
Đồ Nói Láo/ Liar!
Sự việc đã xảy với đại họa bất thường của mộng đẹp, với ảo tưởng kinh hoàng của giấc mơ. Nhưng làm sao có thể như thế được? Herbie đã nói…Và Herbie đã biết! Nó đọc được ý nghĩ kia mà!
Than đước Cà Mâu
– Em biết, chỉ có chị mới giúp được em chuyện này. Chị thương em nhé.
– Thì em cứ nói đi, việc gì chị làm được chị sẽ làm ngay cho em.
– Chị về Việt Nam, tìm mua cho em một đôi mắt mới.
Ở trỏng là khói mây
Ấy là trong khi thiêng có cái mầu nhiệm làm cho vạn vật trở nên hài hòa, tươi vui hơn, kể cả con heo con gà thấy chúng cũng chẳng lo toan chi, vẫn gáy vang, ụt ịt thư thả, dù chúng sắp bị mần thịt, bằm chặt, cho vô cối xay, làm ra chả nem, chiên nướng đưa lên bàn thờ khói hương, rồi hạ xuống hỉ hả buổi tiệc đầu xuân.
Tình Yêu Không Mầu
Bây giờ, tôi vừa có ác cảm vừa lo sợ chàng hoàng tử ếch da đen đó, lấy hết tình cảm của nàng đang cho tôi, tôi chỉ mong con ếch đó càng chết sớm càng tốt.
Tuy Hòa Của Anh
Hết cuộc chia tay này, đến cuộc chia tay khác. Thiên đường của chúng tôi, những ngày anh còn là quân nhân và tôi là y tá, cùng ở Qui Nhơn, một căn phòng trọ nhỏ, ấm áp, là nơi để tôi nơm nớp âu lo theo mỗi bước quân hành của anh
Chiếc Ly Vỡ
Giờ phút này, sau bao nhiêu ngày đêm trốn chạy không còn nhớ, anh bắt đầu ao ước, bắt đầu hy vọng. Niềm hạnh phúc lớn nhất đối với anh là nghe được tiếng chó sủa vu vơ đâu đó, là tiếng gà te tát trên róng chuồng gia súc. Hai tai anh có vẻ như dài ra…
dòng sông của mẹ
Con tàu xanh mốc như cánh cung dẻo dai đang uốn lượn – một con rắn già cỗi và thảm sầu. Vạt trời màu khói, ửng đỏ. Con tàu như muốn tiến tới mà lại như rụt rè. Phía trước nó, những căn nhà hình khối, vững chắc như một định kiến.
Dài Tựa Thiên Thu
Dưới sự cai trị của bác sĩ – y tá – y công – điều dưỡng, vũ khí của họ là những thuốc viên thuốc nước, là kim, là ống nghe, là bát cháo vữa …. Muốn thoát khỏi ngục tù này chẳng có tờ giấy tha nào khác ngoài tờ chứng nhận không còn hơi thở, không còn mạch đập.

Bình Luận mới