Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Cái mũi thối

0 bình luận ♦ 10.09.2010

 

 

 

Sẽ cười. Đúng không? Các bạn sẽ cười vào cái mũi thối của tôi.

Nhưng kỳ thực thì mũi tôi không hề thối. Chắc chắn các bạn sẽ bật cười, thậm chí các bạn sẽ cười thành tiếng. Các bạn ho sặc sụa khi các bạn cười, nước mũi các bạn chảy ra, nước mắt các bạn chảy ra. Các bạn cười một cách nghiêng ngửa, các bạn không che miệng khi cười. Răng của các bạn phô ra ngoài, có nhiều chiếc đã bị sâu. Chúng đen nhánh và có mùi hôi. Đương nhiên là tôi ngửi thấy, tôi ngửi thấy chúng khi các bạn cười và ho rũ rượi.

Rồi tôi cũng cười. Ấy là tôi cười sau khi các bạn đã cười tôi. Răng tôi đương nhiên là nó cũng phô ra ngoài. Rất nhiều chiếc bị sâu, như răng các bạn ấy. Tuy nhiên có một điều các bạn cần phải thấy là răng tôi còn rất chắc và khỏe. Tôi có thể mở bia hay bẻ khóa bằng những chiếc răng của tôi. Chúng rất chắc và khỏe. Tôi biết tôi thừa can xi. Tôi có rất nhiều can xi. Điều mà các bạn không bao giờ có được.

Các bạn lăn xuống đất, các bạn ôm lấy bụng mình. Nước miếng của các bạn rỉ ra, nước mắt của các bạn tuôn ra. Tiếng cười của các bạn dĩ nhiên là không vang đi xa bởi các bạn đã cố kìm nén nó. Vả lại các bạn đang đứng ở một ngã ba đường. Các bạn cần phải ý tứ.

Tôi cũng cười như các bạn. Tôi sẽ cười cho đến khi tôi chết.

“Thế là không tốt.” Vợ tôi, cô ấy đã nói như vậy.

“Anh biết, anh ý thức rõ về nó. Thậm chí anh đã thấy nó một cách rất rõ ràng.” Tôi đã từng nói với vợ như vậy đấy.

Rồi cô ấy lăn ra cười, giống như các bạn ấy. Cô ấy bò lăn ra đất. Chiếc áo trắng của cô ấy biến thành một chiếc áo màu vàng bởi bụi trên sàn nhà. Cô ấy cười nắc nẻ. Cô ấy không hề che miệng khi cười. Nước mũi của cô ấy nhỏ xuống từng giọt. Cô ấy đái ra cả quần khi cười. Tôi thấy thế, rõ ràng là đã có một ít nước dưới sàn nhà. Đích thị đó là nước do cô ấy đái ra. Tôi ngửi thấy có mùi khai. Rất rõ ràng. Cô ấy lăn từ đầu nhà đến cuối nhà, cô ấy ôm bụng mà lăn, tóc cô ấy xõa xuống như một con điên. Thực sự là như một con điên.

“Kìa em.” Tôi nói.

“Kìa, cái mũi thối kìa.” Cô ấy nấc lên khi cười. Rồi cô ấy lại ôm bụng và lăn trên sàn nhà.

“Không.” Tôi nói.

“Rõ ràng là một cái mũi thối.” Cô ấy ngẩng nhìn tôi và nói. Rồi lại lăn ra cười. Tôi lấy tay sờ lên mũi mình. Tôi véo mạnh vào nó. Nó trơn nhậy bởi mồ hôi. Bởi lúc đó tôi căng thẳng, tôi vô cùng căng thẳng. Tôi đã ra mồ hôi, sau lưng và ở mũi. Tôi lại véo mạnh lên mũi rồi tôi ngửi vào những ngón tay. Không một mùi vị nào cả. Rõ ràng là không thối. Không có mùi thối.

“Không, chẳng có gì cả. Anh dám chắc là không hề có gì bất ổn.” Tôi nói.

“Nhìn vào nó ấy. Cái mũi thối ấy.” Cô ấy ngước lên nói và lại lăn xuống sàn nhà.

Rồi con trai tôi đi học về. Lúc ấy vào khoảng 15 giờ 30 phút. Tôi không muốn nó nhìn thấy bộ điệu của mẹ nó. Nó sẽ khóc rống lên hoặc bỏ chạy. Nhưng tôi không còn cách nào khác. Nó bước vào nhà một cách bất ngờ. Nó nhìn thấy mẹ nó đang lăn trên sàn nhà, tay mẹ nó đang ôm bụng, nước miếng của mẹ nó chảy ra và loang lổ khắp nơi. Nước đái của mẹ nó nữa. Nó nhìn mẹ nó. Trán nó nhíu lại, mắt nó trợn tròn. Có thể nó sẽ khiếp nhược.

“Không có điều gì bất ổn cả con trai ạ.” Tôi nói.

“Đi tắm và chuẩn bị ăn cơm. Có cả khoai tây chiên đấy.” Tôi nói.

Nó nhìn mẹ nó rồi lại nhìn tôi. Miệng nó như mếu, nó vất cái cặp xuống sàn nhà. Rồi nó bắt đầu ôm bụng. Hai cái môi bé xíu của nó từ từ mở ra. Tôi bắt đầu thấy những cái răng của nó. Nó cười, lúc đầu nó cười rất từ tốn, thậm chí nó chỉ như đang nhoẻn cười. Rồi sau đó nó đâm ra cười rũ rượi. Nước miếng của nó cũng chảy ra cả nhà. Hòa vào nước miếng của mẹ nó. Nó lăn từng vòng trên sàn nhà, nó đâm đầu phải mẹ nó. Nó ỉa ra cả quần. Rồi cả hai lại cười.

“Không tốt đâu con trai.” Tôi nói.

“Cái mũi ấy.” Nó chỉ tay vào mặt tôi.

“Cái mũi ấy đấy.” Nó ngước lên nhìn tôi rồi lại ôm bụng lăn ra cười.

Tôi lại lấy tay sờ lên mũi mình. Tôi ngửi những ngón tay của tôi nhưng không có một mùi vị gì cả.

Rồi tôi cười. Như bây giờ ấy. Con trai và vợ tôi đã cười cho đến chết. Thú thực là tôi đã rất mệt nhọc. Tôi đã chạy đi chạy lại trong khi họ lăn trên sàn nhà. Tôi đuổi theo từng vòng lăn của họ để đút cơm và nước cho họ. Nhưng không thể, cơm và nước đổ ra cả nhà. Thú thật là tôi đã gần như kiệt sức nhưng vẫn không có một hột cơm hay một giọt nước nào vào miệng của họ được. Họ không dừng lại nổi. Họ đã lăn và cười như vậy suốt sáu ngày. Đến tối ngày thứ sáu thì họ bất động và tắt thở. Sáng hôm sau tôi liền bỏ đi. Trước khi bỏ đi tôi đã ngắm rất kĩ hai cái xác của họ. Hai cái xác cong queo, tay họ còn ôm lấy bụng. Tôi đẩy cửa và bước đi mà không hề ngoảnh lại. Bây giờ xác họ đang nằm trên sàn nhà tôi. Có thể họ thối rữa ra rồi đấy. Đã một tuần lễ rồi tôi không dám về nhà. Những người hàng xóm cũng không dám đến. Họ đứng đằng xa nhìn tôi. Môi họ từ từ mở ra khi thấy tôi. Rồi răng họ phô ra. Họ bắt đầu ôm bụng. Rồi tôi nghe thấy những tiếng nghiến răng và sau đó là những tràng cười của họ. Không to lắm, bởi họ đã cố nín đi những tiếng cười của họ. Một vài kẻ trong số họ đã lăn xuống đất. Rồi tất cả họ.

Tôi thấy rõ ràng những chiếc răng của các bạn rồi đấy. Đừng lăn xuống như thế. Đây là ngã ba đường đấy. Đừng ôm bụng như thế. Không hay đâu.

“Nhìn cái mũi kìa.”

“Cái mũi thối.”

“Đích thị là nó rồi đấy.”

“Không khác được.”

“Nhìn đi.”

“Nhìn kìa.”

Đừng nói như thế, vợ và con trai tôi cũng từng nói như thế. Rồi điều gì đến các bạn biết rồi đây. Những người hàng xóm của tôi nữa. Họ đã cười.

Đứng lên đi, đừng như thế chứ. Tôi van các bạn đấy. Lại ôm bụng nữa rồi. Không tốt đâu. Đừng lăn ra như thế. Cẩn thận kẻo đụng đầu vào nhau. Nhiễu nước miếng ra rồi kìa. Đừng cười lên như thế, đừng rúc rích như thế, không ổn đâu đấy.

Bất ổn lắm đấy.

Đái ra cả quần đấy.

Ỉa ra cả quần đấy.

Không dừng lại được đâu đấy.

Các bạn làm tôi ngượng đấy.

Tôi cười đấy.

bài đã đăng của Lê Minh Phong


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)