Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn Email bài này

Nhật ký nàng Eva


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 3.04.2012

 

 

 

Thứ sáu – thứ ba – thứ tư – thứ năm và hôm nay: tất cả các ngày đều vắng bóng chàng. Ở một mình nên thời gian trôi qua lâu, tuy thế thà chịu lẻ loi còn hơn không được đối xử ân cần.

Mình cần phải có ai đó để giao du. Vì vậy mình làm bạn với muông thú. Chúng mới đáng yêu dễ thương làm sao. Chúng là loài có lối sống nề nếp hơn hết, cách hành xử của chúng thanh nhã lịch lãm nhất. Chúng không bao giờ gắt gỏng, không hề tạo cho bạn cảm giác là bạn gây phiền hà. Chúng mỉm cười với bạn và vẫy bằng đuôi nếu như chúng có một cái đuôi. Chúng luôn sẵn sàng cùng nô đùa chạy nhảy, hay cùng đi du ngoạn hoặc chiều theo bất cứ gì bạn đề nghị. Chúng đúng là những quý ông hoàn hảo. Tất cả mấy ngày đó bọn mình có những khoảnh khắc thật vui tươi. Và mình đã không phải chịu lẻ loi. Không hề. Không. Mình phải khẳng định là không. Mà sao lúc nào chúng cũng sống bầy đàn, đôi lúc chúng quần tụ lại chiếm cả một khoảng rộng đến bốn năm cánh đồng, bạn không thể nào đếm cho xuể. Và khi bạn đứng trên mỏm đá chính giữa rồi phóng tầm nhìn xuống một mảng lông thú trải dài, bãi lông lốm đốm bập bềnh đùa vờn lấp lánh rực rỡ, ánh trời chiếu xuống như muôn vàn làn sóng gợn lăn tăn đến nỗi người ta có thể lầm đó là một mặt hồ, chỉ duy bạn được nói cho biết là không phải đấy nhé. Ở đó có những đàn chim bay ào ào như giông bão, những đôi cánh vần vũ quay cuồng và khi ánh trời rọi xuyên qua đám lông ấy, bạn nhìn thấy muôn màu sắc chói cháng đến lóa cả mắt. Chúng mình đã có một cuộc du ngoạn dài và mình nhìn thấy được rất nhiều điều trên thế giới; phải nói là gần như toàn bộ. Mình nghĩ mình là người lữ hành đầu tiên và duy nhất được như vậy. Chúng mình cùng đi với nhau giữa một khung cảnh nghiêm trang hoành tráng. Để tiện lợi mình cưỡi lên lưng một chú cọp hoặc một chú beo bởi vì lưng chúng mềm mại đầy đặn khi ngồi cảm thấy vừa vặn và bởi vì chúng là những con vật đẹp đến thế kia mà. Thế nhưng ở những chặng đường dài hoặc để hợp với bối cảnh rộng lớn mình cưỡi voi, nó nhấc bổng mình lên bằng cái vòi nhưng mình không thể tự xuống đất được. Khi mình đã sẵn sàng để dừng chân cắm trại voi sẽ ngồi bệt, và mình trượt nhẹ từ lưng nó xuống. Mình nghĩ chim và muông thú tất cả đều là bạn của nhau, và chẳng hề có sự tranh cãi về bất cứ điều gì.Tất cả chúng đều nói và trò chuyện với mình nhưng đó ắt hẳn là thứ ngôn ngữ xa lạ nên mình không hiểu được chúng nói gì. Tuy vậy chúng thường vẫn hiểu mình, đặc biệt là loài chó và voi. Điều này làm mình hổ thẹn, chứng tỏ là chúng thông minh hơn do đó mình muốn có sự trải nghiệm đặc biệt về bản thân và cũng có ý được thông minh như thế.

Mình đã học được vô số điều và giờ cũng đã hiểu biết, không như lúc ban đầu. Thoạt đầu mình ngu ngơ. Thường mình buồn bực bởi những thứ nhìn thấy trước mắt. Mình không đủ sáng suốt để dò tìm khi nào nước chảy ngược nhưng bây giờ mình không buồn để ý đến nữa . Mình đã thử nghiệm và giờ và giờ vẫn còn thử nghiệm. Mình hiểu nước chả bao giờ chảy ngược ngoại trừ trong bóng tối. Nước chảy ngược được bởi lòng hồ không bao giờ cạn kiệt, tất nhiên nó sẽ khô cạn nếu nước không chảy vào ban đêm. Thực nghiệm là phương cách tốt nhất để chứng minh sự việc. Còn thì nếu bạn dựa vào sự suy đoán, giả định, ước chừng bạn sẽ không học hỏi được gì, không thể khám phá ra điều gì. Thế nhưng bạn sẽ chả bao giờ hiểu cho rằng với sự ước đoán thẩm định bạn sẽ không thể khám phá: Không, bạn buộc phải kiên nhẫn tiếp tục học hỏi trải nghiệm cho đến khi bạn vỡ lẽ ra rằng không thể tìm ra. Và sung sướng khi nhận ra được như vậy, nó làm cho thế giới này thật thú vị. Nếu chả còn gì để khám phá thế giới này sẽ buồn tẻ vô nghĩa. Thú vị ngay cả khi đã cố công tìm tòi mà không tìm ra, và chả biết được gì thêm. Bí ẩn của nước là điều quý giá cho đến khi mình khám phá ra, sau đó sự hân hoan hưng phấn đều không còn và mình có cảm giác như đang bị mất mát.

Bằng sự trải nghiệm mình biết rằng củi gỗ nổi bập bềnh, lá khô, lông thú và nhiều nhiều những thứ khác, đương nhiên với tất cả những bằng chứng tích lũy bạn có thể biết rằng một tảng đá sẽ nổi trôi nhưng bạn chỉ có thể trình bày giải thích sơ sài bởi vì không có cách nào để chứng minh được cho đến lúc này. Nhưng rồi thì mình cũng sẽ có cách tìm ra, và rồi sự hưng phấn lại qua đi – chính điều này làm cho mình buồn, vì ngay sau khi bạn khám phá ra bất cứ gì thì sẽ không còn sự thích thú nữa, mà mình lại rất yêu sự hưng phấn. Đêm trước mình không chợp mắt được vì suy tư về điều này đây.

Thoạt đầu mình không hiểu được mình có mặt trên đời để làm gì nhưng giờ thì hiểu ra là để khám phá những bí ẩn của thế giới kỳ diệu này, được cảm nhận điều hạnh phúc để rồi cám ơn đấng Tạo Hóa đã sinh ra muôn loài. Mình nghĩ còn nhiều điều để học hỏi. Hy vọng là thế. Bằng sự dè dặt không hấp tấp mình sẽ tìm hiểu trong những tuần kế tiếp. Hy vọng vậy. Khi bạn ném một sợi lông tơ lên trời nó lượn lờ trên không và biến mất khỏi tầm nhìn, sau đó bạn ném một cục đất lên thì nó lại không bay đi mà luôn rơi thẳng xuống. Mình đã thử đi thử lại và lúc nào cũng vậy. Mình tự hỏi sao vậy nhỉ? Lẽ đương nhiên lông không rơi thẳng xuống đất vậy thì tại sao lại thế? Mình nghĩ đó là ảo giác, ý mình muốn nói một trong hai thứ là ảo ảnh. Mình không rõ đó là cái nào, mình chỉ có thể nói rằng cái này hoặc cái kia không thật và để cho mọi người lựa chọn lấy.

Bằng quan sát mình thấy các vì sao sẽ không tồn tại mãi mãi. Mình đã từng nhìn thấy một trong những vì sao đẹp nhất rã tan sa xuống trên nền trời. Một vì sao có thể tan thì muôn vì sao có thể tan, mà đã rã tan được thì toàn thể các vì sao đều có thể rã luôn trong cùng một đêm. Điều đáng tiếc đó sẽ xảy ra. Mình hiểu chứ. Mình có ý định hằng đêm ra ngồi và ngắm chúng lâu thật lâu chừng nào mình còn có thể thức được và sẽ khắc ghi vào tâm khảm bầu trời sao lấp lánh kia để rồi khi chúng lần lượt tan hết mình có thể bằng trí tưởng tượng khôi phục lại muôn vàn tinh tú đáng yêu kia lên bầu trời đêm khiến chúng lại lấp lánh, chập chờn hóa ra bội phần qua màn nước mắt nhạt nhòa.

Sau cú vấp ngã

Khi mình ngoái nhìn, vườn địa đàng chỉ còn là giấc mơ. Khu vườn đẹp, quá đẹp, đẹp đến mê hồn, giờ thì biến mất và mình sẽ chả còn bao giờ thấy nó nữa.

Khu vườn đã mất nhưng mình đã tìm được Chàng và mình mãn nguyện. Chàng yêu mình với cả trái tim. Mình yêu chàng mãnh liệt cuồng say, mình nghĩ yếu tố chính là vì tuổi trẻ và giới tính của mình. Nếu mình hỏi lòng mình vì sao mình yêu chàng, mình sẽ không giải đáp được mà thật ra mình chả quan tâm tìm biết làm gì. Vả lại mình quan niệm rằng thứ tình cảm này không phải là sản phẩm sinh ra từ lý trí hay các số liệu thống kê giống như kiểu thương tâm dành cho kẻ khốn cùng hay kiểu thương mến dành cho loài vật. Ắt hẳn là như vậy rồi! Mình yêu con chim nào đó vì điệu hót của nó – nhưng mình không yêu chàng Adam vì tiếng hát – không, không phải thế; chàng càng hát mình càng chịu không thấu. Tuy nhiên mình cứ yêu cầu chàng hát vì mình mong sao tập yêu được bất cứ những gì chàng thích. Mình chắc chắn mình sẽ tập được , bởi vì thoạt đầu mình không thể chịu được điều đó, nhưng giờ thì có thể rồi. Sữa có bị chua loét ra vì giọng hát của chàng cũng không vấn đề gì. Mình có thể quen dần với loại sữa chua ấy.

Không phải vì sự thông minh sáng láng mà mình yêu chàng – không, không phải thế. Chàng không đáng bị trách cứ vì sự thông minh vốn có, bởi lẽ chàng đâu có tự tạo ra điều đó, Chúa sinh ra chàng như thế mà và vậy là đủ. Có chủ ý khôn khéo trong đó đấy. Mình biết vậy mà. Vả lại theo thời gian trí tuệ sẽ dần phát triển, chứ không thể bộc phát nhanh chóng, với lại cần gì phải vội, chàng cứ như thế này cũng được rồi. Không phải sự duyên dáng ân cần khéo léo mềm mỏng mà mình yêu chàng. Không, chàng còn khiếm khuyết về phương diện này, thế nhưng được như vậy là đủ rồi và chàng sẽ dần hoàn thiện lên. Không phải vì sự cần cù năng nổ mà mình yêu chàng – không, không phải thế. Mình nghĩ trong chàng vốn tiềm ẩn đức tính đó và không hiểu sao chàng lại giấu mình. Đó là điều duy nhất làm mình đau khổ. Về mặt khác chàng rất thẳng tính và cởi mở với mình trong lúc này, mình chắc chàng không giấu gì mình ngoài điều ấy. Mình buồn phiền vì chàng còn có điều bí mật giấu mình khiến đôi lúc cứ nghĩ tới là mất ngủ nhưng mình gạt qua bên không thèm để ý. Không thể để điều ấy phá rối hạnh phúc đang dâng tràn. Không phải vì kiến thức của chàng mà mình yêu chàng. Không, không phải thế. Chàng đã tự học hỏi và thật sự biết nhiều thứ mặc dù những điều chàng biết chưa hẳn đã đúng. Không phải vì sự hào hiệp rộng lượng của chàng mà mình yêu chàng -không, không phải thế. Chàng lấn át mình nhưng mình không trách chàng. Mình nghĩ đó là sự khác biệt giới tính, chàng đâu tự tạo phái tính của mình, đương nhiên bản thân mình cũng không muốn áp đặt chàng, thà rằng mình bị hủy hoại trước, thế nhưng đó cũng là nét đặc trưng của phái nữ, chả có gì đáng để khen đâu bởi đó là phái tính tự nhiên của mình ấy mà. Vậy sao mình lại yêu chàng. Mình nghĩ chỉ vì chàng đầy nam tính. Tự bản chất chàng là người tốt và mình yêu chàng vì điều đó, nhưng mình có thể yêu chàng không cần điều đó. Nếu như chàng có đánh hay mắng mình sẽ vẫn cứ yêu chàng. Mình hiểu điều đó. Đó là vấn đề giới tính. Chàng mạnh mẽ đẹp trai, mình yêu chàng vì thế, mình ngưỡng mộ và hãnh diện về chàng nhưng mình có thể yêu chàng không cần những tố chất đó. Nếu chàng tầm thường mình vẫn sẽ yêu chàng, nếu chàng tàn tạ mình vẫn cứ yêu, sẽ phục dịch chàng, lao lực vất vả vì chàng, nguyện cầu cho chàng, canh gác bên giường chàng cho đến cuối đời. Vâng mình yêu chàng hoàn toàn chỉ vì chàng là của mình và chàng là đàn ông. Không có lý do nào khác, mình nghĩ thế. Và cũng như lúc đầu mình nói: Thứ tình yêu này không phải là sản phẩm của lý lẽ hay tính toán. Nó chợt đến không ai rõ từ đâu và cũng không tự cắt nghĩa được, mà cũng chả cần lý giải.

Bốn mươi năm sau,

Mình hằng cầu xin và mong mỏi có thể về bên kia thế giới cùng lúc với chàng, sự mong ước sẽ không bao giờ biến mất khỏi trái đất, sẽ ngự trị trong tim từng người vợ yêu chồng cho đến mãi mãi, và sự mong ước đó sẽ được gọi bằng chính tên mình.

Thế nhưng nếu một trong hai đứa phải ra đi trước, mình cầu cho người đó là mình; vì chàng mạnh mẽ, mình thì yếu ớt, mình không quá cần thiết cho chàng như chàng đối với mình. Đời không có chàng thì còn ý nghĩa gì; làm sao có thể chịu được? Lời nguyện cầu này của mình sẽ bất tử sẽ không bao giờ dứt sẽ vẫn được cất lên được tiếp nối. Mình là người vợ đầu tiên và sẽ hiện thân lại trong người vợ cuối cùng.

 

 

 

Eve’s Diary

 

Friday – Tuesday – Wednesday – thursday and today: all without seeing him. It is a long time to be alone, still, it is better to be alone than unwelcome.

I had to have company. I was made for it animals. They are just charming and they have the kindest disposition and the politest ways; They never look sour, they never let you feel that you are intruding, they smile at you and wag their tail. If they have got one, they are always ready for a romp or an excursionor anything you want to propose. I thinhk they are perfect gentlmen. All these days we have such good times, and it hasn’t been lonesome for me, ever. Lonesome. No I should say not. Why there’s always a swarm of them around. Sometimes as much as four of five acres. You can’t count them; and when you stand on a rock in the midst and look out over the furry expanse it is so mottled and splashed and gay with color and friking sheen and sun flash and so rippled with stripes, that you might think it was a lake only you know it isn’t.

And there’s storms of sociable birds and hurricanes of whirring wings and when the sun strikes all that that feathery commotion, you have a blazing up of colors you can think of, enough to put your eyes out.

We have made long excursion and I have see a great deal of the world; almost of it, I think, and so I am the first traveler and the only one. When we are on the march, it is an imposing sight. There is nothing like it anywhere. For comfort I ride a tiger or a leopard because it is soft and has a round back that fit me, and because they are such pretty animals; bur for long distance or for scenery I ride the elephant he hoist me up with his trunk, but I can get off myself. When we are ready to camp, he sits and I slide dow the back way.

The birds and animals are all friendly to each other, and there are no disputes about anything. They all talk and they all talk to me, but it must be a foreign language, for I cannot make out a word they say. Yet they often understand me when I talk back, particularly the dog and the elephant. It makes me ashamed. It shows that they are brighter than I am, for I want to be the principal experiment myself and I intend to be too.

I have learned a number of things and am educated now, I wasn’t at first. I was ignorant at first. At fisrt it used to vex me because with all my watching. I was never smart enough to be around when the water was running uphill, but now I do not mind it. I have experimented and experimented until now. I know it never does run uphill, except in the dark. I know it does in the dark because the pool never goes dry, which it would of course if the water didn’t come back in the night. It is best to prove things by actual experiment, then you know; Whereas if you depend on guessing and supposing and conjecturing you never get educated somethings you can’t find out; But you will never know you can’t by guessing and supposing: No you have to be patient and go on experimenting until you find out that you can’t find out. And it is delightful to have it that way, it make the world so interesting. If there wasn’t anything to find out, it would be dull. Even trying to find out and not finding out, and I don’t know but more so. The secret of the water was a treasure until I got it, then the excitement all went away, and I recognized a sense of loss.

By experiment I know that wood swims and dry leaves and feathers and plenty of other things, therefore by all cumulative evidence you know that a rock will swim but you have to put up with simply knowing it, for there isn’t any way to prove it- up to now. But I shall find a way then that excitement will go- such thing make me sad, because by and by when I have found out everything there won’t be any more excitements, and I do love excitements so. The other night I couldn’t sleep for thinking about it.

At first I couldn’t make out what I was made for, but now I think it was to search out the secrets of this the wonderful world and be happy and thank the Giver of it all for devising it. I think there are man things to learn yet. I hope so and by economizing and not hurrying too fast I thinhk they will last weeks and weeks. I hope so. When you cast up a feather it sails away on the air and goes out of sight, then you throw up a clod and it doesn’t. It comes down, everytime. I have tried and tried, and it always so. I wonder why it is? Of course it doesn’t come down , by why should it seem to? I suppose it is an optical illusion. I mean one of them is. I don’t know which one it is, I can only demonstrate that one or the other is a fake, and let a person take his choice

By watching I know that the stars are not going to last. I have seen some of the best ones melt and run down the sky. Since one can melt they can melt, since they can all melt they can all melt the same night. That sorrow will come. I know it. I sit up every night and look at them as long as I can keep awake, and I will impress those sparkling fields on my memory, so that by and by when they are taken away I can by my fancy restore those lovely myriads to the blacks sky and make them sparkle again and double them by the blur of my tears.

After the fall

When I look back, the garden is a dream to me. It was beautiful, surpassing beautiful, enchantingly beautiful and now it is lost and I shall not see it any more.

The garden lost, but I have found HIM, and am content. He loves me as well as he can. I love him with all the strength of my passionate nature, and this I think is proper to m youth and sex- if I ask myself why I love him, I found I di not know, and do not really much care to know so I suppose that this kind of love is not a product of reasoning and statistics, like one’s love for other reptiles and animals. I think that this must be so. I love certain birds because of their song- But I do not love Adam on account of his singing- no, it is not that; the more he sings the more I do not reconciled to it. Yet I ask him to sing, because I wish to learn to like everything he is interested in. I am sure I can learn because at first I could nots stand it, but now I can. It sours the milk but it doesn’t matter. I can get used to that kind of milk. It is not on account of his brightness, such as it is, for he did not make it himself, he is as God make him and that is sufficient. There was a wise purpose in it. That I know. In time It will develop, though I think it will not be sudden, and besides there is no hurry; he is well enough just as he is. It is not on account of his gracious and considerate ways and his delicacy that I love him. No he has lacks in this regard, but he is well enough just so, and is improve. It is not on account of his industry that I love him- no it is not that. I think he has it in him and do not know why he conceals it from me. It is m only pain. Othewise he is frank and open with me now, I am sure he keeps nothing from me but these. It grieves me that he should have a secret from me, and sometimes it spoils my sleep thinking of it but I will put it out o my mind; It shall not trouble my happiness which is otherwise full to overflowing. It is not on account of his education that I love him – no, it is not that – He is self-educated and does really know multitude of things but they are not so.

It is not on account of his chilvary that I love him – no, it is not that. He told on me, but I do not blame him. It is a peculiarity of sex, I think, and he did not make his sex, of course I would not have told on him, I would have perished first but that is a peculiarity of sex, too, and I do not take credit for it, for I did not make my sex. Then why is it that I love him? Merely because he is masculine, I think.

A bottom he is good, and I love him, for that, but I could love him without it, if he should beat me and abuse me I should go on loving him. I know it. It is a matter of sex. I think he is strong and handsome and I lovehim for that, and I admire him and I am proud of him but I could love him without those qualities, if he were plain I should love him, and I would work for him, and slave over him and pray for him and watch by his bedsides until I died.

Yes I think I love him merely because he is mine and is masculine. There is no other reason I suppose. And so I think it is as I first said: That the kind of love is not a product of reasoning and statistics. It just come – none knows whence – and cannot explain itself – And doesn’t need to

Forty years later

It is my prayer, it is my longing, that we may pass from this life together. A longing which shall never perish from the earth, but shall have place in the heart of every wife that loves, until the end of time, and it shall be called by my name.

But if one of us must go fisrt it is my prayer that I shall be I,for he is strong, I am weak, I am not so necessary to him as he is to me – life without him would not be life, how could I endure it?

This prayer is also immortal and will not cease from being offered up while my race continues. I am the first wife and in the last wife I shall be repeated.

bài đã đăng của Mark Twain


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)