Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn
Thành phố màu đại dương
Tôi bơi nhẹ nhàng trong màu xanh đại dương đang quánh đặc lại như thạch trái cây mềm mát, ngón tay rờ chạm vào những cảm xúc, cái hôn của mối tình đầu, một lần lỡ chuyến tàu sự nghiệp, cảm giác bị bỏ rơi, nỗi phẫn uất nghẹn thở… như những vỏ sò, trai ngọc nhiều màu sắc nằm rải rác, hay một nhành san hô đang sống biết rụt lại.
Thời Không Huyền Thoại
Người ta đồn con rồng này có đôi mắt là lửa đỏ, hơi thở nó là khói trắng mù mịt; anh có thể nhìn thấy nhiều dải đất đã bị nó thiêu cháy đen kịt. Nó phóng đi cùng với diêm sinh, sấm chớp và châm lửa khắp đồng cỏ. Những con cừu khiếp đảm và chết vì phát rồ. Phụ nữ sinh ra toàn những con quái vật.
Những Quả Bóng Lửa
Lửa bùng vỡ trên những bãi cỏ đêm mùa hạ. Người ta nhìn thấy lập lòe khuôn mặt của những người cậu, người cô. Những chiếc pháo thăng thiên rơi xuống trước những đôi mắt nâu long lanh của các anh em bà con đứng trên hàng hiên, và những que pháo cháy sém tàn lụi rơi cắm đầu xuống mấy mảnh ruộng khô xa tắp.
Cái chết đầu tiên trong đời cô
Bỗng nhiên nước mắt trào ra từ mắt cô. Cô áp trán lên bàn tay mẹ và để nước mắt đầm đìa khăn trải giường.
Thưa ông Wilcox, cô bắt đầu; bởi tâm trí cô luôn luôn soạn thảo những tờ thư.
nàng và tôi
Nếu nàng lấy chồng, nàng sẽ lấy bác sĩ, nha sĩ, nhạc sĩ, ca sĩ, văn sĩ, thi sĩ, … nhân sĩ. Hoặc nàng sẽ lấy kỹ sư, giáo sư, võ sư, vũ sư, … thiền sư. Hoặc nàng sẽ lấy chủ hãng, chủ tiệm, chủ nhiệm, chủ bút, … chủ tịch. Nghĩa là nàng sẽ không bao giờ lấy tôi.
Victoria
Jennifer cảm thấy thân thể mình phình lên khi dung dịch nước biển ứa theo sợi dây truyền tĩnh mạch vào lưng bàn tay cô. Từ lúc Annette đưa cô vào phòng cấp cứu đến giờ đã ba tiếng rưỡi đồng hồ. Cô đã gần như hoảng kinh không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Chờ
Sau này, ông mới biết, bài hát phản chiến ấy, như vết dầu loang, đem tên ngôi làng heo hút của ông gieo khắp đất nước, truyền miệng rỉ tai từ binh đoàn này sang sắc lính nọ. Hôm ấy, nghe Pierre hát chưa hết bài, ông phải bỏ nó nằm lại cong queo trong giao thông hào…
Bên ni bên nớ
Năm 1975, tôi 16 tuổi. Ngày miền Nam sụp đổ rơi đúng vào ngày sinh nhật của tôi. Trong góc tối của căn phòng ngủ, ba tôi ngồi như pho tượng, mắt nổi gân đỏ, uất ức và đau đớn. Mẹ tôi kéo nhẹ tay tôi, thì thầm bảo để cho ba tôi yên. Hai mẹ con lang thang ra đầu ngõ…
Cuộc ngao du của chàng Dyông Dư
Chàng Dyông Dư bước ra theo lối cách điệu. Cái lướt chân uyển chuyển, nhẹ bẫng như đi trên mây, mà lại hồ như ghì ôm bám riết từng ngón chân vào mặt đất. Chàng ngửa mặt lên trời, cất lên bằng một giọng não nùng. Gương mặt chàng đẹp tựa mảnh trăng đêm mùa đông trong rừng thẳm.
ngọn lửa từ chiếc khăn tay trắng
Ở đời ai có thể điều chỉnh được số phận người khác, ngay cả đó là sự giáo dục chính đáng nhất thì cũng phải tôn trọng bản chất người. Lời kết luận xanh rờn đó của lũ con trai cùng phòng kí túc xá của tôi đã biến tôi trở thành nạn nhân của chế độ giáo dục giáo điều cần được khai sáng.
Vũ hội của những cô nàng
Nàng đang đọc tạp chí Elle. Một tựa đề to đùng đập vào mắt nàng: “Em nấu tình yêu thành món ăn”. Không mang một ý niệm đặc biệt nào, nàng cười lăn lộn. Thực ra, nàng chỉ đang mường tượng hình thù cái tình yêu của nàng lúc nó nằm trong dạ dày của các chàng trai.
Nữ Chủ Nhân
Bà Cẩm bảo chồng, con người ta có thể cứ việc sợ chết ngay cả khi đang ngủ trên giường; và nếu ông muốn chọn cách sống ẩn dật như một con rùa thì tốt hơn ông nên nhớ là bà không hề muốn làm vợ rùa. Đó là kiểu nói khó nghe nhất trong đời mà bà đã từng nói với ông…
Nhật ký nàng Eva
Ắt hẳn là như vậy rồi! Mình yêu con chim nào đó vì điệu hót của nó – nhưng mình không yêu chàng Adam vì tiếng hát – không, không phải thế; chàng càng hát mình càng chịu không thấu. Tuy nhiên mình cứ yêu cầu chàng hát…
“Phải dì đó không? Dì phước Marguerite?”
“Phải dì đó không, Dì Marguerite?”
“Tôi đây.”
“Con tôi đâu?”
“Trong một chỗ nhỏ gần phòng sinh. Đúng ra là một nhà xác nhỏ. Nó ở trong đó.”
Bài học tiếng Việt mới
Thời ấy, kéo dài đến mấy chục năm, con gái được bơm vào đầu nhiều lý tưởng Âu Tây lạ hoắc. Cho nên, muốn gặp gái, bọn giai cứ phải chào hỏi, xin phép một lô một lốc những tên mũi lõ râu xồm đến mỏi mồm, toàn những “ít”-“ốp”-ép”-“ác”-“in”…, nhất là có một tên tật nguyền tên “ky” rất dữ dội.
Hòn còng lửa
Hai mắt khép lờ đờ như mắt cá linh mùa nước dại. Màu trăng dường như cũng khác, lóng lánh giát bạc lên khung gỗ đánh vẹc-ni cũ nứt, run rẩy từng luồng từng luồng theo bàn tay xương xẩu của chú lướt cung đờn lên hàng dây hoan hỉ. Trăng và đờn nhập vào nhau.
nàng tiên cá
Khi tôi đến, nàng vẫn như một hình hài không có thật; một phần của núi non. Mái tóc dài bay xõa tung trong gió biển, bộ quần áo bà ba phần phật bay, dán ép vào thân thể tượng đá với ngực nhỏ, vai thon là tất cả những gì còn sống. Tôi ho nhẹ một tiếng trong khi nhẹ nhàng và cẩn thận nhón từng bước chân…
nhạt nắng
Hồi xưa của Ngân và tôi không có công chúa với hoàng tử. Chỉ có một con bé học sinh nhỏng nhảnh và một thằng sinh viên kiến trúc nghèo kiết xác. Cũng không có bà tiên hay ông bụt. Thay vào đó là những thùng quà thơm mùi tư bản mà gia đình con bé nhận được đều đặn mỗi tháng…
mùi chồng
Tắm lửa. Những ánh vàng ánh đỏ lay đêm trong cuộc tắm lửa của những người đàn bà ở Mật khu A2 luôn ám vào người tôi. Tôi chợt nghe được cả bầu âm thanh rạo rực, tiếng người thì thào đứt quãng, tiếng củi lửa lép bép. Tôi chợt nghe cả quãng lặng kì vĩ mà đớn đau trong trường canh nóng rực của khúc nhạc núi rừng ngày nào.
tản mạn một chuyến đi
Tôi đã tìm về cái ngày xưa của ông Aziz, cái thời chú bé tóc xoăn mắt sáng còn thoăn thoắt khắp các hẻm ngang ngõ dọc phía sau ngôi thành cổ Taourirt. Người thanh niên tôi nhờ dẫn đường đã ngạc nhiên, không hiểu sao một gã đàn ông da vàng lạ hoắc lạ huơ ở đâu tới lại rành rẽ đường đi nước bước đến thế
Trộm
Nàng đặt ví lên bàn, ngồi xuống, tư lự bên ly cà phê đã lạnh tanh. Thật ra chẳng có tên trộm nào khiến mình phải e sợ ngoài chính bản thân mình, vì chính mình cuối cùng sẽ tự làm mình trắng tay.
diệp
Nhưng đã không còn là đời sống thường nhật của một lũ ngày tháng y khuôn đúc. Bây giờ là ngày đầu tiên của tuổi bốn mươi mốt, là buổi sáng đầu tiên sau giấc mơ của chiếc lá – phượng hoàng phục sinh từ tro than. Người đàn bà chợt tìm ra công việc cho đời sống tẻ lạnh của mình…
người từ trong mơ bước ra
Chàng đang ở độ tuổi ba mươi, độ tuổi có thể phối hợp giữa mềm và cứng một cách tự nhiên không cần cố gắng. Trong tấm gương mầu nhiệm đặt ở góc phòng, hiện ra hình ảnh cô gái không còn là một thiếu nữ nhỏ bé nữa, nhưng với tất cả sự chín muồi của một trái táo ngon.
giấc mơ trong mùa đông
Nàng lách mình đi qua chiếc cổng gỗ để lại sau lưng nàng những tiếng động của cả một khu trang trại nuôi gia cầm. Nàng bước vào khu vườn nhỏ; trời đang xuân, cỏ xanh biếc như ngọc dưới chân nàng, nàng đi chân không, hai bàn chân nàng hồng lên như hai chiếc lá bàng chớm thu…
Gregory
Có lần hắn làm bánh nhân táo cho chúng tôi, ngon đến độ chúng tôi liếm sạch đĩa. Và hắn cũng biết may vá nữa. Hắn vẫn thường đơm cúc, vá quần áo, mạng bí tất, ủi cà vạt, giặt áo quần cho bọn tôi…
Làm thế quái nào bạn có thể giết một thằng bạn như thế chứ?
tôi và nanny
Mưa! Mưa là gì nhỉ? Mưa từ trên trời xuống, phải không? Nó là nước, phải không? Nước đó như thế nào nhỉ? Có giống nước vòi sen không? Ô, nước vòi sen! Mỗi khi chuẩn bị tắm cho tôi, thế nào Nanny cũng tay mở vòi sen, miệng kêu như hát “Mưa rơi! Mưa rơi!”
đỉnh cao
Khi cái chết đến từ dưới chân, người ta vẫn có thể mỉm cười. Khi cái chết đến từ đỉnh đầu, người ta sẽ khiếp sợ. Cái chết đang bổ xuống đầu Thanh Điểu. Nó cứa vào trái tim Tâm. Trước mặt cô bây giờ là một miệng vực, nhìn xuống dưới chỉ toàn một màu đen thăm thẳm…
Phóng Tưởng Bị Hãm Hiếp
“Bà muốn nói là thằng cha nào bất ngờ vồ lấy mình trong một con hẻm nhỏ đại khái vậy phải không?” Sondra nói. Nó đang ăn trưa, bọn tôi luôn ăn trưa trong lúc chơi bài, nó cắn miếng rau cần tây lúc nào cũng mang theo và bắt đầu nhai dần cùng với vẻ trầm tư trong mắt và tôi biết bọn tôi nên dẹp ván bài cho rồi.

Bình Luận mới