Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

MÙA CHẾT/ phần 113 – 108

0 bình luận ♦ 21.08.2014

 

clip_image002

Đừng đặt tên cho họ… Có thể họ còn vô vàn những cuộc phiêu lưu khác nữa

Robbe – Grillet

 

113

Bật lên một bóng đèn nhỏ.

Nó sẽ tạo thành vệt sáng.

Diễn đi.

 

112

Hình ảnh trung tâm lúc này là một bàn tay lạnh ngắt đang cố ngoi lên.

 

111

Sẽ là một màn kết nối đưa mi tới ranh giới

mờ ảo giữa nguyên khởi và thực tại

Đi đi.

 

110

Đó là một gã đàn ông người Kinh.

Gã đội mũ đen rộng vành.

Ở đâu đó xa xôi có ai đó đang gọi gã. Gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh mơ hồ nghe thấy. Tuy nhiên đó là những tràng âm thanh không tròn trịa. Nhưng rõ ràng có ai đó đang gọi gã.

Gã đang nhìn lên những kẻ trên màn hình ti vi. Họ xuất hiện với một tần suất dày đặc. Không ai trong số họ mỉm cười. Gã đàn ông người Kinh bước lại gần hơn. Gã vẫn nhìn chăm chú những kẻ đang xuất hiện trên màn hình ti vi. Thỉnh thoảng ti vi bị nhiễu sóng. Những kẻ trên ti vi biến mất trong phút chốc rồi lại xuất hiện. Gã đàn ông người Kinh lại tiến thêm một bước về phía ti vi. Gã muốn nghe những kẻ trên ti vi nói những gì. Nhưng rốt cuộc chỉ có tiếng sôi của ti vi. Không có một âm thanh nào được phát ra. Những người trên ti vi vẫn bất động. Trong số họ có kẻ nhìn qua màn hình. Cái nhìn của kẻ đó làm sống lưng gã xuất hiện cảm giác tê cứng. Bất thần những kẻ trên ti vi đều nhìn về phía gã. Gã đàn ông người Kinh lại tiến thêm một bước về phía ti vi. Ti vi lại bị nhiễu sóng và những kẻ đang nhìn gã biến mất trong phút chốc rồi lại hiện hình. Nhưng rõ ràng lần hiện hình này họ đã nhìn đi chỗ khác, thậm chí có những kẻ đã quay lưng lại với gã. Không biết là họ đang nghĩ gì.

Rồi gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh lùi lại ngồi trên chiếc ghế bằng gỗ. Một chiếc ghế bằng gỗ đen bóng. Ánh đèn phía trên chiếu xuống. Bóng gã và bóng chiếc ghế trải dài, nghiêng về phía bên phải trên trền nhà. Khi tần số sóng ổn định, ti vi lại trở về trạng thái bình thường. Những người trên ti vi lại xuất hiện. Gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh lại đứng lên và tiến thêm ba bước về phía chiếc ti vi. Gã cố gắng ghé tai vào đúng chỗ loa của ti vi để nghe xem những người trên ti vi nói gì. Nhưng vẫn chỉ là những tiếng sôi nhỏ từ ti vi phát ra. Gã chán nản quay lại nhìn bóng mình đang trải dài trên nền nhà. Vẫn không có một âm thanh nào phát ra. Khi ti vi sôi lên thì hình của những kẻ trên ti vi lại biến mất sau hàng tỉ những dấu chấm nhỏ. Gã lùi lại và ngồi xuống trên chiếc ghế gỗ. Gã chống tay lên cằm lặng lẽ nhìn bóng mình trải dài trên nền nhà. Có những con kiến nhỏ trên sàn nhà. Khi bò qua chạm vào chiếc bóng của gã thì ngay lập tức những con kiến lùi lại. Chúng không muốn chạm vào bóng đen. Có thể chúng sẽ lạc phương hướng. Nhìn chúng lùi lại khi chạm phải bóng mình trên nền nhà, gã đàn ông người Kinh mỉm cười. Rồi gã đứng lên khi những người trên ti vi lại xuất hiện. Lần xuất hiện này tất cả họ đều nhìn vào mắt gã. Ít nhất cũng có đến mười cặp mắt trên màn hình ti vi đang nhìn vào gã. Môi của gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh bắt đầu mấp máy. Khi gã định nói một điều gì đó thì một kẻ trên ti vi đưa tay lên miệng ra dấu bảo gã giữ im lặng, và rồi gã nuốt điều muốn nói vào bên trong.

Những kẻ trên ti vi đang chụm đầu lại với nhau. Gã ghé tai sát vào loa của ti vi. Nhưng họ nói nhỏ đến mức gã chỉ nghe thấy tiếng sôi của ti vi, dù rằng đó là những tiếng sôi rất nhẹ. Trong số những kẻ xuất hiện trên ti vi có kẻ đang lấy tay bưng mặt. Có thể hắn đang đau đớn, cũng có thể hắn là người đầu tiên bị loại khỏi trò chơi. Kẻ vừa bưng mặt trên ti vi tách ra khỏi đám đông, hắn tiến xuống góc bên phải của ti vi rồi mất hẳn. Trước khi mất hẳn kẻ đó đã nói một điều gì đó nhưng gã đàn ông người Kinh không thể nghe thấy bởi tiếng sôi của ti vi càng lúc càng mạnh. Khi tiếng sôi của ti vi lên đến cực hạn thì những kẻ trên ti vi lại biến mất sau hàng tỉ chấm nhỏ li ti.

Gã lại lùi về chiếc ghế của gã và ngồi xuống. Gã cảm nhận thấy rõ ràng sự lạnh lẽo xâm chiếm lấy cơ thể khi chạm mông vào mặt ghế. Bóng của gã và bóng của chiếc ghế lại đổ về phía sau và nghiêng về phía bên phải. Gã lại lặng lẽ nhìn vào bóng mình. Những con kiến lại lùi ra xa khi chạm vào bóng của gã trên nền nhà.

Những kẻ trên ti vi đã xuất hiện trở lại. Và cứ như thế, mỗi lần xuất hiện lại có một kẻ trong số họ bưng mặt rồi sau đó biến mất ở góc dưới, phía bên phải của chiếc ti vi. Trước khi biến mất tất cả họ đều muốn nói một điều gì đó nhưng tiếng sôi của ti vi khiến cho gã đàn ông người Kinh không thể nghe thấy một cái gì cả. Những kẻ trên ti vi càng ngày càng ít đi. Cuối cùng chỉ còn lại một người duy nhất. Đó là một người đàn ông đội mũ đen rộng.

Gã đàn ông người Kinh chạy lại sát bên chiếc ti vi. Nhưng khi gã ghé sát mắt vào màn hình thì hình ảnh người đàn ông đội mũ đen rộng vành bị mờ đi. Mỗi lần gã tiến sát vào màn hình như vậy, hình ảnh người đàn ông đội mũ đen rộng vành lại càng mờ đi.

Gã đàn ông người Kinh phát hiện ra vấn đề. Gã lùi ra xa. Hình của người đàn ông đội mũ đen rộng vành trên màn hình ti vi sắc nét trở lại. Người đàn ông đội mũ đen rộng vành vẫn nhìn vào mắt gã đàn ông người Kinh. Môi hắn bắt đầu mấp máy. Khi môi hắn mấp máy thì ngay lập tức gã đàn ông người Kinh chồm về phía trước và ghé tai sát vào chỗ loa của ti vi. Nhưng người đàn ông đội mũ rộng vành trên ti vi vẫn không nói.

Gã đàn ông người Kinh hốt hoảng khi nhìn thấy càng ngày hình ảnh của người đàn ông đội mũ đen rộng vành trên màn hình càng tiến xuống góc bên phải của ti vi. Gã đàn ông người Kinh lại chồm lên nhưng càng sát màn hình thì hình ảnh người đàn ông đội mũ đen rộng vành càng mờ đi. Cuối cùng, để nhìn thấy hình ảnh của người đàn ông trên ti vi, gã đàn ông người Kinh phải bước lùi lại.

Có những chấm đen nhỏ li ti đang bắt đầu xuất hiện trên góc bên trái của ti vi. Những chấm đen đó bắt đầu lan xuống phía dưới. Điều đó khiến cho gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh lo sợ. Một hiểm họa có thể xảy ra. Gã đàn ông người Kinh cảm nhận rõ điều đó.

“Nói đi.” Gã đàn ông người Kinh bắt đầu lẩm bẩm.

“Nói đi nào.” Gã nghiến răng.

Nỗi lo sợ đã biến thành sự hoảng loạn. Gã đàn ông người Kinh tiến sát lại chiếc ti vi và lấy hai tay đập mạnh vào nó. Chiếc ti vi sôi lên và những chấm đen lan xuống phía dưới một cách nhanh chóng. Hình ảnh người đàn ông đội mũ đen rộng vành trên ti vi có khả năng biến mất. Gã đàn ông người Kinh mất thần sắc. Gã lùi lại và hình ảnh của người đàn ông đội mũ đen rộng vành trên ti vi lại xuất hiện trong trạng thái chập chờn về màu sắc.

Càng lúc những chấm đen nhỏ trên góc bên trái của ti vi càng lan xuống phía dưới. Gã đàn ông người Kinh lại đứng lên. Gã bất lực nhìn sự lan xuống của những chấm đen. Hình ảnh của người đàn ông đội mũ đen rộng vành trên ti vi mỗi lúc một tiến sát góc bên dưới, phía phải của ti vi.

“Nói đi.” Gã đàn ông người Kinh rít lên.

“Muộn đấy.” Gã lại rít lên.

Rồi gã quỳ xuống cách chiếc ti vi khoảng 1,5m.

Những chấm đen càng lúc càng lan xuống bên dưới. Môi của người đàn ông trên ti vi lại mấp máy. Gã đàn ông người Kinh lại chồm lên và ghé sát tai vào loa ti vi. Nhưng vẫn chỉ là những tiếng sôi nhỏ.

Hình ảnh người đàn ông đội mũ đen rộng vành chỉ còn cách góc bên phải, phía dưới của ti vi khoảng 3,5cm.

“Nói đi nào.” Gã đàn ông người Kinh gào lên.

“Ho cũng được.” Gã lại gào lên.

Những chấm đen nhỏ đã lan ra gần hết màn hình ti vi. Chúng bắt đầu tấn công vào hình ảnh của người đàn ông đội mũ đen rộng vành. Bắt đầu từ vành mũ. Bây giờ, chân phải của người đàn ông đội mũ đen rộng vành trên ti vi đã chạm vào góc phía dưới, bên phải của ti vi.

“Nói đi.” Gã đàn ông người Kinh hét lên.

“Bắt đầu rồi đấy.” Gã lại quỳ mọp xuống nhưng mắt vẫn ngước lên nhìn vào hình ảnh đang mất dần của người đàn ông đội mũ đen rộng vành trên ti vi.

“Mẹ kiếp. Nói.” Gã đàn ông người Kinh lại hét lên.

Môi của người đàn ông trên ti vi lại mấp máy. Nhưng vẫn không có một âm thanh nào được phát ra. Một vài chấm đen đã bắt đầu xuất hiện trên hai vành môi của người đàn ông đội mũ đen rộng vành. Và rồi đôi môi mấp máy của anh ta biến mất sau những chấm đen nhỏ li ti.

Gã đàn ông người Kinh ngồi bệt xuống sàn nhà và gào khóc.

Rồi gã im bặt khi trên ti vi chỉ còn hình ảnh gót chân bên trái của người đàn ông đội mũ đen rộng vành. Gót chân đó đang bị bủa vây bởi hàng tỉ chấm nhỏ li ti.

Gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh bất lực nhìn gót chân của người đàn ông trên ti vi biến mất dần trong nước mắt và trong sự xâm chiếm của những chấm đen nhỏ li ti.

Rồi hoàn toàn mất hẳn.

Chiếc ti vi sôi lên cực độ rồi vụt tắt.

Bóng tối lại bủa vây.

 

109

Giữ đúng nhịp điệp đó.

Tăng dần ánh sáng đi.

 

108

Gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh lại tiếp tục cử động khi vệt sáng trên sàn nhà xuất hiện. Gã vẫn lần theo sự dịch chuyển của vệt sáng. Đó là sự dịch chuyển chậm rãi và dễ gây ra cảm giác nhàm chán. Phía sau lưng gã, chiếc ti vi lại sôi lên và những hình ảnh lạ bắt đầu xuất hiện. Nhưng gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh vẫn không ngoảnh mặt lại để nhìn những hình ảnh vừa xuất hiện trên ti vi. Gã vẫn lần theo vệt sáng trên sàn nhà. Vệt sáng di chuyển vào góc tường, đó là nơi cuối cùng trước khi nó biến mất. Mỗi lần như thế gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh lại luống cuống, thậm chí đôi lúc gã như bấn loạn.

Trên ti vi là hình ảnh của một người đàn bà. Khi hình ảnh người đàn bà lùi ra xa thì những hình ảnh khác xuất hiện xen lẫn vào hình ảnh người đàn bà. Nhưng hình ảnh người đàn bà bao giờ cũng là hình ảnh trung tâm, dù có lúc nó bị mờ đi hay tạm thời biến mất bởi sự chen lấn của những hình ảnh khác.

Người đàn bà trên ti vi để chiếc lược bằng sừng xuống trên đầu gối mình. Bà ta đã cẩn thận để nó đúng vào giữa đầu gối bên phải. Nó nằm yên trên đầu gối của bà ta. Bà ta đưa tay vào những lọn tóc mềm mại và tận hưởng hương thơm toát ra từ những lọn tóc quyến rũ. Người đàn bà đang ở trong một căn phòng.

Trên ti vi, người đàn bà tiến tới bên chiếc máy tính và bật nhạc. Những bản giao hưởng vang lên. Người đàn bà trên ti vi đắm mình vào những giai điệu mê hồn. Vừa nghe nhạc người đàn bà vừa trút bỏ quần áo và tận hưởng sự thoải mái. Sự thoải mái thực sự có thể đến với bà ta khi chiếc xu chiêng được cởi ra. Một chiếc gương xuất hiện. Người đàn bà đang nhìn vào gương. Hai bầu vú căng tròn của bà ta như bật tung lên khi chiếc xu chiêng được tháo khóa. Một mùi thơm da thịt tỏa ra. Mũi của gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh cử động nhẹ rồi trở lại trạng thái bình thường. Người đàn bà trên ti vi nhắm mắt. Rồi bà ta lại mở mắt và nhìn hai bầu vú tròn trịa của mình trong gương. Bây giờ, chiếc xu chiêng màu nâu có thêu cánh bướm ở phía bên trái đã nằm trên một cái giường. Đó là cánh bướm màu vàng, nó đang bay trên những nụ hoa bé xíu màu trắng sữa. Người đàn bà mỉm cười nhìn hai bầu vú của mình trong gương. Núm vú của bà ta vẫn còn có màu hồng nhạt. Nghĩa là người đàn bà trên ti vi chưa già.

Gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh dừng lại. Đầu gã có sự dịch chuyển về phía sau. Nhưng rồi nó dừng lại, và sự dịch chuyển đó cũng có thể chỉ là ý định trong gã. Ý định đó chưa trở thành hành động.

“Vẫn mãi là màu hồng nhạt chứ? Có khi nào nó đen sẫm đi không?” Người đàn bà trên ti vi đang băn khoăn.

Rồi người đàn bà trên ti vi lấy tay sờ xuống phía dưới. Bà ta dừng bàn tay bên trái lại và xoa nhẹ lên hông. Bà ta nhắm mắt và cứ thế xoa nhẹ lên đó. Người đàn bà trên ti vi có một thân hình tương đối chuẩn. Bà ta lại mở mắt ra và nhìn mình trong gương. Cái lỗ rốn của người đàn bà không sâu. Nó giống như một cái cúc áo tròn trịa. Từ lỗ rốn của bà ta có một vệt đen sẫm kéo dài xuống phía dưới. Đó là những sợi lông tơ mọc trên làn da trắng muốt.

Gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh lại tiếp tục di chuyển theo vệt sáng trên sàn nhà.

Trên màn hình ti vi, người đàn bà lại nhìn mình trong gương. Bà ta quay lưng và ngắm nhìn mình từ phía sau. Bà ta thấy hoàn toàn thoải mái khi trút bỏ lớp quần áo trên người. Chỉ còn một chiếc quần lót nhỏ trên thân thể người đàn bà. Chiếc quần lót màu đen và có những đường đăng ten được thêu dệt một cách công phu và cẩn thận. Một chiếc quần lót đắt tiền. Bà ta đưa tay sờ lên những đường đăng ten. Rồi người đàn bà lại nhắm mắt khi những ngón tay của bà ta đưa xuống phía dưới.

Người đàn bà trên ti vi lại nhìn mình trong gương. Nhạc từ máy tính của bà ta vẫn phát ra.

Rồi người đàn bà trên ti vi cởi nốt cái quần lót trên thân thể mình. Bây giờ người đàn bà mới cảm nhận được sự thoải mái thực sự. Có một đường hằn trên da thịt bà ta. Đó là đường hằn do sợi dây thun của chiếc quần lót gây ra. Nó bám chặt vào bụng bà ta. Một đường hằn khá rõ bao quanh vòng eo nhỏ bé của người đàn bà, dưới lỗ rốn và ngay trên bộ phận sinh dục. Bà ta sờ lên nó. Người đàn bà không cười.

Gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh dừng lại. Một cảm giác lạ đang xâm chiếm gã. Mũi gã đỏ tấy lên và phía dưới, bộ phận sinh dục của gã đang có sự biến đổi.

Người đàn bà trên ti vi đang nhìn vào nhúm lông trên bộ phận sinh dục của mình. Bà ta không biết chúng có làm cho bà ta xấu xí đi không. Chúng sinh ra để làm gì người đàn bà cũng không biết.

Rồi bà ta đưa những ngón tay của mình sờ lên nhúm lông đó. Bà ta vuốt nhẹ những sợi lông và biết chúng cực kỳ yếu ớt.

Người đàn bà trên ti vi tiếp tục dò tìm nhưng bà ta không tìm thấy gì cả.

Gã đàn ông người Kinh lại lần theo sự dịch chuyển chậm rãi của vệt sáng trên sàn nhà. Bây giờ vệt sáng đã bị kéo giãn ra thành một hình elip dài cách góc tường khoảng độ 1m.

Trên ti vi người đàn bà lại nhìn vào mình trong gương. Bà ta xoay một vòng trong khi mắt vẫn nhìn vào gương.

“Đẹp mà.” Bà ta nói.

Bộ phận sinh dục của gã đàn ông người Kinh vẫn tiếp tục có sự biến đổi.

Người đàn bà trên ti vi lại vuốt lên nhúm lông trên bộ phận sinh dục của mình. Bà ta không biết sự xuất hiện của chúng có làm cho bà ta xấu xí đi không. Người đàn bà đang mường tượng đến hình ảnh của mình trong gương mà không có nhúm lông đó.

“Sao nhỉ?” Người đàn bà nói.

Người đàn bà đang nghĩ đến một hành động nào đó. Nó vừa mới lóe lên. Người đàn bà lại mỉm cười.

Hình ảnh một chiếc tủ xuất hiện trên ti vi. Đó là một chiếc tủ bằng gỗ màu đen. Người đàn bà trên ti vi bước đến và kéo ngăn tủ ra. Rồi bà ta lại đẩy nó vào, sau đó lại kéo nó ra. Bà ta làm như vậy rất nhiều lần. Không biết đích xác mấy lần người đàn bà đã làm như vậy. Cuối cùng bà ta quyết định kéo nó ra. Bà ta thò tay vào trong ngăn kéo.

Gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh lấy tay nhích chiếc mũ lên rồi lại bò trên sàn nhà. Gã muốn níu giữ vệt sáng trước khi nó tiến vào góc tường rồi vụt tắt.

Người đàn bà lại mỉm cười. Bà ta lấy ra một chiếc kéo. Một chiếc kéo cắt giấy cỡ nhỏ.

Trên ti vi, người đàn bà bắt đầu cắt từng sợi lông một trên nhúm ở bộ phận sinh dục của mình. Sợi đầu tiên đã được cắt ra. Bà ta ngắm nghía nó và mỉm cười. Người đàn bà xoay nhẹ sợi lông trong hai ngón tay. Nó lớn hơn những sợi tóc. Càng lên phía trên nó càng vót nhọn.

“Như những lá cỏ.”Người đàn bà nói một mình.

Rồi bà ta thổi mạnh. Nó bay lên.

Gã đàn ông người Kinh dừng lại. Đầu gã lại có sự dịch chuyển. Nhưng chỉ là một sự dịch chuyển nhỏ. Thậm chí nó mới chỉ là ý nghĩ chứ chưa biến thành hành động của gã. Gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh vẫn chưa một lần ngoảnh lại để nhìn lên những hình ảnh trên màn hình ti vi.

Sợi lông thứ hai được cắt ra. Người đàn bà lại túm nó lên. Bà ta xoay nhẹ nó bằng hai ngón tay. Vẫn như sợi lông trước, bà ta lại thổi nó lên. Nó bay vèo lên không trung, không biết rơi xuống ở chỗ nào.

Người đàn bà tiếp tục duy trì hành động đó.

Bà ta thổi tất cả những sợi lông lên không trung. Sợi duy nhất còn lại được bà ta ngắm nhìn trong khoảng thời gian rất lâu. Người đàn bà ép nó vào cuốn sổ có bìa màu xanh. Rồi lại mỉm cười. Người đàn bà không biết bây giờ trông mình sẽ thế nào. Nhúm lông trên bộ phận sinh dục của bà ta đã biến mất. Người đàn bà trên ti vi cảm thấy thú vị vô cùng.

Với bộ dạng hoàn toàn trần truồng người đàn bà lại nhìn vào chiếc gương. Sẽ có bất ngờ. Bà ta biết thế. Ít ra bà ta cũng khác đi.

“Khác đi nhiều đấy.” Người đàn bà nói.

Bà ta nói : “Sẽ khác đi nhiều.”

Nước dãi của gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh đã nhỏ xuống trên sàn nhà.

Rồi chiếc gương lại hiện ra trên màn hình ti vi. Người đàn bà nhìn vào gương.

Người đàn bà trên ti vi nhìn vào gương và thấy mình vẫn đang mang quần áo. Vẫn là chiếc áo ấm mà bà ta đã mang trước khi cởi nó ra. Thậm chí đôi tất vẫn còn trên hai bàn chân của bà ta. Chiếc áo lót màu trắng phía trong mà người đàn bà đã lựa chọn cho lần xuất hiện này vẫn đang còn trên người. Người đàn bà thọc tay vào bên trong và giật mạnh sợi giây của chiếc xu chiêng. Ngực bà ta bị thắt lại. Người đàn bà cảm thấy khó thở. Bà ta điên tiết. Bà ta mở chiếc khóa quần của mình. Bà ta túm lấy sợi giây thun của chiếc quần lót và giật mạnh. Khi thả ra, nó bật ngược lại vào bụng bà ta. Bà ta lại thọc tay xuống phía dưới. Người đàn bà cảm nhận nhúm lông trên bộ phận sinh dục của mình vẫn còn đó. Bà ta nắm lấy nó và giật mạnh. Người đàn bà trên ti vi á lên. Bà ta đau thực sự. Có khoảng bảy sợi lông đã bị giật ra. Người đàn bà ngắm nhìn chúng. Rồi bà ta vứt chúng xuống đất. Người đàn bà lấy chân chà mạnh lên chúng. Bà ta phát hiện ra mình vẫn còn mang giày.

Người đàn bà trên ti vi đang khóc.

Gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh đang dồn hết tốc lực bám theo sự dịch chuyển của vệt sáng trước khi nó biến mất. Bộ phận sinh dục của gã đang có sự chuyển đổi.

Một khoảng không gian tương đối rộng xuất hiện trên màn hình ti vi khi hình ảnh người đàn bà biến mất. Đó là hình ảnh của một khu phố. Và bây giờ người đàn bà lại xuất hiện trở lại trên màn hình ti vi.

Rồi trên ti vi hình ảnh những con mắt xuất hiện. Rõ ràng đó là mắt của con người. Chúng có những kích cỡ khác nhau.

“Hình nộm biết đi.” Tiếng nói của trẻ nhỏ.

“Khóc nữa.” Vẫn là tiếng nói của trẻ nhỏ.

Một gã đàn ông xuất hiện trên ti vi. Đó là gã đàn ông làm nghề khuân vác. Gã cười một cách dâm đãng khi nhìn vào người đàn bà. Gã muốn nói một cái gì đó nhưng lại ú ớ. Gã không biết vì sao mình đâm ra ú ớ. Gã cười ngặt nghẽo. Gã ho liên tục. Những con bướm xuất hiện và bay theo người đàn bà.

Những con mắt lại xuất hiện che kín màn hình ti vi. Những con mắt có kích cỡ hoàn toàn khác nhau.

Gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh dừng lại. Mắt gã đỏ ngầu lên.

“Người đàn bà không có lông lồn.” Gã đàn ông người Kinh đã nói như thế về người đàn bà trên ti vi.

“Rừng đã cháy. Rõ ràng là không hề có một sợi lông lồn nào cả.” Gã đàn ông người Kinh nói lên nhiều lần như thế trước khi vệt sáng trên sàn nhà biến mất và trước khi chiếc ti vi bị nhiễu sóng rồi vụt tắt.

Bây giờ bóng tối lại bao trùm.

Tiếng gọi đó mỗi lúc một gần hơn.

bài đã đăng của Lê Minh Phong


@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)