Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

Cain và Abel vs. sử thi Yang Yăng Yâng xứ Bù A Đà La (II)

3.04.2013

tiếp theo phần I
II
Quỷ Sứ: Em cũng thấy thiên sử thi này là đáng tin cậy nhất đấy Con Người ạ!!!
Chính Chúa Giời là hay xuyên tạc lịch sử nhất chứ còn ai vào đây. …

Linh Hồn

2.04.2013

Tôi yêu người đàn ông lớn tuổi ấy bằng một tình yêu thành thật.
Jack cũng thích ông ta.
Jack là một con chó cái giống Afghan Hound có gương mặt già nua với những đường …

Cain và Abel vs. sử thi Yang Yăng Yâng xứ Bù A Đà La (I)

1.04.2013

Theo Kinh Thánh, Cain là một trong hai người con đầu của Adam và Eva. Cain làm nghề trồng trọt. Do một lần dâng hi lễ hiến tế cho Thiên Chúa, vì Thiên Chúa vừa lòng hơn với lễ vật của người em Abel, Cain đã nổi lòng ganh ghét và đã giết Abel. Vì thế Thiên Chúa đã trừng phạt Cain vì tội ngông cuồng và hiếu sát, tạo cho Cain một dấu ấn để luôn nhắc nhở Cain về tội lỗi của mình bằng cách biến Cain thành một con ma cà rồng chỉ biết đi hút máu người để sống.

NICK SỐNG LẠI LẦN NỮA

21.01.2013

Nick đã chết rồi, nhưng vẫn chưa yên. Ngay từ đầu tôi đã cho Nick chết, rồi sống lại, rồi lại từ trong mơ bước ra, làm đau lòng người thiếu phụ yêu mê đắm đuối. Bây giờ đang ngồi suy nghĩ không biết có nên cho chàng sống lại lần nữa, hay là từ trong mộ bước ra không.

NGÀY SINH RA MỢ, NẮNG CHÔNG CHÊNH

5.01.2013

Mợ thì chả biết ma quỉ gì, nhưng lại nhớ vào ngày chông chênh nắng, mẹ sinh ra mợ lúc 2h chiều, có ba tràng hoa nó cuốn quanh cổ, thít chặt lại, tưởng chết.

Dị Vật Trên Đầu

11.12.2012

Con người không còn thân thuộc với nhau, tất cả các loại giá trị đều bị quy về một chữ “tiền”, người ta dùng mọi thủ đoạn, kể cả đào mồ cuốc mả, để chiếm đất, lừa tình, để có thật nhiều tiền… Dường như sự phát triển nơi đây không đồng bộ, thái độ tôn sùng vật chất đã dắt con người…

Thời buổi khó khăn

♦ Chuyển ngữ:
26.11.2012
RonRash-BB-cover_thumb.jpg

Mỗi tuần hai lần, họ lặn lội hai dặm đường tới Boone, và mỗi người, ngay cả đứa bé, đeo nặng những lá cây lưu niên. Jacob nhìn khi họ rẽ vào con đường, những cụm bụi xám dâng lên từ bàn chân trần của họ. Hartley vác bốn bao bố đầy lá lưu niên. Vợ anh ta vác hai bao và đứa bé vác một bao.

Nàng nuôi tóc

23.11.2012
DHM-NangNuoiToc_thumb.jpg

Anh của hiện tại vừa đi vào cuộc sống của nàng, không phải từ trăm năm, không phải từ ngàn năm, không bất tận, chỉ là rất bình thường, bình thường và hiện hữu.
Quả tim nàng nhạy cảm tới dường như có thể phát quang, nàng có một cuộc đời nhưng lại được cả hai thế giới sống.

Chỗ trống dưới ngón tay Phật

21.11.2012

Nheo mắt. Nín thở. Nòng súng ngoái đầu nhìn tôi, tia mắt đen lạnh lùng, nó phả vào mặt tôi mùi thuốc khét lẹt như trêu ngươi, mai mỉa. Cái đỉnh đầu ruồi to dần, to dần rồi lao ngược vào mắt tôi như một viên đạn. Tôi giật mình suýt hét lên.

Chiếc tẩu

7.11.2012

Mặc chiếc áo mỏng bằng sa tanh mềm như khói, cô nàng nâng chiếc tẩu, cặp môi son đỏ thắm hé ra, đầu chiếc tẩu lách dần vào, và bị kẹp dần lại như sự co thắt động mạch.
Những anh chàng đánh golf với chiếc tẩu thuốc có một sự liên kết không diễn tả.

ngôi nhà và dòng sông biến mất

17.10.2012

Cô không ngờ hai người đàn ông đỡ đẻ cho mình đêm cả Hà Nội đảo lộn vì bom lại là hai tên đâm thuê chém mướn tàn bạo, không từ một trò tranh giành, trấn áp nào để trở thành thủ lĩnh của tất thảy đám du đãng vùng bến sông.

Phác Họa

♦ Chuyển ngữ:
11.10.2012
cover-TheOneYouCallSister_thumb.jpg

Bố mẹ tôi đã rất là quan tâm đến những gì được xem như nghiêm trọng và những gì có thể bình phục kể từ khi chị tôi bắt đầu đi gặp bác sĩ chuyên khoa tâm thần sáu năm về trước. Bây giờ chị Ann đang theo đuổi việc điều trị của bác sĩ tâm thần thứ tư.

trên cây là tia nắng

27.09.2012

Tâm “điên” ngay từ khi là sinh viên trường Mỹ thuật. Anh làm nhà trên cây để ở. Gỗ ván, tre nứa, rơm rạ, mỗi chuyến xe bus từ quê ra, Tâm lại ôm theo. Cốt sắt, dây thép, thạch cao, những chất liệu không thể thiếu của dân điêu khắc được Tâm trưng dụng cho công trình của anh…

Cái lưng để trần

19.09.2012
LungTran_thumb.jpg

Bức tranh tôi bỏ dang dở từ ngày ấy vẫn là một tấm lưng trần không định dạng. Tôi cũng bỏ luôn việc vẽ vời. Tôi không muốn đưa lưng mình ra nhìn cuộc đời. Tôi muốn nhìn thẳng vào cuộc đời.

mây đỏ

14.09.2012

Cô cũng chả hề có ý định mang chuyện công việc để bắt anh phải nghe. Lý do thật giản dị.
Giữa đêm miên du thế này, có hai người cô độc và tràn đầy sức sống đứng bên cửa sổ, bầu trời lung linh như trong lồng hổ phách, họ không thể không ôm nhau.

Lặng lẽ ánh trăng

12.09.2012

Anh cảm thấy không vui, lẳng lặng vác xe lăn xuống lầu, rồi trở lên bồng Điểm Nhi. Ôm gọn trong tay, anh cúi mặt sát mái tóc Điểm Nhi để tận hưởng cái mùi thơm con gái toát ra từ chân tóc, từ da thịt cô. Nắng xế. Cả vùng phế tích như lặng đi, buồn bã.

Nữ tác gia

♦ Chuyển ngữ:
10.09.2012

Phụ nữ quả thật là thứ không ra gì. Có lẽ trong số phụ nữ chỉ có một mình tôi là hư hỏng, cứ không ngừng nghĩ mình là thứ vô dụng bỏ đi. Tuy nói như vậy nhưng quả thật, tôi cảm thấy mình vẫn có một sự ngoan cố bám rễ sâu dày, đen đúa trong đáy tâm tư rằng mình cũng có một điểm hay nào đó…

Hạ chín – bài hát chưa khai sinh

4.09.2012

Em uống ngụm nước đã, thứ nước chắt lọc từ hoàng hôn trên biển, màu nhàn nhạt nâu, giống thứ nước của người anh trai mà em vô cùng yêu quí, anh ấy mang theo uống khi ba người đi trên sa mạc cát nóng giẫy, cho tới lúc ba anh em lăn theo vòng quả đất…

Tờ tiền giấy

♦ Chuyển ngữ:
31.07.2012
100-yen_thumb.jpg

Chốc chốc anh ta lại đứng dậy, lấy tôi từ trên bàn thờ xuống làm điệu bộ khấn vái để chọc cười nàng ta. Nhưng ngay lúc đó hai vợ chồng lập tức lại xảy ra cãi vã rồi cuối cùng tôi bị người vợ trẻ ấy gấp lại làm tư và nhét vào chiếc ví nhỏ. Đến sáng hôm sau, nàng ấy đưa tôi ra tiệm cầm đồ…

Lọt xuống tầng hầm

26.07.2012
KhuDanhRieng_thumb.jpg

Bây giờ là 10 giờ sáng thứ năm ngày 14 tháng 6. Một ngày đẹp trời sau suốt tuần lễ xám xịt lâm râm dai nhách từ sáng đến tối. Tôi dè dặt dẫm lên mép rìa của bãi cỏ còn lấm tấm sương sau một đêm mát mẻ, rồi như dần tự tin hơn, dồn bước tiến vào trung tâm điểm của cái diện tích mênh mông…

độc thoại

24.07.2012

Kiên thấy đôi chân mình cứ muốn trượt đi mãi theo những triền đất. Những thân cây nâu xì, vữa nhựa trắng thâm lại như màu gỉ sắt. Cao su bạt ngàn hát khúc hát trĩu nặng trách nhiệm: 30 năm mới hết một đời cây. Tiếng đại ngàn gầm gào, tiếc nuối: mới được nửa đời

Tấm da trời

19.07.2012

Thằng Thước hôm qua về đòi vác dao đâm mẹ nó, vì biết bà cụ vẫn còn mấy chục ngàn trong người nhưng nhất quyết không chịu đưa cho thằng con tàn hại. Người ta đến bắt nó, bà mẹ lại nhất quyết không chịu ký vào giấy để nó được đưa lên trại. Đi trại mà không có người thăm nuôi thì cũng phát bệnh mà chết sớm.

Con ma nhỏ (Geige) yêu dấu! Hay là Sự đồi trụy của thế giới đàn bà?

16.07.2012

Dửng dưng ngay cả khi đi cùng người tình khác vào đúng căn phòng khách sạn mà trước đó ả đã qua đêm với người khác.
Cơn bệnh thế kỷ hầm hập như tỏa ra khắp nơi trong thành phố này, người ta thích nói đến vấn đề đạo đức nhưng nhiều khi lại làm ngược lại.

Nữ Nhi Hồng

13.07.2012

Nhưng đâu, làm gì có một hành tinh nào khác trên vũ trụ nhỏ nhen ích kỉ này. Những ngôi sao chỉ là những dấu chân vặt vãnh của chính hắn mà thôi.
Sau những chuyến lưu lạc đầy dụng ý của ai đó không phải hắn và cũng không phải em, hắn lại trở về tìm em.

Bật ngửa

6.07.2012
howIfeel_thumb.jpg

Cô La Noue người Giao Chỉ có tên Việt là Thúc Tâm, trung niên độc thân ăn mặn, miễn nhiễm với chủ nghĩa tiêu dùng, thoải mái sử dụng bao nhựa các kích cỡ, không màng đến chính trị, quan tâm đặc biệt đến các nguồn văn hóa và sắc tộc, vẽ, viết văn, có một số tác phẩm…

Chẵn-Lẻ nốt Son

3.07.2012

Mợ râm ran khắp người, mạ trổ tới đâu thì mợ chộn rộn tới nơi ấy. Cũng bằng ngôn từ mà diễn tả thôi, có thể văn hoa hơn tẹo: Những làn sóng nhạc trầm bổng như đang dìu em vào cõi mộng, chẳng hạn, hay là hòa cùng giọng hát du dương của anh như cánh hồng cánh hạc…

Cookies

2.07.2012

Lòng đỏ của quả trứng như những khuôn mặt của trẻ sơ sinh mới vào đời, khi đánh ra trộn lẫn vào đường với sữa nó nhanh chóng tan đi, như con người tan chẩy vào dòng đời, rồi biến mất. Đôi khi tôi tự hỏi: “Ai sẽ làm cookies cho đám tang của mình?”

Con chó Tiệp Khắc

♦ Chuyển ngữ:
26.06.2012

“Ở Tiệp Khắc chắc kinh khủng lắm.”
Ông ta gật đầu – và ngừng ở đó. Bà nhìn khuôn mặt thông minh đầy linh hoạt của ông ta, và nhận ra rằng khuôn mặt ấy khép kín trước mặt bà và bà tự hỏi vì sao vậy. Ngay lúc đó con chó của bà đi vào phòng.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)