Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

mùa chết/ phần 107 – 103

0 bình luận ♦ 28.08.2014

107

Cứ diễn đi

 

106

Do trọng lực nên chiếc mũ đen trên đầu của gã đàn ông người Kinh lại lún xuống. Lần này nó lún xuống khoảng độ 1cm trên trán gã. Trong không gian tăm tối gã vẫn hoàn toàn bất động. Chiếc mũ trên đầu gã là chiếc mũ cỡ lớn. Một chiếc mũ đen rộng vành. Trong sự mờ ảo của không gian những đường đăng ten bằng kim tuyến trên chiếc mũ ánh lên. Gã đàn ông người Kinh đội mũ đen rộng vành lại lấy ngón tay đẩy vành mũ lên trên trán của mình. Chiếc mũ được đẩy lên cao hơn khoảng 1,3cm. Nhưng rồi khi ngón tay gã đàn ông người Kinh cất đi chiếc mũ lại bị trọng lực hút xuống. Gã đàn ông người Kinh đội mũ đen rộng vành thở mạnh. Vì lười biếng nên gã không còn đưa ngón tay lên để đẩy chiếc chiếc mũ lên cao. Chiếc mũ đen rộng vành từ từ lún xuống trên đầu gã đàn ông người Kinh.

Càng lúc chiếc mũ càng lún xuống trên trán gã đàn ông người Kinh đội mũ đen rộng vành. Bây giờ vành mũ chỉ cách hai hàng lông mi của gã khoảng độ 1cm. Rõ ràng càng lúc chiếc mũ càng lún xuống. Nó lún xuống theo từng nhịp thở lười biếng của gã đàn ông người Kinh.

Bây giờ chiếc ti vi cách gã đàn ông người Kinh khoảng 2.5m. Chiếc ti vi đã được bật sẵn và đặt trên một cái bàn nhỏ bằng sắt, màu đen. Từ trước đến nay ti vi được bật lên và vụt tắt. Nhưng không biết ai là chủ nhân của những hành động đó. Hỉnh ảnh trên ti vi đang bị nhiễu loạn. Một lần nữa ti vi bị nhiễu sóng. Nó sôi lên liên tục. Và khi tần số ổn định màn hình ti vi lại trở nên trong trẻo. Hình ảnh trên ti vi lại rõ nét. Bây giờ, trên màn hình ti vi là một không gian đẹp, đó cũng có thể là một bức tranh thêu và cũng có thể là cảnh thực. Hoàn toàn không thể xác định được. Cảnh vật trên màn hình ti vi như đang thiếp ngủ. Hiện tại không có một âm thanh nào phát ra từ ti vi, một không gian tĩnh lặng và hiu hắt. Một hình ảnh dần dần xuất hiện. Một người đàn bà. Người đàn bà đang chậm rãi bước đi trên những lùm cây hoang dại. Rất nhiều gai đã đâm vào gót chân của người đàn bà này. Nhưng máu vẫn chưa chảy, bởi gai còn nằm trong da thịt. Rồi một màu xanh xuất hiện, chiếm khoảng hơn một nửa màn hình ti vi. Đó là một cái hồ rộng lớn.

Ánh sáng từ ti vi phản xuống khiến cho mặt gã đàn ông người Kinh đội mũ đen rộng vành xanh lét. Tuy nhiên lúc này vệt sáng chưa xuất hiện nên gã còn bất động. Hai mắt gã mở ra hết cỡ nhìn lên màn hình ti vi. Gã có cảm giác rằng một điều gì đó lạ lẫm sẽ xuất hiện. Bởi khi bóng đêm bao trùm thì tiếng gọi đó lại ám ảnh gã. Một tiếng gọi mơ hồ, xa xăm, tựa như một hơi thở nhẹ nhưng hết sức dai dẳng.

Trên màn hình ti vi, người đàn bà bước tới bên bờ hồ và cúi xuống soi bóng mình. Đó là một cái hồ trong veo không gợn sóng. Không khí tĩnh lặng khiến cho không gian ảo não và u buồn. Bóng người đàn bà vẫn đổ xuống trên mặt nước khiến cho những con nhện nước bỏ chạy gợn lên những làn sóng nhỏ lăn tăn. Điều này đã làm cho khuôn mặt người đàn bà trên mặt nước bị biến dạng.

Rồi khi hình ảnh người đàn bà và hồ nước được thu nhỏ lại thì trên màn hình ti vi xuất hiện một khu rừng. Khu rừng được nhìn từ rất gần rồi dần dần được kéo ra xa. Khi khu rừng chỉ còn là một chấm nhỏ trên màn hình ti vi thì ánh trăng xuất hiện. Đó là cả một khoảng không gian vô cùng rộng lớn. Ánh sáng màu xanh đã biến mất, thay vào đó là ánh sáng màu vàng. Màu của ánh trăng. Mặt gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh trở nên vàng vọt.

Trên màn hình ti vi, khu rừng lại dần dần được nới rộng. Hình ảnh khu rừng được nhìn từ trên xuống. Và rồi trên màn hình ti vi chỉ còn lại một chiếc lá. Chiếc lá choán hết diện tích màn hình và ánh sáng màu xanh lại bao trùm mọi thứ.

Trên màn hình ti vi, sau lưng người đàn bà, sau những gốc cây đen đúa, sau những vạt lá thấp là một khuôn mặt u sầu dần hiện ra. Khuôn mặt đó đang nhìn về phía người đàn bà. Nét u buồn của khuôn mặt bắt đầu từ chỗ đôi mắt. Một đôi mắt thâm quầng và sâu. Thoạt nhìn thì như có một lớp sương mờ đang bao trùm đôi mắt. Đó là một đôi mắt u sầu, tăm tối. Có thể khuôn mặt đó đang làm một cuộc tuần tra, một cuộc tuần tra âm thầm và dai dẳng. Mỗi khi người đàn bà trên ti vi bước về phía trước thì ngay lập tức khuôn mặt đó dịch chuyển về phía người đàn bà vừa mới bước qua. Tất cả diễn ra trong sự nín lặng của rừng thẳm. Và màn hình ti vi đang ở vào tình trạng ổn định nhất. Không có một tiếng sôi nào phát ra từ ti vi.

Ánh trăng là chứng nhân cho cuộc rượt đuổi này.

Trên tivi, người đàn bà đang dừng lại ở một ngôi đền cổ. Khuôn mặt u buồn đó đang nấp sau một bức tường đã biến thành đất và rêu. Rồi không gian tĩnh lặng bị phá vỡ khi người đàn bà trên ti vi hú lên. Một tiếng hú kéo dài man dại. Sau tiếng hú của người đàn bà, đôi mắt u buồn đó căng tròn ra, lớp màng mỏng trên nó bị xé rách và biến mất hoàn toàn. Sau tiếng hú man dại của người đàn bà, những áng mây đen kéo đến che khuất mặt trăng. Màn hình ti vi trở nên đen sẫm. Bóng tối lại bao trùm mọi thứ.

Cuối cùng chỉ còn lại vũ điệu của màn đêm và rừng thẳm.

Tiếng hú của người đàn bà trên ti vi khiến cho gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh rùng mình. Mắt gã trợn tròn rồi toàn thân gã run lên. Gã chồm lên phía ti vi nhưng tất cả đã biến mất, chỉ còn lại màu đen của mây.

Tiếng rên của người đàn bà trên ti vi như đang gọi gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh. Từ những âm thanh phát ra trên ti vi gã biết rằng đang có những bước chân của thú rừng, chúng giẫm lên những chiếc lá khô trên nền đất. Rồi màn hình dần sáng trở lại khi những đám mây đen tản ra. Ánh trăng đã xuất hiện và bầy thú đã bỏ đi. Giờ chỉ còn mình người đàn bà trong rừng thẳm. Đôi mắt lại xuất hiện sau lưng người đàn bà và tấm màng mỏng lại bao trùm đôi mắt đó. Và khi trăng biến mất, tiếng bước chân của thú rừng lại vang lên. Tiếng rên của người đàn bà lại vang lên. Tiếng rên của người đàn bà trên ti vi xoắn kết lấy nhau và tan đi trong không gian thăm thẳm.

Gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh lại dùng những ngón tay để đẩy chiếc mũ lên cao nhưng rồi chiếc mũ lại rớt xuống khi gã cử động. Lần này chiếc mũ lún xuống và hầu như che kín đôi mắt của gã. Gã uể oải ngáp và vặn mình trên chiếc ghế. Chiếc mũ vẫn ở tư thế cũ. Màn hình ti vi lại được bật lên. Nhưng không có một hình ảnh nào xuất hiện ngoài hàng tỉ chấm đen nhỏ li ti. Rồi vệt sáng xuất hiện trở lại. Lần này nó nằm ngay trên chiếc mũ đen rộng vành. Vệt sáng di chuyển một cách chậm chạm. Lúc đầu nó ở trên chóp mũ rồi dần dần di chuyển xuống phía dưới vành mũ. Khi gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh ngửa mặt ra phía sau thành ghế, vệt sáng liền trượt xuống trên phần diện tích nhỏ hẹp của trán gã, cuối cùng vệt sáng tiến đến con mắt bên trái của gã. Hai hàng lông mi của gã đàn ông người Kinh nhíu lại, rồi giãn ra. Rõ ràng là gã cảm nhận thấy có một cái gì đó đang biến đổi. Nhưng con mắt của gã đàn ông người Kinh đội mũ đen rộng vành vẫn đang nhắm tít lại. Vệt sáng vẫn đang còn chiếu vào con mắt bên trái. Căn phòng của gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh vẫn luôn u tối như nó vốn vậy. Rồi căn phòng trở nên lạnh lẽo hơn khi chiếc ti vi vụt tắt. Không gian lại trở về trạng thái vô cùng yên tĩnh. Nhưng vệt sáng vẫn đang tồn tại và di chuyển một cách chậm chạp. Bây giờ một nửa diện tích vệt sáng đã trượt xuống sống mũi của gã đàn ông người Kinh. Một nửa diện tích của vệt sáng còn lại vẫn đang ở trên con mắt bên trái của gã. Những ngón tay của gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh bắt đầu có sự chuyển động nhẹ. Hai hàng lông mi của gã cũng có sự chuyển động. Chúng nhíu lại và giãn ra liên tục. Mỗi lần như thế chỉ diễn ra trong vòng một giây đồng hồ. Khi vệt sáng đã hoàn toàn rời khỏi con mắt thì gã đàn ông người Kinh bắt đầu chuyển động mạnh những ngón tay của mình. Và rồi chúng rung lên như cào cấu vào không gian tăm tối. Vệt sáng dần di chuyển xuống ngực, bụng và trên hai bắp chân của gã đàn ông người Kinh. Những ngón tay mỗi lúc một cử động mạnh hơn. Tựa hồ chúng cử động trong nỗi niềm bấn loạn. Khi vệt sáng trượt xuống sàn nhà thì toàn bộ thân hình của gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh bắt đầu chuyển động. Đó là sự dịch chuyển thân hình của gã lần theo vệt sáng.

Chiếc ti vi sau lưng gã đàn ông người Kinh lại được bật lên. Những hình ảnh cũ lại xuất hiện trở lại trên màn hình ti vi. Khu rừng lại hiện ra và bầy thú đã bỏ đi khi ánh trăng xuất hiện. Hình ảnh người đàn bà cũng hiện ra và trở thành hình ảnh trung tâm trên màn hình ti vi. Bây giờ đôi mắt u buồn vẫn còn nấp sau bức tường đã biến thành đất và rêu xanh. Đôi mắt vẫn tiếp tục nhìn về phía người đàn bà. Nó trợn tròn lên khi phát hiện đó là một người đàn bà bị trói. Hai cánh tay của người đàn bà bị bẻ ngược ra phía sau và trói chặt lại. Rõ ràng là một người đàn bà bị trói. Một sợi dây thừng đang quấn chặt lấy hai cánh tay. Người đàn bà trên màn hình ti vi đang giãy giụa một cách vô vọng. Bóng của người đàn bà đang trải dài trên nền gạch rêu ẩm ướt có màu xanh của cỏ dại. Bóng của người đàn bà cử động khi bà ta cử động. Rồi chiếc bóng bị bẻ gãy khi người đàn bà tiến sát đến ngôi đền. Bây giờ phần trên của chiếc bóng người đàn bà đang bám vào bức tường của ngôi đền và phần dưới của chiếc bóng vẫn còn nằm trên nền đất.

Màn hình ti vi lại tối đen khi trăng biến mất. Tiếng bước chân của thú rừng lại xuất hiện. Đôi mắt không thể nhìn thấy thú rừng nhưng nó cảm nhận được sự hiện hữu của chúng nhờ những tiếng xào xạc của lá khô trên nền đất ẩm lạnh. Tiếng rên rỉ của người đàn bà lại vang lên. Những tiếng rên ai oán, trách hờn, lúc thì đứt gãy, lúc lại xoắn tít vào nhau rồi len vào những gốc cây cổ thụ tạo nên những tràng âm thanh ma quái rùng rợn. Rồi gió kéo đến, những đám mây đen tản đi, trăng xuất hiện và thú rừng cũng biến mất. Trên màn hình ti vi, người đàn bà và ngôi đền cổ lại hiện ra một cách rõ nét dưới sự chiếu sáng của ánh trăng. Nhưng người đàn bà trên màn hình ti vi không còn bị trói. Đôi mắt trợn tròn kinh ngạc. Cũng có thể thú rừng đã cởi trói cho người đàn bà.

Gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh vẫn không quay lại để nhìn lên những hình ảnh trên màn hình ti vi. Đôi mắt của gã vẫn chăm chú nhìn vào sự dịch chuyển của vệt sáng trên sàn nhà. Rồi toàn thân của gã đàn ông người Kinh chuyển động. Ở đâu đó tiếng gọi vẫn vang lên. Tiếng gọi đó lúc thì xa xăm, lúc lại như réo rắt bên tai khiến gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh không thể ngồi yên, và cuối cùng, gã lại mò theo sự dịch chuyển của vệt sáng quen thuộc. Chiếc mũ đen rộng vành vẫn còn sụp xuống trên trán gã. Càng lúc vệt sáng càng di chuyển về phía góc phòng, điều đó khiến cho gã đàn ông người Kinh cảm thấy không an tâm. Bây giờ gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh như chồm theo vệt sáng. Toàn thân gã lắc sang bên phải rồi lắc sang bên trái như chú gấu giữa bầy ong rừng. Gã tiến sát lại vệt sáng và chụp bàn tay phải lên như cố ý núi giữ cho vệt sáng khỏi biến mất khi đến cuối góc phòng. Nhưng đó là một điều bất khả bởi ngay lập tức vệt sáng đè lên bàn tay của gã và rồi gã đàn ông người Kinh bất lực nhìn nó trượt đi. Rồi gã bất động trong một thời gian khá dài. Gã như đang gặm nhấm một cái gì đó, có thể gã đang nghĩ tới tiếng gọi đó. Sau lưng gã, chiếc ti vi vụt tắt, căn phòng càng trở nên âm u bởi vệt sáng không đủ sức chiếu sáng mọi vật trong căn phòng. Sức chiếu sáng yếu ớt của vệt sáng càng làm cho căn phòng thêm lạnh lẽo. Gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh đang nghĩ tới việc sẽ mở toang một cánh cửa nào đó nhưng ngay lập tức ý nghĩ đó vụt tắt. Rồi gã lẩm bẩm: “Không thể, đừng dại dột, nó sẽ xù lông lên.”

Và thực tế thì gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh không còn quan tâm đến ánh sáng hay bóng tối. Ánh sáng hay bóng tối cũng chỉ là những ý niệm mờ nhạt trong gã. Chúng mờ nhạt đến mức chính gã cũng không biết chúng có tồn tại trong gã hay không. Gã chỉ mò theo sự di chuyển của vệt sáng trên sàn nhà bởi nó là vật di chuyển duy nhất ngoài thân hình của gã. Gã đàn ông người Kinh cho rằng mình đã hoàn toàn vắng mặt, vắng mặt trong trò chơi của những kẻ luôn tạo ra cuộc chơi. Gã đã hoàn toàn bị tẩy trắng. Gã lại bất động và suy ngẫm. Tiếng gọi đó lại kéo đến thì thầm bên tai gã.

“Đẩy một cánh cửa ra đi, sẽ khá hơn đấy.” Một tiếng nói đâu đó vang lên. Gã đàn ông người Kinh xác định đó không phải là tiếng nói phát ra từ ti vi, bởi ti vi đã tắt ngấm. Một giọng nói lạ của một ai đó ngoài cửa sổ hay trên trần nhà, cũng có thể tiếng nói đó phát ra từ trong người gã. Gã không thể xác định tiếng nói đó xuất phát từ đâu nhưng rõ ràng đó là tiếng người. Gã định đáp trả một câu gì đó nhưng rồi lại thôi. Hai hàm răng của gã vẫn nghiến chặt. Cuối cùng gã để lại tiếng nói đó phía sau mình và tiếp tục lần theo sự dịch chuyển của vệt sáng.

Ti vi lại được bật lên. Đôi mắt u buồn đó vẫn nấp sau bức tường và quan sát người đàn bà. Lần này vẫn là người đàn bà cũ nhưng bây giờ người đàn bà đã trở nên trần truồng và hai chân của người đàn bà đang giẫm lên sợi dây đã trói mình nằm trên nền đất. Đó là sợi dây được làm bằng thân của một loại cây nào đó trong rừng mà đôi mắt không thể biết được. Trăng lại tỏa rạng và người đàn bà đang ngửa mặt nhìn trăng. Bóng của ngôi đền cổ và bóng của người đàn bà trần truồng lại trải dài trên nền đất. Rồi trên ti vi, đôi mắt dường như đã bị kích thích khi toàn thân người đàn bà cử động. Đầu tiên người đàn bà nhón hai chân và nâng toàn thân của mình lên cao. Bây giờ trọng lượng toàn thân của người đàn bà dồn xuống mười ngón chân phía dưới. Bằng mười ngón chân, người đàn bà di chuyển lại sát ngôi đền. Người đàn bà tiến sát đến một mảng tường chưa bị rêu bao phủ. Khi ánh trăng chiếu sáng đến cực điểm người đàn bà trên màn hình ti vi đưa ngón tay trỏ của mình lên miệng và cắn mạnh. Máu đã bật ra. Bằng một hành động đã có dự tính từ trước người đàn bà dí ngón tay đang chảy máu lên khoảng diện tích đã được lựa chọn trên bức tường rồi bắt đầu vẽ. Và trên bức tường của ngôi đền cổ dần dần hiện ra một con vật bằng máu. Con vật đó đang nhìn chằm chằm vào người đàn bà, kẻ đã kiến tạo nên hình hài của nó. Một con vật đang bị xiềng. Sợi xích cũng được vẽ bằng máu một cách công phu và đầy tính nghệ thuật. Những vệt máu đông cứng tạo thành một sợi xích chắc chắn và nổi lên trên mặt phẳng bức tường.

Đó hoàn toàn là một sợi xích bằng máu.

Rồi màn hình ti vi tối sầm lại bởi trăng đã biến mất. Thú rừng lại xuất hiện. Bây giờ đôi mắt nhắm lại và nghỉ ngơi. Rừng lại trở về với sự yên tĩnh vĩnh cửu của nó. Thú rừng bước ra và đứng im không hề cử động. Hơi thở của chúng phả vào không gian tạo nên một mùi hương lạ lẫm. Trong bóng đêm, thú rừng đang đứng vây quanh người đàn bà. Và có thể tất cả đang nhảy múa, nhảy múa trong sự yên tĩnh tuyệt đối.

Lần này gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh lại nghe thấy tiếng gọi. Vẫn là tiếng gọi mơ hồ đó, tiếng gọi vang lên ở một nơi nào đó xa thẳm. Không biết ai đã gọi gã nhưng đó là một tiếng gọi thảm thiết. Gã đàn ông người Kinh rùng mình rồi bất động. Trong khi đó vệt sáng trên sàn nhà vẫn tiếp tục di chuyển. Gã cố lắng nghe nhưng lần này tiếng gọi đã tắt ngấm, không gian lại trở về với sự yên tĩnh đáng sợ của nó. Không còn ý niệm về đen và trắng, sáng và tối, gã lại tiếp tục lần theo vệt sáng trên sàn nhà. Gã lần theo nó bởi đơn giản nó là vật di động duy nhất mà gã có thể thấy. Như thường lệ, vệt sáng xuất hiện ở khoảng giữa căn phòng và cuối cùng nó tiến đến chỗ góc tường rồi biến mất hoàn toàn. Mỗi khi nó gần biến mất gã đàn ông đội mũ đên rộng vành người Kinh lại rùng mình hoảng sợ. Gã cảm thấy chới với và cô đơn khi vệt sáng biến mất. Vệt sáng vẫn phát ra một thứ ánh sáng vô cùng yếu ớt. Những tiếng động nhỏ bắt đầu dội vào vành tai của gã đàn ông người Kinh. Những tràng âm thanh rất khó phát hiện. Đó chính là tiếng động của chiếc đồng hồ treo trên tường, góc bên phải, trên độ cao khoảng 2m. Gã đàn ông người Kinh hình dung ra hình ảnh chiếc đồng hồ trong đầu mình. Hiển nhiên nó là chiếc đồng hồ hình tròn, có ba kim dài ngắn khác nhau. Nó đã không còn hoạt động vào hôm thứ sáu ngày 13 năm ngoái. Bây giờ nó đã hoạt động trở lại. Điều đó khiến cho gã cảm thấy ám áp và gã cũng không hề biết nó đã hoạt động trở lại vào thời điểm nào. Nhưng vệt sáng trên sàn nhà đã di chuyển trong khi gã đứng lại. Bây giờ vệt sáng đã bỏ xa gã và tiến về phía góc phòng. Gã hoảng hốt lao theo vệt sáng và dùng bàn tay phải úp mạnh lên nó. Nhưng ngay lập tức vệt sáng lại nằm trên bàn tay của gã. Gã lắc đầu rồi lại di chuyển về phía trước. Thỉnh thoảng hai bàn tay của gã đè lên những hạt cát nhỏ li ti trên sàn nhà, đó cũng có thể là bụi hay đất bong ra từ đế giày. Đó cũng có thể là những con kiến nhỏ. Nghĩ đến những con kiến nhỏ gã liền mỉm cười. Gã luôn mỉm cười trước những sự vụ như thế. Những tiếng gọi dành cho gã lại vang lên bên tai gã. Lần này tiếng goi là những tràng âm thanh trầm đục. Đôi khi gã đàn ông người Kinh nghĩ rằng đó là những âm thanh đến từ một nơi nào đó không hiện hữu trong thực tại và chúng đến từ trong chiều sâu tâm linh của gã. Nghĩ thế gã lại mỉm cười. Vệt sáng trên sàn nhà lại bị kéo giãn ra. Càng về phía cuối góc phòng nó càng mờ nhạt dần. Điều đó lại khiến cho gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh lo lắng.

“Cứ mở một cánh cửa ra mà xem. Thú vị đấy.” Có tiếng người vang lên. Gã đàn ông người Kinh không thể xác định tiếng nói đó vang lên từ đâu. Nhưng đó rõ ràng là một tiếng người. Một tiếng nói mang âm sắc the thé và cụt lủn.

Gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh nghĩ ngay tới việc mở ra một cánh cửa nào đó nhưng rồi ý định đó liền tắt ngấm trong gã.

“Đừng làm thế, nó xù lông lên thì toi.” Gã lẩm bẩm những tràng âm thanh như thế và lặng lẽ di chuyển theo sự di chuyển của vệt sáng trên sàn nhà.

Khi vệt sáng trên sàn nhà chuẩn bị biến mất trong góc tường thì sau lưng gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh, ti vi lại được bật lên. Trên ti vi, hình ảnh người đàn bà lại hiện ra. Đôi mắt vẫn còn nấp sau bức tường gạch đã biến thành đất. Người đàn bà đang nhìn thẳng lên bức tranh trên bức tường của ngôi đền cổ. Đôi mắt rực lửa của con vật bằng máu trên bức tường cũng đang nhìn vào người đàn bà. Dưới ánh trăng, bóng ngôi đền cổ và bóng người đàn bà càng lúc càng được kéo giãn ra. Rồi người đàn bà trần truồng bắt đầu đi quang ngôi đền cổ. Đôi mắt không thể nhìn thấy người đàn bà nữa bởi bà ta đã khuất sau ngôi đền. Nhưng trong phút chóc người đàn bà lại hiện ra với dáng hình cũ. Sau chín vòng đi quanh ngôi đền, người đàn bà lại hiện ra một cách rõ nét trên màn hình ti vi. Trên tay người đàn bà trần truồng bây giờ là một cành khô nhỏ.

Rồi người đàn bà tiến lại bên bức tranh bằng máu trên bức tường. Bằng một hành động dứt khoát người đàn bà vung mạnh cành khô lên trời rồi dí vào hai con mắt của con vật bằng máu kì dị đó.

 

105

Mi hãy về đây

Trở lại đây

Lúa trên nương

Bắp trên rẫy

Về đây

Rũ bỏ mà về đây

Mi hãy về đây để hát ca trong trong mùa tự do mới.

104

Người đàn bà trần truồng trên màn hình ti vi vẫn duy trì hành động dứ cành khô vào mắt con vật bằng máu trên bức tường.

 

103

“Đốt cháy linh hồn của mi đi

Hãy trở về trong tâm thần hoan hỉ của mi

Rừng sẽ chào đón

Mi đã ngự trị ở đây

Và giờ sẽ là phút tận kết của mi để một mùa tạo sinh mới được hoài thai. Mi đã hiện tồn và đã biến mất, biến mất trên con đường trở về nô lệ. Mi đã biến con mãnh sư trong mi thành tâm thức bấn loạn của bầy cừu. Mi không dám mở ra một lần. Vệt sáng đó dẫn mi đi vào những mộng mơ dối trá. Những kẻ giấu mặt đã tạo ra vệt sáng đó để dẫn dụ những kẻ u mê. Mi phải ở đây, dưới khu rừng này. Mi phải là chúa của muôn loài và phải được ca hát trong buồng phổi căng phồng của sức mạnh tự do. Nơi đây là địa hạt dung chứa bản thể đích thực của mi. Nhưng mi vẫn không chịu mở ra.”

bài đã đăng của Lê Minh Phong


@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)