Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Nguyễn Trung Tây

Xóm Nghĩa Trang

25.07.2011

Cơm này em nấu bằng gạo tám thơm, cá cơm kho cứng, lửa than riu riu uốn cong thân cá khoe mầu vàng. Em đói khát ăn mắm ăn muối mặc lòng, nhưng tình lang ơi, anh không thể trống vắng hạt cơm trong bụng!

Đám Tang Hồn Ma

21.06.2011

Đứa bé cầm lấy, ngơ ngác nhìn, ném thẳng bình sữa vào mặt nàng. Nàng nghiêng mình né. Bình sữa xoáy tròn trên không trung, đập mạnh vào bức tường, vụn tan thành từng mảnh thủy tinh nho nhỏ sắc nhọn. Sữa trắng đổ mồ hôi loang lổ lăn dài những dòng máu đỏ.

Đường Tử Tức

11.06.2009

Hồi đó, trong khi hải tặc bò lổm ngổm như cua càng trên khoang thuyền, con gái bị bắt, từng người đang bị xô đẩy lôi kéo sang tàu Thái, con trai đã bị chém đứt cần cổ mấy tên rồi. Tới phiên tôi, tên hải tặc giơ cao mã tấu xuống, tôi nhìn lên bầu trời…

giới thiệu Ốc Mượn Hồn

15.06.2007

Cuộc sống này có lẽ đã nhiều phiền hà và phức tạp lắm rồi. Tôi không muốn những câu chuyện tầm phào của mình ghi lại hoặc là khơi dậy những ấn tượng muộn phiền trong tâm khảm của độc giả dù chỉ là một vết chấm đen bé tí ti như hạt bụi.

Hành trình Văn Lang

27.01.2007

Người xuất gia thả hồn trôi xa về bình minh Việt Nam. Khi bình minh Việt Nam tới, người người từ Ải Nam Quan cho tới Mũi Cà Mâu đều tỉnh giấc cùng một lúc; người người vỗ trán đấm ngực ăn năn; người người nhận ra chân lý Việt Nam bị màng nhện bám che phủ mờ: “Từ trong bụng Mẹ Âu Cơ, chúng mình là những anh chị em ruột thịt, thân thiết của nhau”.

chữ lác vần ác

6.01.2007

Ðời sống tại trường đại học vui thì không sao, những lúc buồn tênh, máu lác nổi lên, Tâm muốn vô phòng, dọn dẹp đồ đạc, cởi chiếc áo xuất gia, về nhà lấy vợ, dụ dỗ vợ sinh cho mình mười hai đứa con, chẵn một tá, đủ quân số cho một đội banh bóng chuyền.

Xuân bất tái lai

23.12.2006

Phong cùi? Thà là nhảy sông nhảy suối. Chết đi, xác trôi lềnh bềnh ba ngày ba đêm rồi tấp vào bờ vào bụi biến thành thằng chổng. Phong cùi? Chẳng lẽ tại mình ở dơ? Sáng Thái tắm. Tắm xong, bớt ngứa, bớt gãi, những vết đỏ sần sượng bớt gồ ghề kéo đồi kéo núi.

quán rượu nửa đêm

16.12.2006

Quán rượu vắng hoe vào khoảng 12 giờ đêm cũng là giờ đóng cửa. Người bartender lay gọi thằng Đình,
— Ê, dậy. Tới giờ quán đóng cửa.
Thằng Đình dụi hai mắt, ngơ ngác nhìn chung quanh, cái giầy bên chân trái đã rớt xuống sàn nhà từ hồi nào. Nó cúi xuống, nhặt lên chiếc giầy, xỏ lại vào chân,
— Ủa, tới giờ đóng cửa rồi sao?
— Mày là thằng khách cuối cùng đó con ạ. Nửa đêm rồi

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)