Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

mùa chết- phần 69-59

0 bình luận ♦ 25.09.2014

69

Khi những ánh bình minh đầu tiên soi qua những kẽ lá cũng là lúc người đàn ông số 7 thoát ra khỏi cơn mộng mị của mình. Ánh sáng mặt trời chiếu vào những giọt sương trên những ngọn cỏ, trông chúng như những hạt ngọc. Một tia nắng ban mai chiếu thẳng vào mắt thiếu nữ ngực trần có đôi mắt sáng. Đầu tiên là sự phản ứng của người thiếu nữ. Cô ta đưa tay lên giụi mạnh vào mắt, sau đó xoay mình để tránh đi cảm giác khó chịu khi bị tia nắng đầu tiên của ngày mới chiếu vào mắt. Trên ngực của thiếu nữ ngực trần có đôi mắt sáng là những giọt sương. Chúng đậu trên hai núm vú có màu hồng nhạt, khi cô ta trở mình, những giọt sương trượt xuống, hòa tan vào nhau thành một vệt nước trong vắt nằm ở rãnh sâu nơi giao nhau giữa hai bầu vú. Nhưng vẫn còn một giọt sương đậu trên núm vú bên phải. Nó không hề tan ra hay trượt xuống phía dưới. Nó vẫn ánh lên như muốn hát một bài ca đón chào ngày mới.

Rồi như bước vào giai đoạn cuối cùng của một cơn cuồng mê, thiếu nữ ngực trần vung mạnh cánh tay bị xiềng của mình lên trời. Đó là một hành động cấm kị. Bởi hành động của thiếu nữ ngực trần sẽ ảnh hướng đến những người khác. Và rồi những tiếng leng keng vang lên. Đó là sự va đập theo quy luật dây chuyền của hàng nghìn vòng xích trên một dây xích dài. Những đứa trẻ rú lên. Những gã đàn ông nguyền rủa. Những mụ đàn bà ngơ ngác trợn tròn mắt và bật dậy như một phản ứng không điều kiện.

Cả đoàn người bừng tỉnh sau cú vung tay trong vô thức của thiếu nữ ngực trần. Những ánh mắt cú vọ của những gã đàn ông nhìn thẳng vào đôi bầu vú của thiếu nữ ngực trần. Những thiếu nữ ngực trần khác cũng nhìn vào cô bằng những ánh mắt khó hiểu. Giọt sương trên núm vú bên phải của thiếu nữ ngực trần có đôi mắt sáng vẫn ánh lên. Gã đàn ông nhỏ thó bước tới và nói nhỏ một điều gì đó vào tai thiếu nữ ngực trần có đôi mắt sáng. Sau đó gã quỳ hai chân xuống đất và đưa đầu lưỡi của mình hút lấy giọt sương trên núm vú của cô. Thiếu nữ ngực trần có đôi mắt sáng nhắm mắt và run rên khi đầu lưỡi của gã đàn ông nhỏ thó tiếp tục đưa sang núm vú bên trái.

Tiếng rống lên của một con bò đực phá tan không khí căng thẳng. Con bò đực cúi xuống hít vào chỗ con bò cái vừa đái rồi ngẩng cổ lên và cười. Những con gà nhảy xuống từ trên lưng những con trâu rồi chúng bắt đầu tìm kiếm xung quanh. Đã có một số con rũ cánh xuống. Đó là sự báo hiệu của những mầm bệnh không lường.

“Lên đường.” Ở cuối đoàn người có tiếng nói vang lên. Và rồi là sự va đập vào nhau của những vòng sắt trên sợi xích. Đoàn người lại lầm lì bước về phía trước dưới ánh nắng ban mai.

 

68

Đừng chạm vào đó

Nó sẽ không hiện lên đâu đấy

Vấn đề nằm ở chỗ ánh sáng

Phải chiếu đúng lúc và đúng địa điểm cần chiếu

Thế nó mới hiện về và mới đến được nơi cần đến

 

67

Không có gì khác ngoài lũ vi khuẩn đang đội lên từ lớp bùn đất thối rữa

Mọi sự tan biến trong sức tàn phá của chúng

Tiếng cười man rợ của những hình nhân bước xuống từ các dãy đồi phía Bắc sẽ lại vang lên

Sự đóng băng lại bắt đầu từ trong những ngọn lửa.

66

Con nhện vẫn tiếp tục giăng tơ trên những ngón tay. Những sợi tơ như những sợi cước mảnh ánh lên dưới ánh sáng chiếu đến càng ngày càng mạnh. Những sợi tơ mảnh nhưng siêu bền liên tiếp nhả ra từ bụng con nhện quấn liên tiếp vào các ngón tay trong thời gian các ngón tay còn bất động. Những vết nứt trên các ngón tay trở thành chỗ bám vững chắc nhất của những sợi tơ. Mỗi khi đi quanh các vết nứt con nhện lại quấn thêm nhiều vòng tơ trước khi di chuyển đến những ngón tay khác. Khi những làn gió nhẹ thổi đến những sợi tơ rung lên nhưng các ngón tay vẫn hoàn toàn bất động. Ánh sáng chiếu đến mỗi lúc một mạnh hơn. Nhìn xa một chút thì giờ đây hàng nghìn sợi tơ bám vào các ngón tay giống như những mảnh ni lông trong suốt ánh lên dưới sự chiếu sáng không ngừng của ánh sáng. Con nhện lại men theo những sợi tơ tiến lên đầu ngón tay giữa. Luôn là như thế, nơi vị trí cao nhất. Những ngón chân của nó huơ đi huơ lại trong không trung tạo ra một sự lặp lại nhàm chán.

 

65

Chắc chắn lửa sẽ bùng lên

Trong khi đó máu không kịp trào ra

Mi và đoàn người bỏ chạy

Ruồi nhặng kéo đến khi những cánh tay đen đúa xuất hiện

Không ai lục tìm trong ký ức để biết được rằng đó là lời nguyền của thánh

Chỉ có lửa và tro tàn còn lại sau cơn hỗn loạn mà đám đông đã biết trong thời hiện tại

Cứu rỗi tâm linh chỉ là trò đùa của số phận

Một mảnh đất gánh chịu lấy những oan khiên đã trăm lần

Lời nguyền đã đưa ra cùng lúc với tiếng sấm truyền

Mi không thoát được tội lỗi

Không một ai có thể tránh được sự phân hủy đến mức cùng cực.

64

Người đàn ông số 7 ngửa mặt lên nhìn ánh mặt trời đang chiếu xuống đoàn người như thiêu như đốt. Những sợi xích lại kêu lên khi có một kẻ nào đó trong đoàn người cử động mạnh. Người đàn ông số 7 lẩm bẩm những tràng âm thanh trầm đục. Thỉnh thoảng anh ta lại cúi xuống và nhìn những hạt bụi bay lên từ trên nền đất khô cứng. Không có một cái gì mang hơi thở của sự sống. Tất cả đều nhuốm màu sắc tang thương, từ những ngọn cỏ héo úa tàn tạ đến những viên sỏi đã nát vụn dưới chân đàn gia súc. Nghĩ về một cái gì đó người đàn ông lại tiếp tục lẩm bẩm. Mỗi khi lẩm bẩm mặt anh ta lại nhăn nhúm trông vô cùng sầu thảm. Những sợi tóc của anh ta tung lên trong gió, có những sợi bị giật ra rồi cuốn theo gió, bay đến một nơi nào đó mà anh ta không thể kiểm soát được.

“Rồi sẽ đến chứ?” Anh ta lại lẩm bẩm.

“Sẽ có một cái gì đó ít ra cũng hơn lúc này.” Anh ta lại tiếp tục lẩm bẩm. Cuối cùng người đàn ông số 7 chìm vào miền hoang tưởng. Một ngôi nhà lá hiện ra trước mắt anh ta. Người đàn ông mỉm cười, ria mép của anh ta chong lên như những ngọn cỏ khô cứng. Hình ảnh xuất hiện tiếp theo là khuôn mặt của một thiếu nữ. Nàng mang áo màu nâu và rõ ràng là người đàn ông thấy nàng đi chân đất. Nàng đang mỉm cười, tay nàng đang cầm tay một đứa trẻ. Đôi mắt của đứa trẻ như hai vì sao lung linh huyền ảo. Người đàn ông lại mỉm cười. Người phụ nữ đứng tựa lưng vào phên nứa trước hiên nhà và vẫy tay về phía anh ta. Người đàn ông lại mỉm cười. Anh ta quyết định chạy về phía họ. Những tiếng leng keng lại vang lên khi người đàn ông số 7 cất bước. Anh ta thoát khỏi cơn mộng mị và quay về với thực tại. Những tiếng rên rỉ từ cuối đoàn người dội ngược tới. Chúng lan ra cho đến hết đoàn người. Sau tiếng rên rỉ là những tiếng nguyền rủa chửi bới không rõ là của ai. Người đàn ông biết mình vừa gây ra một tình trạng không mấy tốt đẹp. Anh ta lại cúi mặt xuống và tiếp tục bước đi. Bụi dưới chân người đàn ông lại tung lên khi anh ta bước mạnh. Đoàn người lại lầm lì bước về phía trước. Phía sau người đàn ông, những thiếu nữ ngực trần bước đi xiêu vẹo. Những bầu vú lại bật lên rồi rơi xuống theo từng bước chân của họ. Dáng đi của những thiếu nữ ngực trần tựa như những hình nhân mềm oặt. Họ bước đi trong chuỗi vô thức và hoàn toàn phó mặc. Phía trên đầu họ, mặt trời như một chảo lửa khổng lồ.

 

63

Rởm

Những hình ảnh chỉ mang tính chất tượng trưng

Vào ngay vấn đề đi được rồi đấy, nghĩa đen ấy

Tường minh đi

Hượm đã.

 

62

Đàn gia súc vẫn lầm lì bước đi bên cạnh đoàn người. Những con trâu đực tiếp tục húc sừng vào đít những con trâu cái phía trước mình. Chúng nện những bước chân nặng nề xuống đất. Những ngọn cỏ bị chúng dẫm nát héo khô dưới ánh mặt trời. Rất nhiều con gà đã bị rã cánh, do nắng nóng và do thiếu nước một cách trầm trọng. Rồi bất ngờ một con nằm lăn ra đất và đập mạnh đôi cánh của nó, những sợi lông yếu ớt bay lên không trung rồi rơi xuống. Một lúc sau con gà run lên bần bật rồi hoàn toàn bất động. Đoàn người và đàn gia súc vẫn tiếp tục bước đi. Họ thừa hiểu rằng họ vừa bỏ lại sau lưng một cái chết.

Rồi sau đó rất nhiều cái chết khác trong đàn gia súc liên tiếp xuất hiện. Những cái chết kéo đến bất ngờ. Chúng bị bỏ lại và ánh mặt trời là chứng nhân còn lại có thể nhìn thấy những cái xác gia súc trên nền đất đầy bụi.

 

61

Sợi xích trong tay đoàn người vẫn ánh lên như một con quái vật dưới ánh nắng của mặt trời. Nó trơn nhẫy và bóng lên bởi mồ hôi rơi xuống từ những cánh tay. Sợi xích lại rung lên và phát ra những tràng âm thanh quen thuộc khi có một kẻ nào đó trong đoàn người cử động. Rồi những vòng xích lại trở về với trạng thái lầm lì bí hiểm của nó. Tuy nhiên, những vòng xích vẫn phát ra âm thanh những khi đoàn người bước đúng quỹ đạo. Nhưng đó là những âm thanh cực nhỏ và quen thuộc đến mức người ta không thể nhận diện. Nó bị lẫn vào sự đông cứng và lầm lì của những bước chân vô định.

 

60

Đôi mắt của người đàn bà nhắm lại trong một khoảng thời gian rất ngắn rồi lại mở căng ra đến mức cực hạn. Không có một cử động nào của vạn vật xung quanh mà đôi mắt bỏ qua. Nó thu vào hết mọi sự và mọi biến chuyển xung quanh. Ánh sáng vẫn tiếp tục dội đến mỗi lúc một mạnh hơn. Đôi mắt đó vẫn đượm vẻ u buồn. Một chiếc lông mi đã rơi xuống khi có gió thổi tới. Lúc đầu chiếc lông mi bị bật ra và dính vào mí mắt một thời gian khoảng 2 giây, sau đó nó rơi xuống với góc độ thẳng đứng, khi chưa rơi xuống đất nó gặp phải một làn gió khá mạnh và bị thổi bay về phía sau, nơi có những sợi tơ nhện trên những cành cây khô đang run lên bần bật trong gió. Mỗi khi có một sợi lông mi rụng xuống đôi mắt lại càng tăng thêm vẻ u buồn. Tuy nhiên nó vẫn mở căng ra đến mức cực hạn và tiếp tục nắm bắt những hình ảnh xung quanh. Tất cả mọi chuyển biến của sự vật dù là nhỏ nhất đôi mắt người đàn bà cũng không bao giờ bỏ sót. Khi những làn gió nổi lên, những hạt bụi bay vào đôi mắt và những giọt nước trong vắt đã rịn ra từ hai đuôi mắt tưởng chừng như bất động. Nước rịn ra và trôi xuống trên khóe mắt. Khi số nước đủ thành một giọt hoàn chỉnh nó nhỏ xuống và tan biến ngay vào trong lòng đất. Rồi sau đó những giọt nước trong veo khác lại hình thành và tiếp tục nhỏ xuống.

 

59

Một chiếc quan tài. Rõ ràng đó là một chiếc quan tài bằng gỗ và được sơn màu đỏ. Một bàn tay nhỏ bé trông vô cùng non nớt xuất hiện ở phía được chiếu sáng và biến mất ở phía không được chiếu sáng.

Ở phía được chiếu sáng trên chiếc quan tài xuất hiện một miếng vải nhỏ, màu đen, rách nát nhưng trông rất sạch sẽ. Miếng vải đã được nhúng nước và vắt khô. Miếng vải được để xuống một cách có dụng ý trên cỗ quan tài. Có rất nhiều nước rỉ ra từ miếng vải trượt xuống phía bên phải của chiếc quan tài. Phía được chiếu sáng.

Bàn tay nhỏ bé lại xuất hiện. Nó đặt nhẹ lên phía trên miếng vải, rất nhiều nước rịn ra và nhỏ xuống phía dưới cỗ quan tài. Phía không được chiếu sáng.

Rồi bàn tay nhỏ bé bắt đầu chuyển động kéo theo sự dịch chuyển của miếng vải. Một quãng diện tích nhỏ trên mặt cỗ quan tài ánh lên dưới ánh sáng khi miếng vải trượt đi. Rất nhiều bụi trên mặt cỗ quan tài được cuốn đi theo miếng vải, một số hạt bay lên và bị cuốn về phía ánh sáng. Bàn tay nhỏ bé vẫn tiếp tục cử động và kéo miếng vải nhỏ dịch chuyển một cách có chủ ý. Rồi miếng vải và bàn tay non nớt biến mất ở phía không được chiếu sáng. Nhưng không có nghĩa là chúng biến mất hoàn toàn. Chúng vẫn đang lau chiếc quan tài nhưng ở phía ánh sáng không được chiếu tới.

Hiện tại, một phần hai cỗ quan tài ánh lên dưới ánh sáng. Màu huyết dụ dần chuyển sang màu đỏ tươi.

Giặt sạch đi lần nữa

Vắt khô và tiếp tục.

Có tiếng nước chảy ở đâu đó trong bóng tối. Miếng vải lại hiện ra trên bề mặt được chiếu sáng của cỗ quan tài. Lần này trông miếng vải sạch sẽ hơn và bàn tay nhỏ bé lại xuất hiện. Bàn tay tiếp tục chuyển động kéo theo sự dịch chuyển của miếng vải trượt đi trên cỗ quan tài. Phần chiếu sáng trên cỗ quan tài tiếp tục ánh lên dưới ánh sáng. Màu trên cỗ quan tài càng lúc càng đỏ tươi.

Giặt lại đi

Vắt khô rồi thay nước.

Lại có tiếng nước chảy ở phía không được chiếu sáng. Miếng vải và bàn tay biến mất rồi lại hiện ra ở phần được chiếu sáng. Chúng lại chuyển động một cách có tính chu trình. Và rồi lại biến mất.

Màu đỏ từ phía được chiếu sáng trên cỗ quan tài càng lúc càng ánh lên như chính nó phát sáng.

Không phải máu đâu

Chuẩn bị đi là vừa rồi đấy

Trong bóng tối lại nghe thấy tiếng nước chảy.

Thêm một lần nữa đi rồi nghỉ ngơi để lên đường.

Không gian tối tăm như vỡ ra bởi bất ngờ có tiếng cười của trẻ nhỏ. Rõ ràng đó là tiếng cười của đứa trẻ. Tiếng cười trong trẻo nhưng chỉ vang lên trong một khoảnh khắc rồi tắt ngấm trong màn đêm.

Bàn tay nhỏ bé và yếu ớt cùng miếng vải trượt một lần cuối cùng trên bề mặt được chiếu sáng của cỗ quan tài rồi biến mất vĩnh viễn.

Phía được chiếu sáng trên cỗ quan tài trở nên đỏ rực như máu.

Không phải máu đâu

Chuẩn bị đi là vừa rồi đấy

Xem đã chuẩn bị được những gì nào

Rỗng không

Bước vào đi. Như thế là ổn rồi đấy.

Rồi bất ngờ máu phun ra. Đứa bé trong đoàn người ré lên và bỏ chạy. Nó vừa thoát khỏi cơn mộng mị khủng khiếp. Những vòng xích lại phát ra những tràng âm thanh quen thuộc khi đứa bé vùng lên bỏ chạy. Rồi đứa bé bị sợi xích giật ngược trở lại khi nó chạy tới điểm cực hạn.

bài đã đăng của Lê Minh Phong


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)