Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện ngắn Email bài này

Trộm


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 21.12.2011

(Từ tuyển tập truyện ngắn The Gyroscope)

 

girl-on-a-bridge

Edvard Munch, Girl on a Bridge (Thiếu nữ trên cầu)

 

 

Khi về lại phòng trong tay vẫn cầm theo cái ví. Áo tắm còn khoác trên người, kéo theo cái khăn lết phết sũng nước, nàng đứng tần ngần giữa phòng kiểm lại những gì vừa xảy ra và nhớ lại tường tận mọi thứ. Đúng rồi, sau khi dùng khăn lau khô bên ngoài ví nàng mở vạt ví và trải nó trên băng ghế.

Vì đã chủ tâm đi tàu điện nên trước đó nàng phải lục ví xem lại cho chắc ăn coi có còn đủ lộ phí không và mừng húm khi tìm thấy bốn mươi xu trong ngăn đựng bạc cắc. Nàng đã tính sẵn sẽ quyết tự trả lộ phí dẫu cho Camilo theo thói quen cứ hễ trông thấy nàng bước lên cầu thang là nhét một đồng kẻng vào trong máy trước khi đẩy nhẹ cánh cửa quay cho nàng đi qua, cùng với cử chỉ lịch thiệp cúi chào.  Camilo tế nhị nên biết cách thể hiện những xã giao lịch lãm nhỏ,  coi như không cần biết đến những vấn đề lớn lao, đáng quan tâm hơn. Nàng đã đi cùng anh ta ra ga dưới trời mưa như trút, do biết anh ta cũng nghèo xêm xêm mình nên khi nghe lời mời đi taxi nàng một mực chối từ: "Mình hiểu nhau quá mà, đâu cần phải làm vậy !" Anh chàng đội cái mũ màu kem sáng đẹp, bởi vì đời nào chàng ta lại chịu mua bất cứ vật gì có màu sắc thông dụng kia chứ. Nàng miên man, mới lần đầu tiên đem ra dùng mà gặp cơn mưa thế này chắc hẳn mũ sẽ lấm lem hư hết rồi nghĩ, "Chết thật! chả biết Camilo có  kiếm đâu ra được cái mũ khác nữa không," chả bù với những cái mũ của Eddie, lúc nào cũng như đã được dãi dầu ngoài mưa đúng bảy năm, và chúng được đội với phong cách thong dong, phớt tỉnh rất thích hợp với con người của Eddie. Nhưng Camilo thì khác xa, nếu phải đội một cái mũ tồi tàn, đối với chàng ta đây là điều đáng hổ thẹn, nó sẽ làm chàng mất mặt. Nếu không ngại chuyện Camilo sẽ buồn lòng vì anh chàng cứ thích giữ những lễ nghi ga-lăng khách sáo, hẳn nàng đã bảo với anh chàng lúc rời nhà Thora rằng: "Anh về nhà đi! Tôi có thể tự tới ga được mà."

Camilo khăng khăng: “Chắc chắn bọn mình có số mắc mưa tối nay rồi, nào cùng đi thôi!”

Khi đến cuối sân ga tàu điện ngầm nàng đi hơi lắc lư – cả hai đều đã uống rượu khá nhiều trong bữa tiệc cốc-tai nhà Thora-nàng nói: “Camilo à, xin để tôi lên cầu thang một mình được rồi, còn anh chắc nên đừng theo tôi lên làm gì vì anh sẽ phải quay xuống ngay lập tức, và biết đâu anh sẽ bị té gãy cổ!”

Anh chàng cúi chào ba lần, anh là người Tây Ban Nha, rồi phóng mình trong đêm mưa. Nàng đứng lại lặng ngắm người đàn ông trẻ trung uyển chuyển, thầm nghĩ có thể sớm mai khi nhìn lại cái mũ đã bị hư và đôi giày sũng nước biết đâu anh chàng chả đổ cho mình là nguyên nhân gây ra điều khốn khổ đó. Đang mải nhìn thì anh ta ngừng lại ở một góc khuất xa bỏ mũ ra, giấu sau áo khoác. Nàng cảm thấy có lỗi khi đã nhìn trộm như vậy, bởi lẽ anh ta sẽ xấu hổ khi biết nàng vẫn dõi theo, quan sát cách anh ta xoay xở bảo vệ cái mũ. Giọng Roger chợt vang lên từ phía sau giữa tiếng mưa xối xả trên hiên trạm tàu điện, anh ta ré lên hỏi sao lại đứng làm chi dưới mưa đêm hôm thế, bộ muốn dầm mưa à? Với khuôn mặt  điềm tĩnh giữa cơn mưa ròng, Roger vỗ nhẹ vào cái áo khoác đã gài khuy nói: "Mũ anh nhét trong đây rồi." "Nào, chúng ta gọi tắc-xi đi."

Roger vòng tay ôm choàng ngang vai, nàng ngả người ngồi dựa vào, cả hai trao đổi một ánh nhìn chứa chan tình bạn thân thiết, thăng trầm qua nhiều năm tháng, rồi nàng nhìn cơn mưa qua cửa kính xe đã biến chuyển hình thể mọi vật, cùng những màu sắc. Chiếc tắc-xi lạng lách giữa các hầm cột trụ tàu điện cứ trợt nhẹ mỗi khi qua khúc quanh khiến nàng thốt lên: Xe càng trượt em lại càng cảm thấy dễ chịu êm ả – hẳn là em bị say rồi!

“Em cần say.” Roger nói. “Xe gì mà chạy điên cuồng bạt mạng. Chính anh cũng muốn dùng một ly cốc tai ngay lúc này đây.” Xe bị kẹt trên giao lộ đường 40 và đại lộ 6, có ba thanh niên cứ ám phía trước, đành phải ngồi chờ. Dưới ánh đèn bọn họ giống như những tên bù nhìn hoạt náo, tất cả đều ốm nhom khoác những bộ đồ cắt may cẩu thả, đeo cà ra vát sặc sỡ. Trông họ cũng là những tên say, cả bọn dừng ngất ngưởng trước mũi xe, có một vụ tranh cãi trong bọn. Họ đứng châu đầu vào nhau trong tư thế như đang sẵn sàng cất lời ca. Người đầu tiên nói: "Khi tôi kết hợp với ai đó nào phải chỉ vì hứng lên muốn kết hôn, tôi sẽ tiến đến hôn nhân vì tình yêu, rõ chưa nào ?", người thứ hai tiếp lời: "Hãy đi mà nói điều vớ vẩn đó với ẻm, tại sao không?" người thứ ba la ó lên: "Quỷ thần ơi, cha này muốn khổ à, rồi thì sẽ được cái quái gì kia chứ?" Và người đầu tiên lại nói: "Á à hãy câm cái miệng lại, tao có quá đủ rồi!" Tiếp đến cả bọn la lối,  băng lúc thúc qua đường  trong lúc đấm thùm thụp vào lưng tên thứ ba, xô đẩy hắn ta.

“Điên,” Roger phán, “Lũ này điên thật rồi.”

Có hai đứa con gái ở đâu lại trờ tới lướt qua xe, trên người khoác loại áo mưa mỏng ngắn, đứa màu xanh đứa màu đỏ, đầu co rút dưới cơn mưa, đứa này nói với đứa kia " Đúng! Tao biết chứ! nhưng còn tao thì sao đây? Mày thì lúc nào cũng thương hại hắn ta!" Và cả hai lại tiếp tục chạy, hai cặp chân cò lất phất trong mưa.

Tắc xi bất chợt quay đầu lại, vọt lên trước, xe chạy được một lát Roger tâm sự: "Hôm nay anh nhận được bức thư  từ Stella, nàng sẽ về nhà vào ngày 26 anh tin rằng nàng đã chuẩn bị tinh thần và vấn đề coi như đã được giải quyết.”

Nàng đáp: "Em cũng vừa nhận được một thông điệp hôm nay, em nghĩ bây giờ cũng là lúc anh và Stella nên có một quyết định rõ ràng."

Khi xe tắc-xi dừng lại ở góc phố năm mươi ba phía Tây, Roger bàn: "Em có mười xu không thì bù thêm vào đây là vừa đủ trả tiền cuốc xe tắc-xi," trong khi nàng lục ví đưa một cắc, anh ta buột miệng khen: "Ôi! cái ví đẹp ghê!"

"Quà sinh nhật của em đó, trông thích quá há anh," " Còn buổi triển lãm tranh của anh sao rồi?"

“Ồ! thì nó vẫn còn đó, nhưng anh không ghé qua. Chưa bán được gì cả! Ý anh là vẫn tiếp tục đi theo con đường mình đã chọn, họ muốn thế nào thì mặc họ. Vậy thôi anh không có gì để bàn cãi nữa.”

“Cần một mực kiên trì phải vậy không nào?”

“Kiên trì cũng gian nan lắm đấy!”

“Chào anh, chúc ngủ ngon nghe Roger.”

“Em cũng ngủ ngon nhé, nên uống một viên aspirin và tắm nước nóng, em có vẻ đã bị cảm lạnh.”

“Em sẽ làm theo lời anh.”

Tay kẹp ví, nàng lên cầu thang, vừa đặt chân tới nơi Bill đã ló đầu ra tóc tai bù xù, mắt đỏ ngầu reo lên: "Ơn Trời vào đây đi em, uống với anh một ly đã. Anh đang gặp chuyện xui xẻo đây."

Bill xuýt xoa:"Em ướt mèm hết trơn rồi." Thế là cả hai ngồi uống rượu với nhau và Bill bắt đầu kể lể vụ ông giám đốc đã xếp xó kịch bản của anh ta ra sao, sau khi đã tuyển diễn viên hơn hai lần và trải qua đến ba lần diễn tập." Anh nói với ông ta rằng "Tôi có nói nó là một tuyệt tác đâu, tôi nói nó là một vở diễn tốt, vậy thôi." Và ông ta bảo rằng:" Một vở kịch không phải chỉ diễn để giải trí, anh hiểu không? Nó cần có tính hàn lâm, tính triết." "Bởi vậy anh bị kẹt, kẹt lắm em ơi!" tới đây Bill gần như muốn bật khóc trở lại. "Anh mượn rượu để quên sầu." Rồi anh ta tiếp tục xin nàng cho anh khất món tiền nhuận bút đang nợ nàng và hiểu cho rằng anh ta đang lâm vào tình trạng khánh kiệt vì cái thói xa hoa của cô vợ. "Anh đã gởi cho cổ mười đôla mỗi tuần trong cuộc đời khốn đốn của anh mà thật sự anh đâu có trách nhiệm gì với cổ kia chứ! Cổ dọa sẽ kiện anh đi tù nếu anh không gởi cho cổ, nhưng sức mấy mà làm được!  Trời ạ! cứ thử làm xem nào! Cổ không có quyền được nhận cấp dưỡng và cổ dư biết điều đó mà! Anh gởi tiền cho cổ vì tính anh không thể chịu được khi nhìn thấy ai đó khốn khổ. Vả lại anh cũng còn nguồn hỗ trợ từ cây đàn dương cầm và cả cái máy thu dĩa victrola nữa."

Nàng lảng sang chuyện khác: -Anh à, cái thảm này đẹp ha anh.

Bill nhìn đăm đăm chiếc thảm vừa hỉ mũi. "Anh mua lại nó từ tiệm của Ricci với giá chín mươi lăm đô-la, Ricci nói nó đã từng thuộc quyền sở hữu của Marie Dressler với giá là mười lăm nghìn đôla nhưng trên thảm có một vết cháy. Em nghĩ có bao giờ mình mua được với giá rẻ hơn giá này không?

“Nhất định là không.”

Lại uống với nhau thêm một ly nữa và nàng trở về phòng mình ở tầng trên chung cư. Tại đó nàng nhớ rõ mồn một nàng đã lấy bức thư khỏi ví trước khi trải ví ra phơi. Nàng ngồi xuống, đọc lại bức thư : có những đoạn bắt buộc phải đọc đi đọc lại nhiều lần, nó rời rạc không ăn nhịp với các đoạn khác, để rồi khi nàng cố tình lướt qua thì những đoạn ấy cứ bám theo, lởn vởn trước mắt khiến không thể nào né tránh được " Suy tư về em nhiều hơn là anh tưởng…vâng anh thậm chí còn nói chuyện về em…sao em lại quá nóng vội để rồi làm tan vỡ…nếu ngay lúc này anh có thể gặp em anh sẽ không…tất cả mọi điều khả ố đó chả nghĩa lý gì…cuối cùng…"

Nàng xé nát lá thư, quẹt diêm đốt trong lò sưởi.

Sáng sớm hôm sau khi nàng còn đang tắm thì người quản gia chung cư gõ cửa phòng, một lát sau bà ta bước vào nói to rằng muốn xem lại cái lò sưởi trước khi khởi động chuẩn bị cho mùa đông. Đi đi lại lại vài phút sau đó bà ta rời khỏi phòng đóng sập cửa thật mạnh.

Bây giờ đây, khi từ phòng tắm ra nàng đi tìm cái ví tính lục bao thuốc châm một điếu hút. Cái ví không cánh mà bay. Nàng đi thay đồ, pha cà-phê rồi ra ngồi nhâm nhi bên khung cửa sổ. Chắc chắn mụ quản gia đã trộm ví, và hẳn là không thể lấy lại cái ví mà không phải qua một màn kích động. Thây kệ ra sao thì ra. Nghĩ vậy bỗng dưng sôi máu lên ức quá chịu hết nổi. Đặt khẽ ly ngay giữa bàn, nàng loạng choạng bước xuống lầu, rồi qua ba dãy thang dài, qua phòng ăn nhỏ, xuống cầu thang ngắn dốc đứng vào tầng hầm, nơi đây người quản gia mặt mày lấm lem đang khởi động bếp lò. " Bà làm ơn trả lại cái ví đi! Tiền trong đó có còn bao nhiêu đâu. Nhưng cái ví là món quà sinh nhật tôi không thể mất nó được." Bà quản gia quay lại nhưng không đứng dậy, đôi mắt đỏ rực sắc lẻm thấp thoáng ánh lửa phản chiếu từ bếp lò nhìn xoáy vào nàng. "Chị nói gì, ví nào của chị?

Nàng nói: "Cái ví vải màu vàng bà lấy từ băng ghế gỗ trong phòng tôi chứ còn ví nào nữa, hãy trả lại đi!"

"Thề trước Chúa tôi không hề để mắt tới cái ví của chị, thật đó mà." bà quản gia cãi lại.

"À ra là thế, vậy thì cứ giữ nó đi," giọng nàng thật chua chát "Nếu bà muốn nó đến thế thì cứ việc giữ lại."  Và nàng quay lưng cất bước.

Nàng nhớ lại tại sao trong đời không bao giờ thèm khóa cửa phòng, dường như nàng theo chân lý khước từ bản thân như cách chống trả mặc cảm sở hữu những đồ vật, cùng với tính ngang bướng trước lời cảnh giác của bạn bè, ngông nghênh tuyên bố rằng nàng chẳng bao giờ mất trộm một đồng nào; nàng đã từng hài lòng với khuynh hướng bất cần đời này, tạo ra để chứng minh một niềm tin không di dịch, nhưng thật ra bấp bênh, vô cớ đã áp đặt lên đời sống nàng mà không cần biết đến quyền tự quyết của nàng.

Lúc này, nàng cảm thấy như mình đã bị cướp đi biết bao điều đáng giá, hữu hình lẫn vô hình: những mất mát đổ vỡ do chính nàng gây ra, những gì nàng bỏ quên trong những ngôi nhà khi di dời, những cuốn sách mượn không trả, những chuyến du lịch được  dự trù nhưng không bao giờ thực hiện, những lời nàng khao khát nghe mà không được nghe, những ứng xử buộc phải gay gắt, những đổi thay quá quắt và tồi tệ hơn sự trống rỗng tột cùng, nỗi khổ phải chịu đựng tình bạn dần phôi pha, và cái chết không nguyên cớ của một cuộc tình  – tất cả những gì nàng từng có, cùng những điều nàng đã bỏ lỡ, tất cả mất hết rồi, giờ đây sự mất mát gấp bội trong cơn đất vỡ của những mất mát bị gợi lại.

Người quản gia bám theo nàng lên cầu thang trong tay cầm cái ví vẫn với ánh nhìn có ánh lửa lấp loáng trong mắt. Bà ta ném ví về phía nàng khi hai người chỉ còn cách nhau sáu nấc thang rồi nói: -“Đừng  bao giờ báo cáo chuyện tôi làm nhé. Chắc tôi bị khùng rồi. Thỉnh thoảng tôi vẫn hay nổi cơn. Thật mà, con trai tôi có thể nói cho chị biết đấy."

Nàng cầm ví trong tay, một lúc sau bà quản gia lại tiếp tục kể lể: – Tôi có một cháu gái sắp bước sang tuổi mười bảy. Nó là một đứa con gái xinh đẹp và tôi muốn tặng cái ví này cho nó. Nó cần một cái ví đẹp. Tôi hẳn bị khùng rồi, cứ nghĩ là chị không màng, thấy chị để mọi thứ vương vãi, có vẻ ít lưu tâm tới.

Nàng nói: “Tôi nhớ cái ví, vì nó là món quà sinh nhật của một người tặng tôi .…”

Người quản gia đáp: “Bồ chị sẽ kiếm cho chị cái khác nếu chị mất cái này. Cháu gái tôi còn trẻ và cần những đồ trang sức đẹp, chúng ta nên rộng lượng với bọn trẻ. Con nhỏ đang được một người đàn ông theo đuổi và có thể sẽ xin cưới. Nó cần những thứ đẹp. Nó rất cần những thứ đó ngay lúc này. Chị là một phụ nữ đã trưởng thành, chị đã có một thời son trẻ lẽ ra chị phải thông cảm chứ!"

Nàng chìa ví đưa cho bà ta: "Bà nói gì vậy? Đây, bà cầm lấy. Tôi đổi ý rồi. Tôi thật sự không cần cái ví này nữa."

Người quản gia ngước nhìn nàng hằn học: "Giờ tôi cóc cần nữa. Cháu gái tôi trẻ đẹp, nó không cần phải sửa soạn nhiều, dù thế nào đi nữa nó vẫn trẻ và đẹp mà. Tôi nghĩ chị cần cái ví nhiều hơn là nó đấy!"

"Thật ra bà mới là người không có quyền nói vậy." Nàng vừa đáp trả vừa quay lưng cất bước. "Bà nói như thể tôi mới là người lấy cắp của bà không bằng."

"Chị đâu lấy cắp của tôi, chị tước mất cơ hội của cháu tôi kìa," Nói xong người quản gia quay lưng xuống lầu.

Nàng đặt ví lên bàn, ngồi xuống, tư lự bên ly cà phê đã lạnh tanh. Thật ra chẳng có tên trộm nào khiến mình phải e sợ ngoài chính bản thân mình, vì chính mình cuối cùng sẽ tự làm mình trắng tay.

bài đã đăng của Katherine Anne Porter


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)