Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

mùa chết phần 48-40

48

Đoàn người vẫn di chuyển một cách chậm chạm. Tiếng kêu leng keng của những vòng xích vẫn vang lên một cách đều đặn như có tính chu trình. Rồi tiếng khóc của những đứa trẻ còn sống sót vang lên xen lẫn với tiếng kêu của những vòng xích tạo nên một không khí rùng rợn. Những tiếng ho khản đặc của những người già kéo dài và bị bỏ lại ở phía sau. Đứa trẻ thứ 49 trong đoàn người gục xuống. Những người đi sau cố thúc vào mông nó và nó lại tiếp tục lết đi. Không một người nào có thể dừng lại khi chưa chết. Nếu một người nào đó dừng lại thì sẽ ảnh hưởng tới những người khác. Dừng lại khi cả đám đông đang bước được xem như một điều cấm kị. Và không ai trong đoàn người có thể vượt qua được điều cấm kị đó. Chỉ khi một ai đó gục xuống và chết hẳn, không còn lết theo được sự dịch chuyển của đám đông thì những người đi sau sẽ chặt đứt cánh tay bị xiềng giải thoát cho người đó khỏi sợi xích và linh hồn của người chết sẽ siêu thoát đến những vùng đất có bình minh.

Đứa trẻ thứ 49 lại gục xuống, những người đi sau lại dùng những bàn chân đầy bùn đất húc vào mông nó. Đứa bé lại lồm cồm bò dậy và lết đi. “Mẹ ơi!” Đứa bé thứ 49 òa khóc. “Họ đã đánh con, rồi bằng những cú đánh khác con đã phải lết đi. Ánh sáng lại chiếu vào con, thứ ánh sáng làm cho mắt con không thể nhìn thấy gì ở phía trước. Khi con bước trên đường, ấy là con đã trốn thoát cái nơi đó, một nơi bẩn thỉu và hôi hám, và mẹ thấy đấy, ánh sáng lại chiếu vào mắt con, tuy hơi khó chịu nhưng con vẫn bước đi, đôi giày của con cũng đã rách nát, một đôi giày mới là niềm mơ tưởng của con, sẽ tội nghiệp nếu như một ai đó nhìn vào đôi giày của con khi con bước đi trên con đường này, đế giày đã mòn tới mức không thể mòn hơn được nữa, và chúng đã bắt đầu bong ra những mẩu vải mục nát, đó là tình trạng của con, con vẫn bước đi trong cuộc hành trình của mình và lần đầu tiên con cảm nhận được sự cô độc một cách thấm thía, phía trước không hề có người. Con và họ đã không gặp một ai trên cuộc trốn chạy của mình. Những người cùng đi với con họ không mang giày hay dép, rõ ràng là họ đi chân đất, mặt mũi họ đầy bụi bẩn và họ đã nở những nụ cười khi họ đi lướt qua con, họ có những hàm răng đen kịt, có rất nhiều lỗ trống trên hàm răng của họ, họ không nói với con một lời nào cả, con vẫn bước đi và ánh sáng tiếp tục chiếu thẳng vào mắt con, con khát khao được trốn khỏi sự chiếu sáng khủng khiếp đó. Đó không phải là thứ ánh sáng dẫn đường. Thứ ánh sáng đó làm cho con mù rối và bây giờ con đã mù rối. Những lúc đoàn người im ngủ, con đã viết nên những câu chuyện của con. Con viết chúng dưới ánh sáng của các vì sao, những câu chuyện của con họ đã đọc, đó là những câu chuyện nhảm nhí mà con đã bịa đặt ra bằng sự tưởng tượng ngô nghê của con, họ nói con quá xa lạ với cuộc sống, những gì con viết ra không ăn nhập gì với thực tại quanh con, đó là những triết lý vặt vãnh và manh mún, con biết thế và ánh sáng vẫn đang chiếu thẳng vào mắt con, những nàng thiếu nữ ngực trần đang bước đi sau con và cả phía trước con, họ nhìn con mỉm cười và vẫy tay mời gọi con, nhưng con cần phải bước đi để tới được bến bờ mà con đã lựa chọn, ánh sáng vẫn chiếu thẳng vào mắt con, con lại nghĩ tới những câu chuyện vặt vãnh manh mún và xa cách thực tại của con, con biết chúng xa lạ với cuộc sống của con nhưng đó là lối thoát duy nhất cho những tiếng thét bị chặn lại trong mỗi giấc mơ của con, gió lại thổi mẹ ạ, gió thổi vào những sợi tóc của con, có những sợi đã rụng xuống và những cơn đói lại kéo đến mỗi lúc một nhanh hơn, lương khô đã nát vụn thành những hạt bụi nhỏ li ti, ánh sáng vẫn đang chiếu thẳng vào mắt con, những sợi tóc bạc của con đã rơi xuống. Con nhìn thấy bầu trời càng cao hơn và những lá cỏ dưới chân càng gần gũi với con hơn, con nhìn thấy rõ ràng những con kiến nhỏ nhất núp dưới những chiếc lá nhỏ, ánh sáng vẫn đang chiếu thẳng vào mắt con, con đã bước đi như thế bằng niềm tin và những cuồng ngôn con đã mang theo, những sợi tóc của con lại run bật lên mỗi khi gió kéo đến, con đưa tay lên vuốt những sợi tóc của mình và mường tượng đến một cái gì đó xa xôi. Rồi con sẽ trở về bên mẹ đúng không? Con sẽ về nhà và đó vẫn là ngôi nhà lá và cái sân gạch đã bị rêu phong bám đầy, con biết đấy là thời gian, con đưa tay gõ cửa, ngay giây phút này đây con đã giơ tay và gõ cửa, một cánh cửa đã từ lâu không mở, những chú nhện nhìn con như nhìn một vật thể xa lạ từ hành tinh xa xôi, khi mở cửa con không nhìn thấy mẹ, mẹ đang chơi trò trốn tìm với con như ngày con thơ bé, người ta đem ván đến và lấy thước đo trên người của con, họ nói lá rụng về cội và con biết mình đã trở về nơi căn nhà bằng lá của mẹ con ta, ánh sáng vẫn đang chiếu thẳng vào mắt con, khi tấm ván được đậy lại phía trên người con thì ánh sáng tắt hẳn, con biết ở một nơi nào đó mẹ và con lại gặp nhau, rồi mẹ sẽ hát lên những câu hát ngày con thơ bé và lại đọc cho con nghe những câu chuyện con đã viết ra mà nhân gian đã ruồng bỏ chúng, rồi con nghe thấy phía trên có tiếng người, con chắc chắn đó là tiếng người mẹ ạ.” Đứa bé thứ 49 đã gục xuống và bất động. Những người phía sau đành chặt đứt cánh tay non nớt của nó và bỏ lại sau lưng thêm một cái chết như hàng nghìn cái chết khác.

 

47

Khi mi và đám đông lạc bước trong rừng

Mi gọi: Ta ơi!

Rừng sẽ đáp trả mi:

Ta ơi…ta…ơi…ta…..ơi……t…a……t…..a….ơ…..i…

46

Đoàn người lại dừng lại khi mặt trời khuất sau các thung lũng phía tây. Họ cùng nhau bước vào một cái hang. Họ đốt lửa lên và lửa soi vào những khuôn mặt hốc hác của họ. Bốn ngọn đuốc đang rực cháy ở bốn góc. Đoàn người nằm ở giữa. Những người già và trẻ nhỏ đều nằm bệt xuống và ngay lập tức trôi vào miền mộng tưởng. Những người đàn ông bị xiềng ngồi bệt trên nền đất ẩm ướt. Những giọt nước phía trên nhỏ xuống trên đầu họ. Những người đàn ông bị xiềng vẫn bất động. Những vòng xích ánh lên dưới ánh sáng của lửa.

“Cháy lên đi. Hỡi những ngọn lửa mang sức mạnh tẩy uế, ngọn lửa của sự tỏa sáng và tình yêu vĩnh hằng. Hãy đốt cháy đi, hãy đốt cháy linh hồn của quỷ dữ và soi đường cho những nô lệ.” Những người đàn ông bị xiềng lẩm bẩm.

“Những kẻ đui mù cần phải được soi sáng. Đường về nô lệ phải được ngăn lại bằng bức tường lửa. Con người siêu việt cần ánh sáng và lòng tin. Hãy cháy rực lên hỡi những ngọn lửa.” Những người đàn ông bị xiềng lẩm bẩm.

“Nếu như đó là những ngọn lửa của những kẻ tà đạo thì hãy tắt ngấm đi. Những ngọn lửa đó sẽ làm cho đường đến xứ sở nô lệ được nới rộng ra và được rút ngắn lại. Nếu như đó là ngọn lửa của tà dâm và ngọn lửa của sự đồi bại thì hãy tắt ngấm đi.” Họ lại rít lên.

“Hãy tắt đi bởi đó chính là ngọn lửa cháy bỏng của sự kìm nén những khát khao nổi loạn. Đó chính là những đốm lửa dày vò của sự bứt phá nhưng bất lực. Nếu không đường đến với tự do sẽ âm u, đầy tiếng rên khóc của quỷ dữ, đường đến với xứ sở nô lệ sẽ bừng sáng lên như ánh hào quang…..”

Những giọt nước phía trên các nhũ đá lại rơi xuống đầu họ. Rồi chúng trượt dài trên trán và tan biến vào những cặp môi nứt nẻ. Những vòng xích vẫn ánh lên dưới ánh sáng của lửa. Những người đàn ông bị xiềng vẫn cúi xuống và lầm rầm những âm thanh trầm đục. Rồi bất thần những người đàn ông bị xiềng ngẩng mặt lên. Bốn ngọn lửa đang tranh nhau nhảy múa trong mắt họ.

Những chiếc bóng của những người đàn ông bị xiềng đổ về mọi phía. Chúng trải dài trên nền đất ẩm ướt. Chúng cũng hoàn toàn bất động.

“Chúng con cần ánh sáng của những ngọn lửa cháy lên từ lòng tin vĩnh cửu. Hãy ngăn cách con đường dẫn tới những tiếng thở dài của những nô lệ. Cần phải chặn lại những chuyến xe đến với xứ sở của những kẻ nô lệ. Những chuyến xe ngựa chở đàn ông, đàn bà và trẻ nhỏ hãy quay lại và đến với những thảo nguyên xanh.” Tiếng những người đàn ông bị xiềng đã lạc đi. Những giọt nước vẫn nhỏ xuống trên đầu họ và cả những người đang nằm bất động trên nền đất. Những chiếc bóng của họ đổ về mọi phía và hoàn toàn bất động. Những chiếc bóng bị xiềng. “Chúng con cần ánh sáng của những ngọn lửa cháy lên từ lòng tin vĩnh cửu. Chúng con cần thấy bản thể khởi nguyên của cái được gọi là tự do. Cần phải chặn lại những chuyến xe đến với xứ sở tự do của những kẻ lộng ngôn. Những bước chân của đàn ông, đàn bà và trẻ nhỏ hãy tăng hết tốc lực trên hành trình tìm về miền mộng tưởng.” Tiếng những người đàn ông bị xiềng lại lạc đi.

“Xứ sở mà chúng con đang tìm kiếm sẽ dung chứa hình hài toàn bích của bình minh trong hình thể vĩnh hằng và khởi nguyên của nó.” Những người đàn ông bị xiềng than khóc.

Những người đàn ông bị xiềng trong hang vẫn ở nguyên ở vị trí cũ. Nhưng những chiếc bóng của họ đã bắt đầu có sự dịch chuyển. Đầu tiên là chiếc bóng ở phía Đông. Nó thu ngắn lại rồi lướt trên những vòng xích. Tiếp theo là chiếc bóng ở phía Tây. Nó uốn cong và cũng bắt đầu quấn vào những vòng xích. Rồi hai chiếc bóng còn lại cũng uốn cong và xoắn lại trên những vòng xích.

Bất ngờ bốn chiếc bóng của những người đàn ông bị xiềng nhảy dựng lên. Chúng dính vào phía trên nơi có những nhũ đá đang chảy xuống, rồi bất thần phóng vọt ra ngoài cửa hang. Chúng nhảy nhót và tung mình lên không. Trong khi đó ở trong hang, những người đàn ông bị xiềng vẫn bất động.

Rồi những chiếc bóng gặp nhau trên không trung.

“Cháy lên đi hỡi những ngọn lửa soi đường cho nô lệ. Những nô lệ trong xiềng xích và những nô lệ trong xứ sở tự do đã biến đổi hình hài. Hãy phóng hết tốc lực hỡi những chuyến xe chở đàn ông, đàn bà và trẻ nhỏ. Hãy đến với nơi cần đến và tìm về với bản nguyên của tự do đích thực. Hãy phóng đi hỡi những chuyến xe định mệnh. Tự do nằm trong nô lệ, trong nô lệ có hình hài khởi thủy của tự do. Hãy băng qua những thảo nguyên xanh, những sa mạc huyền bí, những khu rừng rắn rết, những thành trì đổ nát, những cánh đồng cô liêu. Hãy tìm đến với những nô lệ bị xiềng và hãy lắng nghe họ hát những khúc ca ca ngợi tự do. Đó là tự do đích thực.” Chúng lầm rầm cầu nguyện rồi bay về phía chân trời, nơi có những vì sao lấp lánh.

Những người đàn ông bị xiềng vẫn bất động. Khi những ngọn đuốc vụt tắt, những người đàn ông bị xiềng gục xuống và trôi vào miền mơ tưởng trong những giấc ngủ bị chôn vùi. Họ nằm lên thân thể mềm mại của những thiếu nữ ngực trần đang mê ngủ.

 

45

Bằng việc lấy lại đức tin

Mi sẽ có được những phút giây hoan hỉ

Trước khi vạn vật im ngủ

Và bóng tối lan tràn

Đất

Nước

Khí

Lửa

Sẽ lại nhảy múa trong mùa hủy diệt để đi tới bến bờ của sự tạo sinh

trong kiếp luân hồi

Trước khi xảy ra sự điêu tàn đó

Những hàm răng vẩu của những hình nhân bước đến từ những dãy núi phía Bắc sẽ hiện ra

Máu sẽ chảy nên nền đất

Xương sẽ tan đi trong nước

Hơi thở sẽ biến mất trong khí

Và tâm thần sẽ điêu linh trong lửa

44

Người đàn ông số 7 cảm nhận được sự thoải mái đang len lỏi trong từng mạch máu của mình. Một thứ ánh sáng nào đó trong màn đêm đã mời gọi anh ta khi viên đạn lao tới. Anh ta đã từng là kẻ mù lòa và bất hạnh. Điều đó đã từng xâu xé nội tâm của anh ta. Hẳn người đàn ông số 7 là con người của thời đại đích thực và anh ta cũng từng mang khát vọng hoàn trả món nợ cho cuộc sống của anh ta. Nhưng rồi đã có sự rạn nứt trong anh ta. Sự rạn nứt xảy ra khi viên đạn lao tới và găm sâu trong lòng ngực của anh ta. Từ đó những con quỷ nổi loạn mà người đàn ông số 7 thường gọi là những kẻ đầu trọc luôn mời gọi anh ta đến với những cuộc vui mà anh ta chưa hề biết. Và anh ta đã lao theo những tiếng gọi đó với niềm xác tín lớn lao trong bản thể thú vật của anh ta.

Vẫn là ánh sáng đó. Nó xuất hiện cùng lúc khi viên đạn lao tới. Thứ ánh sáng chết tiệt đó vẫy gọi người đàn ông số 7 trong màn đêm, mê dụ anh ta như tiếng thở của những con lạc đà vẫy gọi những kẻ hành khất trong sa mạc.

“Được lắm.” Người đàn ông số 7 thở dài.

“Sẽ chơi cuộc chơi này. Phải thế.” Anh ta lại thở dài.

“Xin nói thẳng với anh em, ta sẽ chơi cuộc chơi này.” Mắt anh ta ngầu lên.

Và anh ta vẫn lao theo thứ ánh sáng mới mẻ đó. Không gì có thể lay chuyển được anh ta. Viên đạn đã lao tới và ban cho anh ta một đôi mắt sáng cùng những cảm xúc thăng hoa. Người đàn ông số 7 cảm nhận và ban thưởng cho mình khi anh ta tự ngộ nhận rằng mình là một thiên thần. Anh ta sẽ mở rộng những giác quan của anh ta và giao du với tất cả những gì đang vẫy gọi. Đôi khi những kẻ vẫy gọi anh ta chỉ như những cái bóng, những cái bóng chập chờn và khó nhìn thấy. Anh ta vẫn sẽ bước đi cho đến khi sức cùng lực kiệt.

“Phía trước là dòng sông.” Những kẻ đầu trọc nói.

Người đàn ông số 7 tự biết rằng phía trước là một dòng sông và thứ ánh sáng mời gọi anh ta đang ở bên kia bờ. Một chiếc cầu phía trước mặt anh ta. Anh ta hồ nghi về nó. Đó có thể chỉ là ảo ảnh, chúng đánh lừa anh ta.

“Được lắm.” người đàn ông số 7 nói.

“Sẽ chơi cuộc chơi này.” Anh ta nói.

Những kẻ đầu trọc vẫn bay lượn trên đầu anh ta. Chúng chao đảo và đưa ra những lời lẽ mê dụ anh ta đến với cuộc chơi.

“Bước đi, hãy qua bến bờ bên kia và ngươi sẽ thấy mình là siêu nhân hay chỉ là kẻ hạ đẳng.” Những kẻ đầu trọc nói.

Và thứ ánh sáng đang mê dụ anh ta ở phía bờ bên kia bỗng dưng sáng rực lên. Các dị nhân ở phía bờ bên kia cũng đang nhảy những điệu nhảy quái lạ vẫy gọi anh ta.

“Phải qua thôi.” Người đàn ông số 7 nói. Lồng ngực của anh ta như muốn nổ tung bởi những điệu nhảy mê hoặc của các dị nhân.

“Đi đi. Phải chơi cuộc chơi này.” Anh ta nói.

“Hỡi anh em, hãy bên ta, hãy bên cạnh kẻ mù lòa này.” Anh ta nói.

Nhưng ở phía sau anh ta những tiếng nỉ non lại vang lên. Họ đang than khóc cho anh ta.

“Về đi, hãy về đi. Hỡi oan hồn hãy về đi. Hãy quay về với trần gian có lúa trong kho, có cá ngoài đồng và vui mừng mùa hạt dẻ. Hãy quay về đi trước khi mặt trời vụt tắt và bóng đêm ngự trị. Oan hồn trong cơn hoảng loạn hãy ngửi lại mùi của thể xác và quay về nơi đây.”

Họ đang lôi kéo người đàn ông số 7, họ muốn anh ta quay lại.

“Quay về đi nếu ngươi là kẻ hạ đẳng. Hãy bước sang bến bờ bên kia và hòa vào điệu nhảy của các dị nhân, như thế ngươi là siêu nhân có đôi mắt của thiên thần.” Những kẻ đầu trọc nói vọng xuống.

Phía bên kia những dị nhân vẫn tiếp tục nhảy những điệu nhảy mời gọi.

Người đàn ông số 7 sẽ chơi, anh ta là người kiến tạo ra cuộc chơi này. Khi viên đạn trong lồng ngực của anh ta bắt đầu di chuyển thì cũng chính lúc đó anh ta bước vào mê lộ của cuộc chơi. Thứ ánh sáng đó rất gần anh ta và những điệu nhảy của các dị nhân cũng rất gần với anh ta. Khi viên đạn len vào cuống tim thì cũng là lúc anh ta bắt đầu đặt chân lên tấm ván thứ nhất của cây cầu.

Phía dưới là một dòng sông thủy ngân.

Khi viên đạn găm sâu vào những mạch máu của anh ta thì lúc đó anh ta đã bước qua bến bờ bên kia.

Một ngọn lửa mới đã thổi bùng lên.

Đó chính là ngọn lửa trong mùa Lửa Mới.

Rồi tất cả khép lại.

Những kẻ than khóc cho anh ta vẫn bám lấy anh ta và gào thét. Nhiều kẻ đã gục xuống và bất tỉnh vì quá tiếc thương anh ta.

Khi tiếng kêu của những vòng xích vang lên người đàn ông số 7 mở mắt và thoát khỏi cơn mộng mị. Rồi anh ta cùng với đoàn người lại lầm lũi bước đi dưới thứ ánh sáng khủng khiếp.

 

43

Đoàn người đang vây quanh một vật dài có đường ống hình trụ. Đó là một cái dương vật bằng đá cao khoảng 2,5 mét. Nó chắn ngang giữa đường đi. Các thiếu nữ ngực trần mỉm cười. Những người đàn ông không ngớt chửi rủa. Nhưng rồi người đàn ông số 7 quỳ xuống và bắt đầu lầm rầm khấn nguyện. Cả đoàn người làm theo hành động của anh ta. Những vòng xích lại kêu lên. Đàn gia súc vẫn đứng im bất động. “Đức tin sẽ hiện về và chúng ta sẽ tới được bến bờ của nước, hãy khấn nguyện trước khi mặt trời vụt tắt và linh hồn của chúng ta héo úa.” Người đàn ông số 7 nói. Đó rõ ràng là một chiếc dương vật bằng đá. Nó có cấu tạo giống như một chiếc dương vật bình thường.

Tất cả các bộ phận của chiếc dương vật đều bằng đá. Đoàn người vẫn quỳ xuống vây lấy chiếc dương vật và lầm rầm cầu nguyện.

“Hãy cứu rỗi chúng con, hãy đưa chúng con tới những vùng đất hứa. Hãy đưa chúng con rời xa những kẻ tà đạo đã cướp mất của cải và linh hồn của chúng con. Chúng con đã vĩnh viễn mất đi những gì chúng con đã có. Hãy cứu rỗi tâm thần bấn loạn của chúng con bằng lời dạy bảo của người. Chúng con đang đi vào mùa hủy diệt, chúng không không thấy được bến bờ của nước. Đàn gia súc của chúng con đã chết và rồi đây những người anh em tội nghiệp của chúng con cũng sẽ chết. Máu và dịch màu xanh sẽ tuôn ra rồi nhấn chìm chúng con. Hãy cất lên tiếng nói cứu rỗi của người và chỉ lối cho chúng con. Trong chúng con không có những kẻ tiên tri thấu thị. Thời của thánh thần đã xa, chúng con hoàn toàn mù rối trong cơn mê dài giữa bóng tối trùng vây.”

Lời cầu nguyện của đoàn người vang lên như tiếng sấm Đông. Thú rừng run sợ, và trên những cành cây, những con sóc không dám trở mình. Đàn gia súc ít ỏi còn lại nép mình vào nhau không dám thở. Những con gà yếu ớt còn lại tiếp tục run lên rồi ngã nhào xuống đất.

“Hãy nói cho chúng con biết đâu là bến bờ của nước. Rồi những bước chân của chúng con có chạm được dòng nước đó hay không. Chúng con khát khao phút giây hoan hỉ khi những vòng xích trên tay của chúng con rụng xuống và tan biến vào lòng đất. Ngày xưa người đã nói người sẽ đưa chúng con tới những vùng đất hứa nhưng rồi lửa đã tràn lên cùng với tro bụi. Hãy nói đi, hãy cất lên những lời ca trầm ấm của người. Đối với chúng con, sức mạnh của người là vĩnh cửu, chúng con đã có đức tin ở người. Bằng sự im lặng của người người sẽ giết chết chúng con. Sự nín lặng của người là hành động ruồng bỏ chúng con. Chúng con sẽ lại bấn loạn trong mùa hủy diệt của vạn vật.”

Đoàn người cùng lúc giơ tay lên trời rồi cúi gập xuống đất lạy. Những đứa trẻ mất thần khí miễn cưỡng làm theo trong sự hoảng loạn của chúng. Tiếng va đập của những vòng xích càng làm cho không gian tối tăm và nặng nề: “Chúng con đã sùng bái người bằng cả niềm tin của chúng con, không ai ngoài người đã nhận được sự tôn kính đến nhường ấy. Nếu máu của chúng con tan ra khi chất dịch màu xanh lại hiện hữu thì người sẽ trở thành một đấng cô độc trong không gian giá lạnh của người. Chúng con đã tạc nên hình hài của người và bám víu vào niềm tin vĩnh cửu của chúng con. Chúng con đã trở thành những cuồng nhân sùng đạo. Bằng sức mạnh của người, người hãy cất lên những tiếng nói cho chúng con thấy được đường đi trong địa đạo mịt mờ mà những hình nhân mắt sói bày ra để bủa vây chúng con. Tất cả những luật lệ mà chúng bày ra đều hướng đến chọc thủng đôi mắt chúng con. Chúng con khát khao niềm xác tín về một thế giới công bằng và hạnh phúc. Nhưng đó là khát vọng bất khả thành. Mộng mơ của chúng con chỉ như khói mây. Một thế giới nguyên sơ đã vĩnh viễn ra đi khi chúng bày ra hằng trăm thứ luật lệ. Chúng đã đóng khung chúng con lên những cây thập tự màu đỏ, đó là màu đỏ của máu. Tương lai không bao giờ là của chúng con. Người hãy cất lên tiếng nói của mình để làm ấm lòng chúng con trong mê hồn trận cuồng loạn này. Trong khi chạy trốn khỏi những kẻ tà đạo chúng con cố giữ linh hồn và đức tin của chúng con. Chúng con hi vọng đức tin vĩnh cửu đó sẽ cứu rỗi chúng con trong mùa địa ngục của trần gian. Chúng con suy tưởng rằng trong cơn hấp hối của chúng con thì người với sức mạnh thánh linh của người sẽ hiện hữu và cứu chuộc chúng con khỏi những đôi mắt của những kẻ tà đạo.” Đoàn người lại giơ tay lên không trung rồi cúi lạy xuống đất. Một tiếng rống thảm thiết của một con bò đực vang lên át đi tiếng cầu nguyện. Sau tiếng rống thảm thiết đó nó gục xuống và từ miệng nó chất lỏng màu xanh phun ra. Trẻ con gào khóc, những thiếu nữ ngực trần gào khóc. Người đàn ông số 49 ngửa mặt nhìn trời và rồi tất cả lại quỳ mọp xuống đất. Trán họ đã tứa máu vì đập liên tục xuống đất: “Người đã bỏ mặc chúng con trong trạng thái tuyệt vọng và kiệt quệ này. Bỏ mặc chúng con trong quái trạng hỗn độn này chính là hành động phản lại đức tin của người. Nỗi đớn đau của chúng con đã rơi vào quãng không của sự im lặng. Tất cả đã bị tẩy trắng và đóng băng. Người đừng hi vọng vào mùa địa ngục này. Cây và cỏ hoa sẽ ngập ngụa trong thứ dịch màu xanh và rồi máu của chúng con cũng sẽ tuôn ra khi những hình nhân bước đến từ những thung lũng xa xôi nào đó. Chúng con là những tội đồ của dục vọng và đớn hèn. Nhưng chúng con cần sức mạnh từ người để được cứu rỗi. Chúng con đã tự bó buộc mình trong một hang hóc tối tăm và nhầy nhụa. Những vòng xích trên cổ tay chúng con mãi mãi hiện hình không bao giờ biến mất dù cả trong mỗi giấc mơ của chúng con. Và giờ đây chúng con đã biết chúng con là sự pha trộn của đức tin và lòng phản trắc của thiên thần và quỷ sứ, của táo bạo và đớn hèn.”

Đứa trẻ thứ 13 đã gục xuống. Chất nhờn màu xanh lại tuôn ra. Nó giật lên từng cơn và rồi bất động. Không một ai để ý đến nó. Tất cả đang cầu nguyện trong tiếng kêu của những vòng xích va đập vào nhau.

 

42

Không một ai hát lên

Không có nhạc

Như thế là đủ rồi

Vẫn chỉ là diễn

 

41

Sau lưng bàn tay hàng trăm sợi lông đang dựng đứng lên, chúng trông như hàng trăm cái chông chờ đợi và thách thức. Mỗi khi có gió lướt tới chúng đồng loạt ngã sạp xuống nhưng ngay lập tức lại dựng đứng lên như chờ đợi một điều gì đó có thể diễn ra và trông chúng như đã sẵn sàng. Những đường gân nổi lên mỗi khi bàn tay cử động mạnh. Đó là những đường gân có màu nhũ đồng kéo dài xuống bên dưới, nơi bóng tối che khuất không thể nhìn thấy. Những sợi tơ nhện đã bắt đầu kéo ra phía lưng bàn tay. Như vậy là con nhện đã bò ra phía sau và tìm đến chỗ chăng tơ mới. Tuy nhiên con nhện vẫn không bám vào lưng bàn tay mà bò ra phía trước, nơi có hàng trăm vết xước trên lòng bàn tay. Chỗ lý tưởng nhất cho con nhện là đỉnh cao nhất, trên ngón tay giữa. Lúc này bàn tay đang bất động và con nhện hoàn toàn thảnh thơi. Nó đã leo lên vị trí cao nhất và nằm im ở đó. Những sợi tơ nó giăng ra không theo một trật tự nào cả. Cũng có thể do bàn tay luôn luôn cử động bất ngờ khiến nó không thể chăng những đường tơ như nó muốn. Rồi con nhện bắt đầu cử động nhẹ bằng việc xoay người xuống phía dưới. Nó cảm nhận một điều gì đó đã xảy ra. Một con muỗi đã vô tình vướng phải những sợi tơ của nó. Con muỗi bay qua giữa ngón tay giữa và ngón tay đeo nhẫn và vướng phải những sơi tơ mỏng nhưng hết sức bền. Con muỗi ra sức quẫy đạp nhưng cánh bên phải của nó đã bị rách. Một sợi tơ bám ngay vào trên đầu nó và dưới chân nó ít nhất là ba sợi tơ dính vào. Con muỗi tung cánh, những sợi tơ giãn ra, nhưng rồi những sợi tơ với lực đàn hồi của chúng nó kéo con muỗi về vị trí cũ. Con muỗi nằm im 3 phút rồi lại tiếp tục tung lên. Cuối cùng chỉ còn lại một sợi tơ còn dính trên cổ con muỗi. Con muỗi lại tiếp tục quẫy đạp với hi vọng được giải thoát. Khi sợi tơ trên cổ con muỗi rung lên và gần như đứt hẳn thì con nhện từ phía trên lao xuống, bằng hai chiếc răng và hai chân trước nó dí con muỗi sát vào ngón tay giữa, con muối bất lực bất động. Con nhện tiến hành nhả tơ vây lấy con muỗi. Không thể xác định con muỗi đã chết hay còn sống. Nó bất động.

Không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua. Bàn tay vẫn bất động. Xác con muỗi đã bắt đầu bị phân hủy. Con nhện vẫn nằm phía trên đầu ngón tay giữa.

 

40

Lau sàn đi

Tăng thêm ánh sáng và lau sàn đi

Chưa thể hạ màn

Dù đó vẫn chỉ là những ẩn dụ

Toàn bộ thực tại là ẩn dụ, một kẻ nào đó đã nói lên như thế.

Có thể hắn là người.

bài đã đăng của Lê Minh Phong


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)