Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Trần Đức Tài

Những vật không cần thiết

5.10.2017
ancient-teddy-bear-tostaya_thumb.jpg

Chẳng hạn ta có con cái, chúng lớn lên và ta đã chấp nhận điều đó, và rồi khi ta lục lọi trong kho và kìa, nó đó, đứa con đầu tiên, vẫn như ngày xưa – mới một tuổi rưỡi, vẫn chưa biết nói, thơm tho như bột yến mạch và xốt táo, khóc sưng cả mặt, thất lạc nhưng tìm lại được, đang chờ ta bao chục năm nay đằng sau cái rương đồ cũ trong kho …

Roberto Bolaño và César Aira, tìm thấy trong bản dịch


♦ Chuyển ngữ:
12.07.2016

Các nhà văn này không có chung phong cách hay chung tầm nhìn về tương lai của văn chương Mỹ La-tinh. Có thể nói ít có tác phẩm của thế hệ mới này thuộc về một truyền thống đặc biệt hoặc một trường phái hay trào lưu cụ thể nào; mỗi tác phẩm nói theo một chuẩn tắc khác nhau

Chuyến đi bất thành


♦ Chuyển ngữ:
7.07.2016
astrada-and-goldman_thumb.jpg

Nó đạp xe quanh chung cư vài lần nhưng rồi đâm chán vì lộ trình đơn điệu khiến nó chóng mặt, cho dù đường chạy xe đâu phải hình tròn. Nó đi ra cổng và chờ đến khi người bảo vệ nâng rào chắn lên mà chẳng buồn hỏi han gì nó và đây là lần đầu tiên nó sẽ được đạp xe trên những con đường lâu nay nó bị ngăn cấm.

ngày đầu tiên


♦ Chuyển ngữ:
9.12.2015

Nhưng thời đó thì hầu như mọi ngày đều là ngày nôn nóng mong chờ. Những tiệc sinh nhật, những chuyến đi tới hồ nước mát mẻ vào những trưa nóng bức, các bộ phim Lon Chaney, thằng gù nhà thờ Đức Bà, hồn ma nhà hát opera.

Nơi Không Kẻ Vãng Lai


♦ Chuyển ngữ:
17.09.2015

Dù ngày hay đêm, chạy băng lục địa nước Mỹ bằng tàu hoả là anh lao vút qua hết thị trấn hoang vu này đến tỉnh lỵ đìu hiu khác nơi không kẻ vãng lai. Hay nói đúng hơn, anh lướt ngang những nơi mà ai chẳng có liên quan, ai chẳng còn cội rễ lưu giữ trong nấm mộ làng quê

Đây Chốn Thiên Đường


♦ Chuyển ngữ:
26.08.2015

– Nhưng giả sử là do ngẫu nhiên, trong thời gian hay trong không gian, hay cái gì đó, chúng ta đã đến một hành tinh vào một thời điểm nghịch đảo. Biết đâu đây lại là Địa Cầu của ba mươi năm hay năm mươi năm trước? Biết đâu chúng ta đã đi lạc trong chiều thứ tư, chiều của thời gian?

Biển Lặng Một Mùa Nào Đó


♦ Chuyển ngữ:
25.08.2015
figures-at-the-seaside_thumb.jpg

Thế là một kịch trường đã được dựng lên trên bãi biển, và trong một vài phút nữa hai người ấy sẽ gặp nhau. Một lần nữa, Định Mệnh đã ấn định khuôn thước cho bao sửng sốt cùng ngạc nhiên, bao lần ra đi và về đến. Trong khi đó, hai kẻ lang thang cô độc kia không một phút nào nghĩ tới sự ngẫu nhiên

Mặt Trời Đen


♦ Chuyển ngữ:
24.08.2015

– Đừng bao giờ trở thành một Nhà Phi Hành.

Tôi ngừng lại. Bố tôi nói tiếp:

– Bố nói nghiêm túc đấy. Bởi vì khi con ra ngoài không gian con lại muốn có mặt ở quê nhà, và khi con trở về thì con lại khao khát ra đi. Đừng bắt đầu như thế. Đừng để nó chế ngự chính con.

Hồ Thu


♦ Chuyển ngữ:
22.08.2015
golden-autumn-1896_thumb.jpg

Tôi chỉ mới mười hai. Nhưng tôi biết tôi yêu cô bé biết bao. Đó là thứ tình yêu nảy sinh trước mọi ý nghĩa của thân thể và đạo lý. Đó là thứ tình yêu chẳng khác gì gió và biển và cát mãi mãi nằm bên nhau. Tình yêu ấy hình thành từ những ngày dài ấm áp cùng chơi trên bờ hồ này,

Ngày Mãi Mãi Mưa Rơi


♦ Chuyển ngữ:
1.07.2013

Khách sạn ấy trơ vơ như một ống xương khô rỗng cắm ngay dưới tâm điểm của vòm trời sa mạc nơi suốt ngày mặt trời đốt thiêu trên mái. Còn suốt đêm, ký ức của vầng dương vẫn máy động trong mọi gian phòng tựa hồn ma một đám cháy rừng xưa.

Thời Không Huyền Thoại


♦ Chuyển ngữ:
18.06.2012

Người ta đồn con rồng này có đôi mắt là lửa đỏ, hơi thở nó là khói trắng mù mịt; anh có thể nhìn thấy nhiều dải đất đã bị nó thiêu cháy đen kịt. Nó phóng đi cùng với diêm sinh, sấm chớp và châm lửa khắp đồng cỏ. Những con cừu khiếp đảm và chết vì phát rồ. Phụ nữ sinh ra toàn những con quái vật.

Những Quả Bóng Lửa


♦ Chuyển ngữ:
15.06.2012

Lửa bùng vỡ trên những bãi cỏ đêm mùa hạ. Người ta nhìn thấy lập lòe khuôn mặt của những người cậu, người cô. Những chiếc pháo thăng thiên rơi xuống trước những đôi mắt nâu long lanh của các anh em bà con đứng trên hàng hiên, và những que pháo cháy sém tàn lụi rơi cắm đầu xuống mấy mảnh ruộng khô xa tắp.

giữa đi và đến

6.01.2012
TRAVEL01_thumb_thumb.jpg

Du hành là sự chuyển tiếp tiếp liên tục, giữa đi và đến là những giây phút đợi chờ dai dẳng nối liền. Chính những khoảng lặng đợi chờ ấy nung nấu thêm khát khao những gì bất ngờ đang rình rập ở điểm dừng kế tiếp.

Tiếng Gọi Trong Sương Mù


♦ Chuyển ngữ:
1.11.2008

TRẦN ĐỨC TÀI dịch

Nguyên tác: THE FOG HORN

Ta sẽ tạo ra một âm thanh và một dụng cụ; người sẽ gọi đó là Tiếng Sương Mù và bất cứ ai nghe thấy nó sẽ biết được nỗi buồn của vĩnh cửu và sự ngắn ngủi của cuộc đời.

Sự khác biệt trong Dust and Conscience của Trương Trần

12.10.2006

Dust and Conscience là một câu chuyện được định hình bởi những đứt gãy của lịch sử, địa lý và văn hoá; và ý thức được điều đó. Nhờ xa rời cách tường thuật tập trung vào quy luật đáng ngờ về nguồn cội, tác phẩm này lại làm nổi bật vấn đề bản sắc ở phương diện mà Lisa Lowe gọi là “chân trời của những khác biệt”.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)