Bài đã đăng của Khiêm Nhu
NGUYÊN MẪU
“Hắn mệt nhoài chui ra khỏi tấm chăn, Mặt hắn ướt đẫm mồ hôi. Hắn đi lại phía cửa sổ, ….”
Tôi gọi tên hắn là K., chữ cái đầu của cuốn sách. Hơn nữa, đọc mãi chẳng thấy tên hắn là gì.
Nhân vật chính của tôi đang gặp nạn, tôi chẳng muốn đọc nữa.
ĂN BÁM KẺ CHẾT
Tháng tết. Mùi chết chóc nhuốm cả phố nghẹt thở. Ai cũng phải mang khẩu trang ra đường. Có người đi đưa tang về, mấy ngày sau thì chết. Lúc liệm, mới biết sau lưng có một vết đen, như vết chàm.
XA LẠ
Nếu không lên mạng một ngày bạn nghĩ bạn sẽ chết mất, bạn thấy khó chịu, như què tay, què chân không đi lại được. Bạn ừ đại đến một cuộc hẹn mà bạn chưa biết mình có nên đi hay không. Bạn uống tách cà phê vội vàng như chẳng để làm gì. Bạn cũng nghe nhiều lời hứa, có phớt lờ, có tin. Bạn nghĩ bạn có quyền làm chủ mọi nơi mọi lúc, kể cả niềm tin.
Khuôn mặt mang tên Xu Thế
Tao đã chán cái bản mặt này lắm rồi. Tao muốn thay đổi. Mày thì làm sao hiểu được. Mày chỉ là cái bóng của tao. Lúc nào mày cũng bám theo tao, chán ngấy. Khi tao có khuôn mặt mới thì mày sẽ không tồn tại nữa.
Tao đã làm gì cho mày? Chẳng làm gì cả. Tao không muốn mất mày. Rồi mày sẽ quen. Ngày mai…

Bình Luận mới