Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

Trái tim trong W.C

25.04.2014

Không biết tiểu tiện như con người, chúng tôi không hình dung được thú vui khi xả nước ra khỏi cơ thể, càng không hiểu niểm thích thú được nhắm bắn tia nước đái trúng một vật hình trái tim. Nhưng bằng kinh nghiệm của chính sự tồn tại, chúng tôi thấu hiểu niềm vui đó của một nửa loài người.

Khi bị tia nước tiểu xói trúng, chúng tôi hứng trọn bằng cả thân mình và thoát chúng đi bằng phần thu lại của đuôi trái tim. Chúng tôi mòn đi vì nước tiểu, bằng cách đó, chúng tôi hóa giải mùi khai của thứ nước kinh tởm đó.

Tôi sống nơi đây rất cô đơn

24.04.2014
onthedge1_thumb.jpg

Họ liên tục đào và rạch nát cơ thể để nhìn. Họ đào như thể có một kênh, một con sông trong người. Họ lén lút chạy ra khỏi phòng họp và rạch một đường trên bắp tay rồi trở lại công việc. Họ trốn chồng trốn vợ vào toilet để chấm mút trên vết lở đó. Họ lẩn vào góc khuất mọi lúc mọi nơi khi lên cơn thèm rọc da rồi thư thái hoà nhập đám đông.

HŨNG LỐC

23.04.2014

Sáng tinh mơ, M’dam Kathy vào phòng tôi, bảo Freetown yêu cầu bọn ex-pat y sĩ không biên giới chúng tôi triệt thoái. Phải đi ngay, nếu không phi trường Kenema có thể bị chiếm nội nhật ngày hôm nay. Rên hừ hừ, tôi hỏi «…còn bệnh nhân?” M’dam Kathy lạnh lùng « Để cho Trời định!»

Con Gấu Trèo Qua Ngọn Núi [1]

22.04.2014
bear-came-over-the-mountain1_thumb.jpg

Fiona vẫn luôn ghi chép đủ mọi thứ …. Những mẩu giấy nhắc việc mới đây lại khác hẳn. Dán đầy trên ngăn kéo bếp – “dao, kéo, khăn lau chén bát.” Chẳng nhẽ Fiona không thể mở ngăn kéo xem có những gì bên trong ư?

Làm thế nào để giết một con bọ?

21.04.2014

Đông cứng và tan rữa. Hai trạng thái cùng lúc diễn ra và hắn cảm nhận một hậu quả, acid ứa ra đầy dạ dày và trào ngược thực quản. Đông cứng toàn thân và linh hồn. Tan rữa cũng toàn thân và linh hồn. Hắn không biết phải làm gì. Thằng kia, mày làm gì tao? Thằng kia bảo, tao bắt mày. Thằng kia không phải chỉ có một đứa. Bọn chúng lúc nào cũng đông.

NHÀ

16.04.2014
rosemarie-trockel-kuche-640x480_thumb.jpg

“Ai cũng cần một mái nhà.” Anh nói lớn. Quá nhiều người đã ngán ngẩm khi anh nói mãi một câu như vậy. Họ coi anh đã yêu gia đình mình tới mức lẩm cẩm. Và anh thì vẫn tiếp tục nói mỗi khi cao hứng. Đây không còn là những câu nói cửa miệng đơn thuần nữa, đấy như một đức tin của một con chiên mộ đạo.

RA ĐI

15.04.2014
tranhLMPunnamed_thumb.jpg

Tôi bắt đầu phết màu đỏ lên bố. Mẹ tôi nói rằng tranh của tôi lúc nào cũng đỏ lòm màu máu.

“Đầy chết chóc.” Bà nói.

Tôi bế tôi để lên manh chiếu cói. Tôi thấy ớn lạnh khi tôi chạm vào da thịt tôi. Mẹ lau nước mắt cho tôi. Tôi nói với bà rằng hãy cẩn thận với những vết chém mới sau ót của tôi. Mẹ tôi thở dài. Bà để mặc bà đang thoi thóp thở trên sàn nhà. Bà nhúng khăn vào nước nóng rồi chườm lên trán tôi.

Ai đó đang rót máu xuống trên đầu chúng tôi. Máu chảy xuống trên đỉnh đầu và loang ra cả bức tranh của tôi. Rồi họ hát.

Phép tính của một nho sĩ

14.04.2014
clip_image002_thumb.jpg

Chết, khi tuổi trẻ ngập kín hồn là tuyệt phúc. Vì chết mà nụ cười vẫn tươi. Còn mang hồn nhiên thánh thoát. Tôi nói Tiểu Khanh đừng ngại chết. Tiểu Khanh biết tôi nói dối. Vì chết khi chưa kịp sống, là chết oan. Tiểu Khanh hiểu mà vẫn thương lời nói dối. Chết đi không than trách.

MÙA XUÂN CÔ MƠ BAY

11.04.2014

Có một người đàn ông bước chậm rãi lên thang lầu. Bước vào phòng ngủ. Đã quen cái cách của Mơ Bay, ông không bật đèn. Qua ánh sáng đèn đường rọi vào ông thấy một sự bày biện khá lạ lùng. Mền gối chăn mùng giày dép, áo quần đồ trang điểm của Mơ Bay được thu gom vào cái bao tải bự. Ngoài, có hàng chữ: “Đồ ve chai.”

Có một là thư dằn trên mặt bàn:

“Anh ạ, em Ra-Khỏi rồi. Hồn ra khỏi. Xác em là ve chai trong bao tải.

KẺ NGOẠI LAI

10.04.2014

Tư phải can đảm lắm mới làm được cái việc quấn vải cái xác nhão, bó ngoài bằng một chiếc chiếu, thay cho áo quan. Chú bệu bạo nói mình ơi mình, khổ ải quá mình ơi, ông trời ổng giết mình chứ tui có bao giờ phụ tình. Ngày nay mỗi lần nhớ vợ xưa, chú Tư ra quán cóc uống một ly rượu đế Gò đen. Mùi nồng vị cay có thể làm phai cái mùi dĩ vãng âm âm thịt người.

**

TRỤC

♦ Chuyển ngữ:
9.04.2014

Ông nói về pháo đài cổ ở đó, được dựng lên ở cửa sông St. Lawrence, để chống cuộc xâm chiếm đã không xảy ra của quân Hoa kỳ. Pháo đài quan trọng nhất trong một dãy dọc theo Kênh Rideau. Nó đã được gìn giữ hoàn chỉnh, không phải như một bản sao, mà như chính bản thân nó. Ông hướng dẫn mọi người đi quanh đó, giảng giải về lịch sử. Thật đáng kinh ngạc sao người ta biết ít quá. Không chỉ người Mỹ-những người bị cho là ít hiểu biết. Người Canada cũng thế.

KHOẢNG TRỐNG ĐỂ RA NGOÀI

8.04.2014

Cư sĩ nhìn ra ngoài đồi nắng. Một con đường đất đỏ nối những xóm làng phía đông với bên kia vùng đồi núi. Ông thấy một đám rước, rất đông người, chừng có tiếng trống, cờ xí và những lá phướn đỏ. Không hẳn là một đám tang, không là một cuộc rước mừng. Nó là lưng chừng giữa vui buồn, một quần thể đang khóc, có thể đang cười.

Cell-Phone

1.04.2014

Những đôi giầy đã mang anh vào đám tiệc, đi gặp gỡ bạn bè, lang thang trên những con đường, loanh quanh ở công viên, lên thuyền, xuống bến, đi qua những thành phố rất lạ, những quốc gia rất xa. Nhưng bây giờ anh đi về một nơi lạ nhất, xa nhất, anh lại không cần đến bất cứ đôi giầy nào.

Đam mê

♦ Chuyển ngữ:
1.04.2014

Khi họ thành hôn, họ sẽ có nhà bên Hồ Sabot. Không gần cha mẹ cậu quá, không xa quá. Dĩ nhiên đấy chỉ là nhà mùa hè. Thời gian còn lại họ sẽ sống nơi nào cậu làm việc. Có thể bất cứ đâu – Peru, Iraq, Lãnh thổ Tây Bắc. Grace thích thú khi nghĩ đến di chuyển – nhiều hơn là thứ cậu nói đến, với niềm tự hào ghê gớm, là “nhà của chúng ta.” Cô không cảm thấy chuyện nào là thực, nhưng cô cũng không cảm thấy ý nghĩ giúp dượng cô, hoặc sống như người đan mây của thị trấn trong chính căn nhà nơi cô đã lớn lên, là thực bao giờ.

Dung nhan

26.03.2014

Để tôi cảm thấy thoải mái, Mai Liên đã yêu cầu bà chủ nhà gọi điện thoại đích thân mời chúng tôi. Nhưng trái đất thật là nhỏ, chồng tôi khám phá ra ông chủ nhà là bạn học trung học cũ ba mươi năm trước, về sau học y, và hiện tại hành nghề tại tỉnh này.

Thai phu

24.03.2014

Đúng ra không cần bảo đây là một chuyện gần như thật, được viết từ những giấc tôi vừa mơ. Và tôi rất ghét các loại chuyện mơ được kể theo kiểu giấu đầu hở đuôi. Tôi là tôi cho hở ngay từ đầu.
… Tôi đến Khoa Phá Thai của bệnh viện đó.

CON MÈO CỦA TAKASHI

18.03.2014

 
Nhân chuyến bay ngang qua Nhật, gặp mùa hoa anh đào, tôi ghé vào Tokyo chơi một ngày. Trong quán ăn sushi thắp đèn lồng, tôi làm quen với một người bạn Nhật. Anh là …

Nhện-Bia-Đức Ngài-Kết

16.03.2014
3_thumb.jpg

Tôi là một tấm bia và tôi rất lớn. Tôi được đặt trên núi cao, nơi có thể nhìn bao quát trời mây sông nước. Chân tôi cắm rất sâu xuống đất. Con người đã khắc lên tôi những nguyên tắc và họ thì tuân theo đúng những gì khắc trên đó. Những con chữ cổ kính đó rất thiêng và chẳng ai dám trái.

TÚI QUẦN BÊN TRÁI

3.03.2014
magritte_17_thumb.jpg

 
 
Tôi xuất hiện ở đây với một bộ quần áo khác với bộ quần áo thường ngày vẫn mặc. Tôi mặc cái áo mầu tím, cà vạt tím, quần tím, áo vest tím, tôi …

Cưỡng Đoạt

♦ Chuyển ngữ:
17.02.2014

Một buổi sáng chúng tôi thức giấc và nhận ra rằng biên giới không còn nữa – chúng tôi đã bị sát nhập vào mẫu quốc. Dĩ nhiên không ai nói thẳng với chúng tôi bởi vì chúng tôi sống trong hoang dã, nhưng một người thợ đi nhặt củi và những cành cây rụng nói cho chúng tôi biết lính tráng đã tràn ngập thị trấn và chiếm đóng cái khách sạn duy nhất.

Căn Nhà Đầu Tiên của tôi.

11.02.2014

Tôi dọn vào ngôi nhà có một phòng ngủ, hình như không phải vậy. Tôi cần nói cho rõ hơn một chút: đó là căn hộ một phòng, những người trẻ sau này họ gọi là Studio hay một cái Suite. Nghĩa là chỉ có một gian phòng nhỏ duy nhất cho tất cả sinh hoạt của một người trú ngụ. Từ ăn, ngủ, giải trí, vệ sinh, linh tinh. Tất cả chỉ có một phòng cho tôi xoay sở.

MẸ CON

6.02.2014

Hảo không thể tưởng tượng một ngày tết không có bình hoa lay-ơn ngoài phòng khách, và mùi hoa huệ lẫn với mùi nhang. Ngày tết đẫm mùi hoa huệ, trở nên yên ả, lười lĩnh, và Hảo thấy mình trong sự mâu thuẫn quen thuộc: thanh thản hơn và bối rối hơn.

NƠI SƯƠNG PHỦ

2.02.2014

Trước khi khâm liệm, tôi ngó cổ để nhìn Thuần lần cuối. Khuôn mặt Thuần đã trở lại bình thường. Cũng trong lúc này, một gương mặt khác của Thuần chạy qua óc tôi. Đó là một gương mặt khô héo và cái miệng ngoác ra như muốn nói lớn điều gì đó. Gương mặt đó dừng lại, ở yên trong đầu tôi và không rõ có phải một sự ám thị hay gì đó tương tự vậy mà tôi thấy gương mặt Thuần bên trong cỗ quan tài cũng dần biến đổi.

Những chiếc bóng

13.01.2014

A, mà bạn biết chim nướng lá chanh không, món thượng hạng, tôi sẽ kể rõ ngay sau đây: vặt sạch lông, mổ bỏ hết bộ lòng, rửa sạch, nhét lá chanh vào, quấn mười lớp lá chuối tươi rồi nướng cho đến khi cháy đến lớp lá cuối cùng là được. Sau đó chấm muối tiêu và nhai ngấu nghiến từ đầu đến thân, rồi 2 cẳng và sau cùng là linh hồn của nó…

Ur

10.01.2014
Book-cover_thumb.jpg

Bố tôi không bao giờ muốn nói về Ur. Hầu như ông tan biến vĩnh viễn vào nơi ấy. Khi dùng tiếng Tây Ban Nha, ông phát âm chữ ấy một cách gượng gạo nhưng với một sự chăm chút vô cùng tỉ mỉ: U-rờ. Vốn là đứa tò mò, tôi không ngừng tự hỏi: Chỗ ấy ở đâu?

Trở về

8.01.2014
clip_image002_thumb.jpg

Các con tôi hỏi về người đàn ông đến nhà vào chiều hôm qua. Tôi nói với chúng đó là khách hàng của mẹ. Các con tôi hỏi mẹ bán gì cho người đàn ông đó. Tôi nói rằng tôi bán lương tri. Lương tri là gì? Các con tôi hỏi. Tôi nói với chúng hãy ngủ đi.

Mây mù

31.12.2013

Tôi thường có thói quen dậy từ rất sớm và pha cho mình một ấm trà. Quanh năm tôi chỉ uống loại trà sen đóng gói. Thứ trà này cố nhiên chẳng ngon lành gì và tôi uống nó cốt chỉ để tỉnh táo hơn. Thỉnh thoảng, tôi mua thêm chút hoa nhài hoặc hoa cúc thả vào ấm trà để thay đổi hương vị.

Người gác cổng

28.11.2013

Người đàn ông đó quay đi. Ông ta đi xa dần. Chiếc bóng của ông ta vẫn kéo dài về phía sau, nó to lớn hơn cỡ người vốn có của ông ta. Người đàn ông này và những người khác, to lớn và quan trọng hơn trong tòa kiến trúc mỗi khi đi đều có một cái bóng dài đổ dưới chân…

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)