Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Cain và Abel vs. sử thi Yang Yăng Yâng xứ Bù A Đà La (II)

tiếp theo phần I

II

Quỷ Sứ: Em cũng thấy thiên sử thi này là đáng tin cậy nhất đấy Con Người ạ!!!

Chính Chúa Giời là hay xuyên tạc lịch sử nhất chứ còn ai vào đây. Em biết thừa một bí mật chết người của hắn, đó là hắn thích ánh sáng nhưng lại rất sợ những gì sáng sủa rõ ràng, hắn hãi bóng tối nhưng lại rất thích chơi trò tối tăm tù mù…

Một trong những chuyện khuất tất nhất của lịch sử chính là những sự việc, sự vật đầu tiên.

Những chuyện đầu tiên xa xôi quá, ai mà biết được.

Những con người đầu tiên cũng vậy.

Vì thế để tìm ra sự thật Con Người chúng ta chỉ có thể đi mà hỏi Chúa Trời hoặc Quỷ Sứ.

Thế nhưng, Khổng Khâu đã phán rồi:

– Trời có nói gì bao giời đâu!

Vậy thì làm sao mà đoán biết được ý Trời?

Quỷ Sứ: Thì chỉ có Khổng Khâu mới nói thế thôi. Khổng Khâu là khâu mẹ cái lỗ (miệng/ tai/ mắt/ mũi/ đít…) lại, thế cho nên Tử mới suy ra bụng Trời thế. Thực ra thì Trời nói không ngơi nghỉ, nói “liên thiên” như thằng rối loạn tăng động giảm chú ý (ADHD) ấy. Có điều “ngôn ngữ” của Ngài nó mông lung hoảng hốt lắm, cái giống Người như loài tôm cứt lộn lên đầu thì hiểu cái cứt. Tại sao Trời lại “liên thiên” thế? Chẳng qua Ngài cũng bất lực với giống Người mà thôi. Ngài thấy chúng nó ngu xuẩn chẳng hiểu cái lẽ gỉ ra cái lẽ gì nên cứ phải nói mãi nói mãi mong sao có lúc nào đó có thằng người nào lĩnh ngộ được. Mà có mấy thằng thủng đâu. Trời chính là một con dã tràng kinh nhớn nhất Vũ trụ này. Cho nên…

Vì ai cũng muốn biết được ý Trời nên mới có Phục Hy. Ngài quan sát trời, đất, con người rồi nghiền ngẫm, nghiền ngẫm. Rồi ngài phát hiện ra những quy luật tuyệt đối của Tạo Hóa hiện lên loang lổ trên những những mu rùa. Đó là lý do rùa được “bầu cử một cách dân chủ” vào nhóm Tứ Linh/ Trụ, chứ không phải thông qua trò bịp đầu phiếu nào.

Nhờ “đọc thủng” được mai rùa Phục Hy đã làm ra được Kinh Dịch. Dựa vào đó mà Con Người mới phần nào dò dẫm được lòng Trời. Dò được đến đâu là do Người minh mẫn được đến đâu mà thôi. Nhưng, nản một nỗi là sọ người luôn có giới hạn (cái sọ chẳng qua chỉ là đốt sống lớn nhất trong cái chuỗi cột sống “khỉ vượn” mà thôi), nếu không thì đã thoát khỏi Ta Bà/ Địa Ngục Trần Gian rồi.

Quỷ Sứ cũng là thế lực đến được chân lý. Nản thay tìm sự thật ở Quỷ thì còn khó hơn dò lòng Trời. Và nếu đúng như Đại Tôn Bằng Lằng nói thì Hoắc Phẩn Đạt Ma Ngôn chính là công cụ thượng thặng để chúng ta cùng song thoại với quỷ thần.

Vì thế tôi càng tin những sự thật và thông tin có giá trị vô song từ sử thi Yang Yăng Yâng.

Càng tin tưởng tôi càng muốn chép hết mọi chuyện trong đó ra đây để hầu bạn đọc:

Từ ngày ăn Táo Dai hai con người đầu tiên của thế gian đã đổi đời; cái gì Gộc Tre Già và Hang Chữ Thập cũng quan sát rồi đem ra phân tích, mổ xẻ cho nên hai kẻ ấy cãi nhau suốt ngày.

Cãi nhau xung đột chán, những xung động tình dục lại xô đẩy chúng vồ vập, quấn quýt, quằn quại với nhau; thế rồi chúng đẻ, ra một lũ một lĩ lau nhau.

Cả một dây cứ thế nối nhau ra đời: đầu tiên là Cánh Cổ rồi đến Ổ Bẹn; sau đó là Căn Cốt, Tả Thủ, Hữu Thủ, Đức Tâm, Nhẫn Nhục, Bị Can, Hoang Phế, Tiều Tụy… toàn những tên tuổi lổn nhổn.

Sau những tháng ngày mặn nồng giờ đây với đàn con đông hai kẻ ăn phải Táo Dai ngày nào mặt càng ngày càng bạc ra: họ phải lo đường sinh nhai cho lũ con lúc nhúc như giòi.

Giữa lúc khó khăn, vất vả Gộc Tre Già lại thấy lúc nào Hang Chữ Thập cũng giữ khư khư hai cái túi hắn lấy làm nghi lắm; chẳng hiểu con nặc nô tàn hại đời mình nó có của nả gì tư túi mà lại không cho hắn biết thế nhỉ.

Hắn quyết phải nghĩ cách tìm xem trong đó có gì; nhè một ngày nắng nực nái sề Hang Chữ Thập quá bận bịu làm lụng và lo cho con cái, đêm về ngủ lăn như khúc gỗ nande miền nhiệt đới, Gộc Tre Già đã lôi được một cái túi ra khỏi cạp váy của nó.

Hắn lén lút cầm cái túi đi khỏi nhà một quãng xa, đến tận bên chân núi Chầy Cối; nơi ấy có cái hang mang tên Huyền Tẫn Thập Tự Cốc đã sinh ra nàng Hang Chữ Thập của hắn.

Tại đây hắn mở cái túi ra để xem bên trong có gì; thật là kinh sợ! bên trong cái túi có một linh hồn, đó là hồn cáo.

Hồn cáo vươn ra vờn quanh Gộc Tre Già rổi thủ thỉ vào tai hắn, giọng ma quái: “He he, ngươi có biết Chúa Giời đã tạo ra Hang Chữ Thập như thế nào không?

“Rất đơn giản, Ngài chỉ cần bẻ một đoạn tre đực kia kìa, rồi đem cắm vào một cục đất bùn; thế là lập tức sẽ có một em xinh ngoan ngon lành ra đời hí hí.”

Giữa lúc đó thì từ trên không trung có tiếng Chúa Giời âm vang khi bổng khi trầm: “Tên Gộc Tre Già kia, tò mò đánh cắp đồ của người khác đã là tội lỗi của bọn do ăn Táo Dai mà có.

“Nay ngươi đã biết bí mật này của ta thì cũng đồng nghĩa với việc ngươi phải bị đời đời bất hạnh; từ nay ngươi sẽ phải chịu mọi khổ đau khốn đốn nhất trên đời do lòng dục khôn cùng mà ra.”

Dứt lời Ngài biến mất, hồn cáo cũng đi đâu mất tiêu; Gộc Tre Già không thể hiểu nổi chuyện gì vừa xảy ra, quay ra ngồi bần thần bên bụi tre đực, không biết phải làm gì.

Từ ngày gặp Hang Chữ Thập, sau một thời gian ngắn mặn nồng sùi sụt là cả một chặng đường đời đầy bão táp; hắn phải lao động kiệt lực để nuôi dưỡng đàn con đỏ, lại còn phải đương đầu với những cơn thần kinh bất chợt của con mẹ Hang Chữ Thập chưa hoàn thiện tính Người.

Nghĩ thế hắn thở dài thườn thượt; chợt nhớ tới lời của hồn cáo, Gộc Tre Già lấy đất bùn nặn thành thân hình một người đàn bà, rồi tiện tay bẻ một cành tre đực đem cắm vào đó.

Vừa lúc, một làn khói từ trên trời cao theo ống tre cuốn hút vào thân thể đó; cũng vừa lúc Gộc Tre Già lại thấy một vết thủng trên ngực mình, máu trào ra, đau đớn.

Dứt cơn đau thì hắn thấy thân hình phụ nữ kia động đậy, vươn vai ngồi dậy; cứ mỗi nhịp vươn lên thì thân hình đó càng trổ mã thành một người con gái đẹp tuyệt trần.

Tưởng rằng Hang Chữ Thập chạy ra đòi túi, nhưng sau khi dụi mắt bẩy lần Gộc Tre Già đã nhận ra đây là một con đàn bà khác, ôi thật nõn nà; cái thân hình rờ rỡ trước mắt làm hắn nhớ lại hôm đầu tiên gặp Hang Chữ Thập và ngày đầu tiên bị nó dụ khị ăn Táo Dai.

Những kỷ niệm đẹp mơ huyền về những ngày đầu đầy e ấp và quyến luyến không rời ấy lại hiện về trong cái đầu giờ đã chứa đầy khổ đau của hắn; Gộc Tre Già bật khóc thút thít.

Có lẽ là lần đầu tiên hắn khóc, những giọt nước mắt đàn ông; ồ, đàn ông cũng khóc đấy.

Và người con gái kia đã lẳng lặng đến bên hắn: “Thôi nín đi chàng, em sẽ bù đắp cho chàng mà, em là Hà Ngọc Hồ Lôn.”

Giật mình, Gộc Tre Già ngước mắt lên nhìn người con gái lạ mình dây mắt dẹt; trong đêm tối mờ ảo ánh trăng thân thể nàng sáng lóng lánh như mặt biển bình minh.

“Đứng dậy đi chàng!” Hà Ngọc Hồ Lôn động viên mạnh mẽ lần nữa khiến hắn giờ mới dám tin mình đang ở bên một mỹ nữ; hắn tỉnh táo dần để rồi lại bước vào một cơn mê dường như bất tận.

Gộc Tre Già đưa tay hái mấy cái lá tre cho nàng che chỗ kín như một bài học đầu tiên đưa nàng vào cõi Người: “Bước vào thế giới Người nàng luôn cần phải biết che đậy, cái đó gọi là ‘làm chính trị’ đấy em à.”

Quỷ Sứ: Hehe… Sử thi này hay dã man!

Loài Người chỉ biết làm chính trị từ khi biết mặc quần áo, vì thế có thể đổi tên cho chúng nó là “loài Chính Trị” từ đấy, chỉ trước đấy chúng mới được gọi là “Người”.

Cái “loài Chính Trị” càng phát triển thì càng nẩy sinh những mâu thuẫn nội tâm ghê gớm, các thủ đoạn “Chính Trị” càng kinh xảo thì cái bản thể “Người” càng kêu gào. Đấy là cội rễ của Đại Loạn.

Xin mở ngoặc: “loài Quỷ Sứ” rất ghét và không bao giờ mặc quần áo. Không có quần áo nào đẹp bằng cái mà Tạo Hóa đã ban tặng. Mọi xiêm y giống Người tạo ra đều chứa đựng những mưu đồ chó chết. Đả đảo xiêm y!

Hà Ngọc Hồ Lôn bẽn lẽn làm theo mọi chỉ dẫn của người từng vào đời trước nàng; rồi nàng đưa tay cầm lấy tay người đàn ông đầu tiên mà nàng gặp trong đời, mắt nhìn thân hình vạm vỡ của chàng đầy thích thú.

Hai người chẳng ai bảo ai cùng bước đến bên suối và nàng lao ngay xuống để tắm; như mong muốn một sự thanh tẩy cho hành trình mới mẻ này.

Dưới ánh trăng lu thân hình nàng càng như thể như thân…; dập dờn dờn dập một lúc nàng gọi chàng cùng xuống tắm.

Lúc này đây dương vật chàng đã giống một gộc tre đực lắm nhưng chàng cố dằn mình để bước xuống suối, cùng nàng dự cuộc lễ mộc dục cho một trinh nữ giáng phàm; hai người cứ thế kỳ cọ, vuốt ve cho nhau, vỗ nước roàn roạt.

Khi bình minh lên hai người dắt tay nhau bước vào vườn Địa Đường trong ánh nắng mai man mát sáng tươi; xung quanh họ đàn đười ươi chỉ trỏ rồi cười hô hố.

Chàng dẫn nàng đến bên cây Táo Dai rồi hái một trái to nhất đưa cho nàng bảo nàng điểm tâm; miếng ăn đầu tiên của nàng cũng là miếng tri thức làm đầu óc nàng đau nhức.

Mọi sự diễn ra sau đó cũng giống hệt như khi Gộc Tre Già và Hang Chữ Thập vừa ăn Táo Dai xong: thật là hể hả như những con trâu húc mả.

Quỷ Sứ: Hê hê ăn nữa đi!

Rủ nhau ăn táo uống chè

Rồi thằng mả mẹ nó đè em ra… kha kha

Gộc Tre Già và Hà Ngọc Hồ Lôn cứ thế bên nhau không rời quên trời quên đất; trên trời chim chóc cất tiếng hoan ca, dưới nước từng đàn cá lội tung tăng, trên mặt đất cỏ cây muông thú nhẩy múa vui đùa trong gió hòa bình.

Thật là hữu tình, hữu tình quá, hữu tình không chịu nổi; thế rồi bụng nàng dần dần trương phình.

Nàng đã ăn phải một thứ khó tiêu; dù biết khó tiêu nhưng vẫn ham hố ăn như hổ đói, ôi cái nết thật là đáng yêu.

Trong thời gian đó Hang Chữ Thập tức giận lồng lộn vì không biết người đàn ông của mình đi đâu mất tích; một thân một mình làm lụng cật lực để nuôi đàn con mụ nái sề càng căm giận Gộc Tre Già lắm lắm.

Càng nghĩ lại càng căm, không hiểu giữa lúc này mà thằng đực khốn nạn ấy lại bỏ đi đâu: “Bà mà bắt được mày thì thì mày cố mà giữ lấy cái đầu lâu!”

Một hôm đang hái lượm bên đồi Đắc Lông mụ nghe thấy ở trong một cái hang có mấy con cáo đang kể cho nhau chuyện gì đó có vẻ bí mật lắm; một con cáo đỏ nói: “Chúng mày có biết bọn Người vừa có chuyện gì không?

“Hôm qua nhân ngày sóc tao về Huyền Tẫn Thập Tự Cốc thắp hương cúng xôi gà cho cáo tổ; sau đó ngài đã báo mộng cho biết rằng Gộc Tre Già đã có người đàn bà khác rồi đấy.

“Chuyến này bọn Người tha hồ mà sinh sôi, đàn đàn lũ lũ; mà bọn chúng càng đông thì số phận loài cáo chúng ta càng gặp nhiều hiểm nguy.”

Bọn cáo đều nhao nhao lên bảo không tin; Hang Chữ Thập dẫu có giật mình sửng sốt thì cũng không thể tin chuyện này.

Mặt đất này đâu còn con đàn bà thứ hai nào nữa đâu; mụ là con mẹ duy nhất trên đời đang làm chủ sở hữu thằng khốn kiếp ấy.

Thấy các đồng bọn cứ cãi nhau mãi mà không chịu nghe, cáo đỏ bèn bảo tất cả hãy đi theo mình; nó muốn chỉ cho cả bọn thấy tận mắt sự thật phũ phàng ấy.

Hang Chữ Thập lặng lẽ đi theo chúng, trong lòng bán tín bán nghi, hồi hộp và lo sợ; nếu sự thật mà như thế thì thật là tởm lợm đến man rợ.

Băng qua bao dốc bao đèo, đi mãi đi mãi theo đàn cáo mụ nái sề đến bên một vùng đất đẹp tuyệt trần: non xanh nước biếc như tranh họa đồ.

Đã lâu chưa được ngửa mặt nhìn trời nên Hang Chữ Thập dù rất mệt nhưng bỗng dưng thấy yêu đời vô cùng; rời xa đám con ít lâu giờ mụ mới có thời gian để có suy nghĩ, cảm xúc của riêng mình.

Cảm xúc càng dâng trào mụ nái sề càng muốn gặp Gộc Tre Già; cái bụng nó càng lúc lại càng thổn thức nên làm mồm nó bật lên thành tiếng:

“Chàng ơi, chàng đi đâu mà không về với em, nhớ chàng lắm chàng ơi; chàng hãy về đi, em xin hứa sẽ không bao giờ rầy la, bắt bẻ, hạch sách hay coi chàng như một thằng nô lệ nữa, chàng ơi…”

Mụ bật khóc, mụ nghĩ chắc tại thái độ độc ác, độc chiếm, độc mồm, độc quyền, độc tài, độc đoán, độc thủ, độc tôn của mụ đã làm Gộc Tre Già chịu không nổi mà chán nản bỏ đi; mụ hối hận, sám sít, ăn năn… trong lòng trong khi hàng hàng những giọt lệ cứ chẩy lăn tăn.

Cứ thế bước đi theo đàn cáo trong khi nước mắt cứ ầng ậng dâng trào lấp hết mắt mũi mụ nái sề đã đến bên một căn lều cỏ; bọn cáo đứng bồn chồn bên ngoài cứ chỉ trỏ.

Hang Chữ Thập cũng đến bên lều thập thò, dẫu mắt đang nhòe nước nhưng mụ cũng nhìn thấy ở bên trong lều có người; hình như… hình như người đó đang ngủ… vì có tiếng ngáy khe khẽ.

Cố lau khô nước mắt để nhìn cho rõ hơn mụ đã thấy một người đàn bà trẻ đẹp bụng to; tất nhiên không phải là do ăn cơm quá no.

Vậy là điều con cáo đỏ nói là sự thật hả Trời! mụ nái sề quay ra ngoài gục người xuống một gốc cây; mụ gào lên ầm trời, hai tay cào cấu vào gốc cây đến rớm máu.

Vậy là mụ không còn được độc chiếm, độc quyền, độc tài, độc đoán, độc thủ, độc tôn nữa rồi; vậy là thằng Gộc Tre Già đã chơi trò đa nguyên rồi.

Vậy là mụ phải sẻ chia người đàn ông mà mụ tưởng sẽ sở hữu hắn mãi mãi rồi; vậy là điều mụ chưa hề nghĩ tới đã xẩy ra rồi… bây giờ mụ phải làm sao đây?

Trong cơn bức xúc nhức nhối này Hang Chữ Thập lại nhớ tới những cái túi mà Chúa Giời đã trao cho cùng những lời dặn dò; lận tay vào lưng quần thì mụ thấy chỉ còn mỗi một cái.

Dù rất lo lắng khi làm mất một cái túi của Chúa Giời nhưng mụ cũng không thể kìm lòng; mụ đành phải nghiến răng mở ra cái túi cuối cùng.

Lần này, thứ nằm trong túi là một hồn sư tử; hồn ấy chẳng chờ mụ mở xong cái túi đã mãnh liệt xông ra gầm lên:

“Từ hôm nay mi phải noi theo ta trong mọi sự việc của cuộc đời hiểu không; hãy xứng danh sư tử Hà Đông nếu ngươi muốn về Hà Thành, hãy gầm lên để giữ gìn hạnh phúc, giữ quyền lực, để băng qua cuộc đời tối đen như mực.”

Nghe đến đó lông tóc mụ nái sề đã xù hết cả lên; bản thể sư tử, hổ, báo, hùm, sói trong mụ trỗi dậy mãnh liệt.

Cái mặt nạ “Hồn Người” bay đâu mất; nanh vuốt mụ cứ thế như thể đang dài ra, dài ra mãi.

Hang Chữ Thập quay lại lều cỏ thì cũng là lúc Gộc Tre Già vừa đi săn về; trên vai hắn là cả một xâu toàn chồn và cáo láo nháo.

Trông thấy mụ vẻ mặt ngời ngời hạnh phúc của người đàn ông lập tức tan biến; cả khuôn mặt hắn bỗng chuyển mầu xanh xám như mặt các triết gia.

Ngay lập tức một phiên tòa đã được lập ngay tại lều cỏ mà bên bị là đôi gian phu dâm phụ Gộc Tre Già và Hà Ngọc Hồ Lôn; còn Hang Chữ Thập kiêm tất cả bên nguyên và Chánh án cùng bồi thẩm đoàn.

Sau những hồi luận tội kịch liệt, một bản cáo trạng đã được đưa ra:

1. Gộc Tre Già phạm tội hết sức nghiêm trọng, nay phải nhận án tù chung thân.

Từ ngày thi hành án phải suốt đời sống cùng bên nguyên, phải lao động khổ sai theo chế độ công ích suốt đời mà không được hưởng tiền công; không được ra khỏi vòng kiểm soát của bên nguyên nếu bên nguyên không cho phép.

Mọi công quả làm được đều phải nộp hết cho bên nguyên không được giữ lại bất cứ thứ gì làm của riêng hay lập quỹ đen; không được bỏ trốn dù chỉ là trong suy nghĩ.

2. Hà Ngọc Hồ Lôn là đồng phạm, đồng thời là kẻ xúi giục Gộc Tre Già phạm tội; nay tuyên bố phải chịu án lưu đầy biệt xứ và chung thân lao động công ích, nộp lại mọi nguồn thu nhập cho bên nguyên.

Và Chánh án đã y chuẩn bản cáo trạng trên; và bản án được thi hành ngay lập tức.

Từ ngày nhận án tù chung thân Gộc Tre Già tất nhiên là sống trong sợ hãi và đau buồn; mỗi khi muốn sang thăm Hà Ngọc Hồ Lôn và con cái bên đó hắn đều phải xin phép giám thị, nhưng thường là không được.

Còn Hà Ngọc Hồ Lôn cũng rất buồn chán và trở nên thèm giai kinh khủng; không có người đàn bà nào đau khổ hơn những người đàn bà bị cách ly với giai, đó là đệ nhất họa tai.

Quỷ Sứ: Thế mà ta biết có nơi như thế đấy. Hàng sư [đoàn] gái đã bị cách ly với giai suốt hàng mấy chục năm dài. Thật cơ khổ cho cái giống thài lài…

Quả như lời Chúa Giời đã phán, lũ người ấy phải chịu những trừng phạt và khổ đau đầy rẫy vì đã phạm những tội như chúng ta đã biết; tuy nhiên, những tội ấy hình như chính là do Chúa Giời đã gài bẫy.

Trong đau thương tột cùng Gộc Tre Già lại bật ra sáng kiến; hắn nghĩ hắn đã tạo ra được người đàn bà thứ hai từ đất bùn và tre đực thì tại sao hắn không tạo ra những em khác để tìm lại những tháng ngày hạnh phúc đã qua.

Lồn lạ cá tươi mà; hắn quyết chí vượt ngục theo kiểu ấy, dẫu thân phận hắn có hóa thành ma.

Vào một ngày hè tháng Năm nồng nàn, Hang Chữ Thập đang mải mê hái lượm tận bên núi Tản Ra; nhân cơ hội ấy Gộc Tre Già lại lén lút chạy đến núi Chầy Cối để làm ra người đàn bà thứ ba.

Làm xong con người này trên ngực Gộc Tre Già lại thủng một lỗ lớn, máu chẩy tràn trề; từ nay trên ngực hắn đã có khá nhiều vết sẹo trông thật ghê tởm.

Do vội vàng nên lần này hắn nặn ra một người đàn bà trông hết sức thô lỗ và vạm vỡ; tên nàng là Hồn Quỳnh Hô.

Nàng có cái mũi to như mũi sư tử và khỏe như trâu khiến Hang Chữ Thập cũng e sợ mà không dám lại gần; nhờ thế mà Gộc Tre Già đã thoát được khỏi tay con nái sề hung bạo.

Nhưng cuộc vui này thật chóng tàn vì Hồn Quỳnh Hô rất phu phen, nóng tiết lên là đánh chồng không nương tay; nạn bạo hành gia đình như vậy là do các bà gây ra đầu tiên đấy chứ.

Hang Chữ Thập thì bạo hành tinh thần, Hồn Quỳnh Hô thì bạo hành thân xác; nghĩ Gộc Tre Già thật đáng thương mà sao không có ai thương.

Cùng bất đắc dĩ hắn đã phải làm ra người đàn bà thứ tư; do phải chế tác lén lút trốn tránh Hồn Quỳnh Hô nên lần này Gộc Tre Già đã tạo ra một em chân tươi chân héo, tên là Nhất Chấm Nhất Phẩy.

Trên ngực hắn lại thêm một vết sẹo to, đã thế em thứ tư này lại còn vô sinh; nghĩ cảnh em ún bồ bịch tùm lum như thế nhưng hắn có thấy sung sướng được đâu.

Chưa thỏa mãn được thú đời Gộc Tre Già lại tạo ra em thứ năm; ngực hắn lại thêm một vết sẹo dài.

Nàng thứ năm tên là Hoa Diện Phấn Bì, thật xinh đẹp và trắng trong; thôi… xin hãy quay lại với những người khác đã.

Nhớ nàng Hà Ngọc Hồ Lôn từ ngày phải xa Gộc Tre Già thì thèm giai lắm lắm; nàng đẹp lại đang thời xuân sắc, mà cái gì chứ giai thì kiếm ở đâu?

Hà Ngọc Hồ Lôn thắt đáy lưng ong…

Quỷ Sứ: Hí hí…

Những người eo nhỏ nhỏ nho,

Cửa mình đẩy được con đò sang ngang.

Nàng lại còn đa mi (tất đa mao), hồng diện (đa dâm thủy), trường túc (bất chi lao).

Thật là đủ cả muôn vàn vẻ dâm; nàng dâm man dại, nàng dài khổ tâm… ấy thế mà kiếp phận nàng cũng hâm thật là hâm.

Đang ôm mộng trong một cuộc tình thực với Gộc Tre Già thì lại gặp phải con mụ Hang Chữ Thập nó chia uyên rẽ thúy; nhưng nàng vẫn biết nàng là sinh vật quý.

Một mình vượt cạn Hà Ngọc Hồ Lôn vẫn gắng sức nuôi con; những vất vả và khổ đau cũng chỉ như những cơn bão, dù có sa táp dập vùi nhan sắc nàng thật là thô bạo thì cũng chỉ vài hôm là dứt chứ sao có thể kéo dài suốt tháng quanh năm.

Cô bé Xì Xì Cà Phụt, đứa con chung của nàng Hà Ngọc Hồ Lôn với Gộc Tre Già cứ thế dần lớn lên; cứ thế nhân phẩm và nhan phẩm của nàng lại được phục chế.

Hai mẹ con tưởng rằng sẽ phải sống trong cô độc, lủi thủi quanh năm; thế nhưng rồi vào một ngày kia, trong một lần đi hái lượm tới tận miền Láng Thâm xa tít bên một dòng sông uốn khúc thì Hà Ngọc Hồ Lôn không còn cô quạnh nữa.

Đúng ngày hôm đó chàng Cánh Cổ, con trai đầu của Gộc Tre Già và Hang Chữ Thập, đang gieo trồng trên những cánh đồng của mình ở Láng Thâm; chàng trồng lúa nương, khoai, ngô và rau húng.

Dù chỉ là một trang nam tử vị thành niên nhưng nhờ chăm lo lao động miệt mài nên những bắp thịt của chàng cứ cuồn cuộn lên như chằn tinh; chắc chắn chàng đẹp trai nhất thế giới vào lúc đấy, hơn đứt mười mươi người cha ngực đầy sẹo nham nhở vì ham hố sắc dục.

Chàng chăm chút cho cánh ruộng của mình suốt ngày đêm; nhìn những loài cốc loại lớn lên vùn vụt dưới tay mình chàng thấy trong bụng dấy lên những niềm vui, những cơn phấn khích.

Chàng thấy hạnh phúc của con Người chính là được gieo trồng, chăm bón cho một cái gì đấy; cái sở thích ấy sẽ vẫn còn di truyền dài dài trong các thế hệ sau này.

Đến mức loài Người sẽ có những bạo chúa giết người không ghê tay nhưng vẫn nghiện trồng cây và nuôi cầm thú, yêu chúng như con.

Vào ngày hôm ấy chàng Cánh Cổ đẹp đẽ như một cây nande vừa lớn đang lặng lẽ làm việc; ruộng ngô của chàng đã trổ bắp, những bắp ngô vươn lên đẹp đẽ và chắc mẩy như dương vật Chúa Giời.

Bỗng chàng gặp mấy bắp ngô chỉ còn trơ lõi vứt lung tung trên mặt đất; thật là lạ! chàng vẫn biết là ở quanh đây không có đàn thú nào đến quấy phá.

Cha mẹ và các em chàng đều ở xa, vậy thì ai đã vào đây bẻ trộm; chàng xông thẳng vào giữa vạt ngô tươi tốt tìm dấu vết kẻ lạ thì mục kích một cảnh kinh dị.

Chàng bắt gặp một người phụ nữ; con Người này giống mẹ chàng nhưng thoáng nhìn thì đã biết là nàng đẹp hơn mẹ chàng rất nhiều.

Tiến đến sát nàng thì chàng thấy nàng đang cầm một bắp ngô to thụt ra thụt vào ở chỗ cửa mình; như vậy có thể nói Hà Ngọc Hồ Lôn chính là người đàn bà đầu tiên của loài Người thực hiện hành vi thủ dâm.

Cũng vì thế mà sau này ngô được trồng ở khắp mọi nơi trên thế giới này, không chỉ như là một loại cây lương thực; những nơi ở xứ lạnh khó trồng ngô thì chúng ta thấy con Người ở đó trồng rất nhiều dưa chuột, củ cải, cà rốt, cà dái dê.

Số là hôm ấy do mải đi làm xa nên Hà Ngọc Hồ Lôn đã đến tận Láng Thâm; từ xa đã thấy những bãi ngô xanh cao um tùm nàng chắc mẩm sẽ kiếm được nhiều thứ củ quả để mang về nuôi con nuôi mình.

Đó cũng là lần đầu tiên nàng trông thấy ngô, thấy thứ quả cây kỳ lạ nàng đưa lên miệng cắn thử thì thấy ngọt và dễ nuốt, lại còn thấy có nhiều chất tinh bột; nàng nghĩ loại quả này mà cho lên lửa đốt sẽ còn thơm ngon hơn nữa.

Đang định tìm bùi nhùi đốt lửa thì nàng chợt nhận ra cái hình dáng dễ thương của thứ quả này; nàng cứ thế tưởng tượng và tưởng tượng.

Thế rồi cứ như do vô thức mách bảo nàng dí thử cái quả suôn suôn mầm mập ấy vào giữa háng mình; nàng rùng mình, một cảm giác tê ngất chợt trở lại với cuộc đời, ơn Giời!

Thế là nàng vội đi vào chỗ khuất để hưởng lạc, cho cảm xúc nó được trọn vẹn; như vậy Hà Ngọc Hồ Lôn chính là người đàn bà đầu tiên thủ dâm, nhưng chính nàng thì chẳng biết cũng chẳng để ý gì đến điều ấy.

Vừa thấy mặt nàng Cánh Cổ hú lên một tiếng rồi nấc; giật mình vì có người tới sát Hà Ngọc Hồ Lôn cũng hí lên một tiếng dài.

Và nàng chợt nhận ra đó là một chàng trai, một chàng trai vừa lớn, mơn mởn; chàng trai tóc xõa hai vai, đôi tay dài cuộn sóng, khoác tấm khố bện đứng sừng sững trên ba chân.

Nàng chồm lên ôm lấy chàng, ve vuốt; ôi những cuộn bắp đàn ông làm nàng nhớ Gộc Tre Già xiết kể.

Nàng trườn lên như rắn, cuốn quanh chàng như chằn tinh, cái miệng rộng của nàng bao lấy dương vật chàng lóng lánh; rồi nàng đút cái đó vào cửa mình đang rộng mở bao la.

Dương vật của cậu trai mới lớn chưa từng biết đàn bà là gì dẫu có như đuôi chuột ngoáy hang chồn thì cũng không phải là bắp ngô; đã thế cái của quý ấy lại có thể làm việc suốt ngày suốt đêm, tinh dịch sung mãn phun ra phì phì như rắn hổ.

Sau đó nàng đưa con về sống với chàng trai; dưới bàn tay lão luyện của nàng, chàng Cánh Cổ ngày càng trưởng thành, càng trưởng thành chàng lại càng sành sỏi.

Được sống sung túc trong cảnh định canh định cư nên Hà Ngọc Hồ Lôn ngày càng đẹp ra thật mặn mòi; nàng lại càng có nhiều thời gian tu bổ nhan sắc và rong chơi.

Hai người ấy được một thời gian hạnh phúc trong cụp lạc thì Hà Ngọc Hồ Lôn có mang; chẳng bao lâu sau thì nàng sinh ra một cậu bé và đặt tên là Ngô Đồng Cục Cưng.

Thế rồi có một lần Hang Chữ Thập sai Ổ Bẹn đi tìm Cánh Cổ về có việc; đã lâu mụ bặt tin thằng con đầu.

Lại nói Ổ Bẹn cũng là một chàng thiếu niên tuấn tú nhưng bướng bỉnh, mạo hiểm và độc lập hơn người anh rất nhiều; chính vì cái tính cách ấy của chàng mà từ đó về sau loài Người có đặc tính là con thứ bao giờ cũng dữ dội, lì lợm và khó trị hơn con cả.

Quỷ Sứ: Đến năm thứ chín của Thiên niên kỷ thứ ba trong thời Đại Lộn tại một siêu cường quốc ở Tân Thế Giới có ba viện đại học đã tiến hành nghiên cứu về vấn đề này: bản chất của con cả và con thứ.

Họ tiến hành phỏng vấn 364 trẻ em là con thứ hai trong độ tuổi 7-19 và cha mẹ của chúng để tìm hiểu tính cách của trẻ; họ cũng lấy các mẫu nước bọt của đối tượng nghiên cứu để đo nồng độ chất hoóc môn giới tính nam và yêu cầu trẻ ghi lại hoạt động của chúng ở bên ngoài trường học. Kết quả phỏng vấn và nhật ký của trẻ cho thấy phần lớn những em sinh sau ngày càng tỏ ra mạo hiểm, bướng bỉnh và độc lập trong suy nghĩ hơn khi bước vào tuổi trưởng thành; trong khi đó tính cách của những con cả hầu như không thay đổi theo thời gian. Một số cuộc điều nghiên trước đó cũng chỉ ra rằng đa số con đầu lòng nghe lời cha mẹ; trong khi con thứ hai có xu hướng cãi lại nhiều hơn.

Nghiên cứu của ba viện đại học còn hé mở một số điều thú vị khác; chẳng hạn, những bé gái thứ hai sẽ trở nên nữ tính hơn khi trở thành thiếu nữ nếu chúng thường xuyên chơi với con gái và bé trai thứ hai sẽ trở nên nam tính hơn nếu chúng hay chơi với bạn cùng giới. Tuy nhiên, việc có bạn gái thân mang đến lợi ích cho cả bé trai lẫn bé gái; cụ thể, những em có bạn gái thân tỏ ra độc lập hơn trong suy nghĩ.

Bên cạnh đó, những bé có nồng độ hoóc môn giới tính nam cao ở độ tuổi thiếu niên hiếm khi chịu tác động từ môi trường bên ngoài trong quá trình phát triển nhân cách; chẳng hạn, chúng không hề xao lãng việc học dù chơi với những đứa bạn thích lêu lổng. Thông qua đó, quay ngược thời gian chúng ta lại càng rõ tính cách của chàng Ổ Bẹn; Chúa Giời cùng Con Người đã hiệp lực sinh ra chàng là con thứ hai.

Được mẹ cho biết anh Cánh Cổ đang định canh định cư ở vùng Láng Thâm xa xôi nên Ổ Bẹn chuẩn bị hết sức kỹ càng trước lúc lên đường; có cả những thứ mà sau này người ta sẽ gọi là gậy Trường Sơn và ba lô con cóc.

Băng qua bao suối bao khe bao đồi bao núi Ổ Bẹn mới đến được Láng Thâm; chàng đến đây vào một ngày mưa dầm gió bấc, khi mà Cánh Cổ đang lo lắng và phải đội áo tơi ra ruộng chèo chống cho những cây ăn quả đang vào vụ.

Rồi Ổ Bẹn cũng tới được căn lều của nhà Cánh Cổ; khi đó chỉ có Hà Ngọc Hồ Lôn đang ngồi trong lều đốt lửa sưởi ấm cho hai đứa con đang nằm ngủ ngon lành.

Được biết đây là em của Cánh Cổ nên nàng đã gọi ngay Ổ Bẹn vào bên đống lửa, rồi lấy thức ăn cho chàng; sau bao nhiêu những mệt mỏi giờ đây Ổ Bẹn thấy khoan khoái vô chừng.

Khung cảnh ấy ai bảo là không ấm áp? ai bảo là không nồng nàn? Hà Ngọc Hồ Lôn chăm sóc cho Ổ Bẹn với tất cả ân tình của một người đàn bà.

Dẫu sao thì đây cũng mới chỉ là người đàn ông thứ ba mà nàng gặp đó thôi; dẫu sao thì Ổ Bẹn cũng chưa được đàn bà đẹp chăm sóc bao giờ hỡi ôi.

Mải mê như thế nên cái đống lửa cứ lụi dần dần mà chẳng ai hay; giật mình tỉnh ra vì một cơn gió lạnh tràn vào hai kẻ xa lạ ấy ngã dúi người vào nhau.

Và mọi việc cứ thế diễn ra như nó phải diễn ra…

(Chúa Giời kiểm duyệt đục bỏ một đoạn)

Quỷ Sứ: Hắn thì bao giờ mà chả muốn độc quyền hạnh phúc, độc quyền sự sung sướng, đồ độc tài khốn nạn! Không sao, em sẽ giúp các anh em Con Người được toại nguyện, chỉ xin các anh em đừng gọi em bằng thằng nữa mà bất công quá há há. Em cũng biết chẳng qua các anh em ăn phải bả tuyên truyền của Chúa Giời thôi, hắn căm thù em tận xương tủy mà chưa làm gì được đấy hé hé. Nghĩ cũng thương các anh em, mù quáng quá, dễ bị lừa quá.

Trên đỉnh cao của bản năng đang thét gào và sự thỏa mãn tột độ thì bỗng đâu Cánh Cổ lù lù dẫn xác về; nhìn thấy cảnh ấy chàng lập tức châm lửa đốt lều rồi bỏ ra đi, ra đi là ra đi chứ còn sao nữa!

Đằng sau chàng là những tiếng kêu khóc oai oái; có một đứa chạy theo sát Cánh Cổ là con bé Xì Xì Cà Phụt, vừa chạy theo nó vừa gọi: “Cha, cha hãy quay về với mẹ con con.”

“Mẹ mày, mày xơi em tao thì tao xơi con mày.” Nói thế Cánh Cổ làm luôn, không suy nghĩ thêm.

Vì nếu chàng nghĩ thêm thì đã thấy Xì Xì Cà Phụt cũng là em chàng; chàng “làm việc” đứa bé rồi bắt nó mang theo như một thứ con tin, cũng có thể gọi là nô lệ tình dục.

Như mọi người thấy những con người đầu tiên của thế gian này thật là kỳ cục; nhưng cũng xin mọi người đừng vội coi họ là loài cục súc.

[còn tiếp]

 

(Trích tiểu thuyết Những kênh bão người / Channels of the Homo Storms chưa xuất bản)

bài đã đăng của Đặng Thân

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

1 Pingbacks »

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)