Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Lê Anh Hoài

leanhhoai

Tuổi Ngọ, sinh, sống và làm nghề viết tại Hà Nội.

Thiên Đường (trích đoạn)

7.10.2019
socialist-paradise_thumb.jpg

Người đàn ông lái xe: Anh cảnh sát, cho tôi hỏi thêm một câu nữa thôi. Cứ cho là ở đây có đèn đi. Nhưng ở những chỗ khác, tôi thấy đèn đỏ là được đi, đèn xanh mới phải dừng lại. Vì sao ở đây đèn đỏ lại phải dừng?
Cảnh sát giao thông: Một câu hỏi rất hay! Nhưng anh lại chưa nắm được rõ luật lệ rồi. Đây là Thiên Đường, ở đây ngược lại với mọi nơi khác.

TRUYỆN NGẮN CỰC (38)-(35)

23.05.2016

Hội thảo về thơ tầm quốc gia bế mạc trong không khí trang trọng, quan trọng, long trọng và nghiêm trọng. Hội trường im phắc nghe lãnh đạo ban tuyên giáo kết luận: Thơ Việt đang vươn lên tầm thời đại, bám chặt truyền thống vẻ vang, trung thành với vốn cổ, hòa nhập với quốc tế.

TRUYỆN NGẮN CỰC (46) & [42]

9.05.2016

Từ nay trong tỉnh của Long, từ “bác” chỉ có một nghĩa, để chỉ người mà ai cũng biết đấy là ai. Tất cả mọi người còn lại, sống hay chết đều không được dùng từ này, bất kể ở ngôi thứ nhất hay thứ hai, thứ ba, số nhiều hay số ít. Những từ ghép như: bác học, bác ái, bác sĩ, trứng bác… sẽ nghiên cứu để thay thế.

truyện ngắn cực 53-47-46

11.04.2016

Long và Tiên đều là sinh viên những trường lăng nhăng. Bỗng nhiên, nhờ ngoại hình được chọn vào đội hình diễu hành nhân kỷ niệm to. Long trong đội ngũ trí thức, nhân sĩ. Tiên trong đội ngũ văn nghệ sỹ.

truyện ngắn cực- 59- 55

5.04.2016

Biết Tập Cận Bình sắp sang, và có cuộc nói chuyện trước các ông nghị, Long tức tốc thâu đêm làm ra một đôi giày vô cùng sang trọng, đẳng cấp ngoại giao quốc tế. Điểm mà Long tập trung bao công phu đó là khi ném giầy phải bay đi được xa nhất có thể.

truyện ngắn cực- 69-68-65-63-62-60

31.03.2016

Công trình nghiên cứu của Long bị Tuyên Giáo tuyên bố là vô giá trị. Bạn bè trong giới một số thương xót nói bọn khốn đã cướp công Long, số khác tỉnh táo nói Long chỉ phát hiện ra cái người khác đã phát minh.

Huy Chương

15.10.2014

Hắn – một kẻ sĩ chỉ biết đến chuyên môn nhưng nay thì buộc phải biết tất cả những ngóc ngách trong các quan hệ giữa người và người ở cơ quan. Hắn – một kẻ vốn lạc quan và hay đùa giỡn, nay buộc phải nhìn ra những khía cạnh không lấy gì tươi sáng để mà cay độc hơn nữa. Hắn – vốn một thời đã nổi lên như một ngôi sao vì được học hành tử tế, làm việc hiệu quả, có nhiều sáng kiến, cải tiến cách làm việc, nay xẹp xuống như quả bóng hết hơi vì “thỏ đã hết thì chó săn bị giết

Trái tim trong W.C

25.04.2014

Không biết tiểu tiện như con người, chúng tôi không hình dung được thú vui khi xả nước ra khỏi cơ thể, càng không hiểu niểm thích thú được nhắm bắn tia nước đái trúng một vật hình trái tim. Nhưng bằng kinh nghiệm của chính sự tồn tại, chúng tôi thấu hiểu niềm vui đó của một nửa loài người.

Khi bị tia nước tiểu xói trúng, chúng tôi hứng trọn bằng cả thân mình và thoát chúng đi bằng phần thu lại của đuôi trái tim. Chúng tôi mòn đi vì nước tiểu, bằng cách đó, chúng tôi hóa giải mùi khai của thứ nước kinh tởm đó.

Lê Anh Hoài: văn chương Việt đang thiếu đi hiện thực

24.04.2014

Nhiều người viết theo thể hiện thực huyền ảo như một cách theo mốt thì tôi thấy đúng (giờ đây, nhà văn đang gây ảnh hưởng cho nhiều người là Haruki Murakami – với rất nhiều tác phẩm được dịch ra tiếng Việt).

Có thể, thủ pháp hiện thực huyền ảo đang được nhiều người viết ở Việt Nam lao vào, vì họ muốn né tránh hiện thực – điều mà Alice Munro đi tới cùng. Có cả thái độ e sợ kiểm duyệt. Có cả thái độ né tránh bộc lộ bản thân.

Em trôi trên ngã tư giáng sinh

4.01.2010

người diễn trên thập tự mang khuôn mặt nhựa pê đê cười mỉm
dàn thánh ca ngây ngất cần sa
tiếng chuông thất thanh xếp đặt những miệng cười quá cỡ

Chinh phục

17.08.2009

Tôi mở mắt thấy một ngọn đèn lóa trắng hoặc một mặt trời. Quay đi tránh cái chói chang, tôi thấy một không gian bồng bềnh mây trời ga đệm, những phút giây cho mỗi việc làm, những phần trăm cổ tức, những số đo cơ thể, xác suất thụ thai lao nhanh vùn vụt. Tôi chới với lao theo, chỉ nghe một tiếng thở dài không rõ từ đâu rồi tất cả chìm vào im lặng.

Ánh lên

9.07.2009

Tuy nhiên khi đến chỗ hẹn, tôi thấy hai bàn rượu đầy người. Cũng có khá nhiều người quen trong giới. Không rõ vì sao tôi thấy dâng dần lên một nỗi chán ghét, và để không xảy ra những quá khích từ chính mình, tôi lịch sự xin phép ra về với một lý do hợp lý.

ra mắt sách

29.06.2009

Trước đó, cũng một nhà thơ có tiếng, cũng là một chức sắc văn nghệ, cũng thao thao. Ông nói duyên dáng, cuốn hút, nhưng những gì ông nói chỉ sau hai phút đã rơi vào quên lãng.

Hoạ sĩ Phạm Huy Thông: Nghệ thuật là nơi họa sĩ đấu tranh cho cái tốt hơn mà họ tin tưởng

22.06.2009

Nhiều họa sĩ vẽ những đề tài rất “vĩnh cửu”, rất bác học và triết lý, nhưng khi triển lãm thì bẽn lẽn tuyên bố đây là “một cuộc chơi”. Rồi khi đi sâu vào xem tác phẩm, người ta thấy triển lãm đó cũng lờ nhờ như nhiều triển lãm khác, tức là chẳng có tư tưởng hay thông điệp gì mới, chỉ thấy lập loè tính hình thức lười nhác.

Cuộc đời khốn nạn của một bản thảo

18.05.2009

Tôi sắn sàng chịu đau đớn để được sửa chữa. Tôi nghĩ đến các hoa hậu Venezuela, để đạt được số đo 90-60-90, chưa nói đến hình hài khả ái của các cặp nhũ hoa và cặp mông, họ phải giải phẫu. Mặt họ cũng giải phẫu. Giải phẫu, tôi cần giải phẫu.

Chỗ ngồi

15.04.2009

Vì tôi vào quá bất ngờ, có lẽ chỗ ngồi này đã không kịp thu lại vẻ chán chường mà nó đã phô bày thoải mái trong đêm. Bằng chứng là đã nhiều ngày nay, quang cảnh đã vậy…

Trong mơ tôi đến

7.04.2009

Giữa các căn phòng rất nhiều lối ra vào, có những khuôn cửa mất cánh, nhưng cũng có những khuôn cửa bí mật, những cánh cửa này hay dẫn tới những hành lang ngoắt nghoéo và từ những hành lang ngoắt nghoéo này lại có thể đột nhập vào một phòng nào đó.

Lưỡng Lự

30.06.2007

Tôi vẫn nhớ sự lưỡng lự của mình khi là chú bé mười tuổi, trước những quả ổi trong vườn nhà hàng xóm. Tôi lưỡng lự rất lâu trước khi chính thức bước vào công cuộc hái trộm. Giờ đây, cảm giác ấy vẫn còn tươi tắn, kỳ diệu vì nó cho tôi cảm giác tôi đã sống.

Thẩm tranh

31.05.2007

 
Anh ấy một ngày xấu giời bỗng bị con ma màu ám. Thế là lao vào vẽ.
Say lắm, bốc lắm, quên ngủ quên ăn, có ngày vẽ mấy bức.
Bạn bè đến xem, đa phần chẳng …

Viên đạn lạc

30.04.2007

Cho đến giờ, tôi vẫn hình dung, một viên đạn súng trường bắn chỉ thiên xiên xiên, lên suốt tầng mây, đến đỉnh parabol, lao vút xuống, trúng vào một người, đó gọi là “đạn lạc”. Mặc dù bây gìơ đã biết không hẳn là thế.

Linga hạ nhục

24.01.2007

 
Đoàn khảo cổ về làng, đào bới suốt hai tháng. Khai quật được nhiều đồ vật bằng đá. Trong đó có cái linga. Khi nó hoàn toàn lộ diện ra dưới ánh mặt trời, anh …

Chuyện giữa không gian thơ

20.01.2007

Trang giấy bắt đầu trắng loá lên và mở ra. Từng mảnh giấy tan ra như bạch kim lỏng chảy loang ra bốn phía không gian.
Tôi thấy quen thuộc, sau đây, Nàng sẽ hiện ra, …

Nối vòng tay lớn

16.12.2006

Trời đất dang tay nối lại biển xa/ ta đi vòng tay lớn mãi…
Một tinh thần mới của Tứ hải giai huynh đệ…
Một sự cụ thể hoá của vô sản toàn thế giới, liên hiệp lại.
Đẹp xiết bao, quê hương cho ta một tinh thần rất hiện đại, có tinh thần thế giới, tính toàn cầu nhưng vẫn đậm đà bản sắc dân tộc.

Bộ râu

9.12.2006

Này cậu, cậu là phóng viên chụp ảnh, nghĩa là người chuyên tìm cách thể hiện khuôn mặt người khác? À, tất nhiên là cậu còn chụp những cái không phải là mặt người. Nhưng gì thì gì, cậu cũng phải tìm mọi cách để diễn tả những cái ấy sao cho phù hợp với ý cậu và quan trọng hơn,…

Tìh êu

4.11.2006

Một bên bài trí như phòng khách của một gia đình bình thường ở thành phố, có bộ đi văng, trên bàn nước có lọ hoa cắm một bông hồng đỏ thắm, trên tường treo phiên bản vài tranh phố của Bùi Xuân Phái và bức “Thiếu nữ và hoa huệ Tây” của Tô Ngọc Vân.
Một bên bài trí như một quán cà phê, có vài bàn nhỏ. Trên tường treo một đàn ghi – ta, vài bức ảnh bán khoả thân và lịch thơ Thiền của Nguyễn Duy.

chùm thơ Lê Anh Hoài

28.10.2006

hãy trộm cắp nhanh
chút ánh sáng trời
lợi dụng đêm đen
núp bóng cỏ hôi
lấp lánh lên!
dẫu ánh sáng của ta không từ tim mà
từ cái bụng

Trinh nữ ma-nơ-canh

22.09.2006

Trời mưa, ngã năm nhoè nhoẹt những bóng xe cộ vù vù lướt. Qua màn mưa, ít ai để ý đám ma-nơ-canh trần truồng đang tán gẫu trong một cửa hàng bán ma-nơ-canh

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)