Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

mùa chết/ phần 91-81

0 bình luận ♦ 11.09.2014

91

Trong khoảng thời gian những ngón tay bất động thì một con nhện xuất hiện. Con nhện có thân hình rất nhỏ, chỉ gấp khoảng ba lần cái nốt ruồi trên ngón tay trỏ. Con nhện rớt xuống một cách bất ngờ. Nó bám vào ngón tay giữa. Hoàn toàn không thể xác định được nó xuất hiện từ đâu. Con nhện bắt đầu cử động. Nó bò xuống phía dưới ngón tay giữa và dừng lại ở phần tiếp xúc của ngón tay và lòng bàn tay. Con nhện dừng lại trong lòng bàn tay 3 phút 50 giây, sau đó lại bò lên ở đầu ngón tay giữa. Nơi cao nhất. Nó dừng lại ở đó một khoảng thời gian khá dài rồi lại tiếp tục chuyển động. Con nhện liên tục di chuyển trên các ngón tay. Nó bò từ ngón tay trỏ đến ngón tay út và ngược lại. Tuy nhiên, nó luôn dừng lại ở phía trên ngón giữa trong khoảng thời gian lâu nhất và giơ những cái chân bé xíu huơ đi huơ lại vào không trung giống như những ngón tay lúc còn cử động. Sau đó con nhện tiếp tục di chuyển. Mỗi khi dừng lại con nhện vẫn chọn đúng vị trí cao nhất đó, nghĩa là trên đầu ngón tay giữa. Nó bắt đầu quan sát vết nứt trên ngón tay giữa. Đầu tiên con nhện bò xung quanh vết nứt ba vòng, sau đó đưa những ngón chân của nó chọc vào vết nứt. Một vết nứt dài nhưng hoàn toàn khô ráo. So với màu tím tái của ngón tay thì vết nứt lại có màu đỏ sẫm. Con nhện vẫn tiếp tục chọc những ngón chân xuống. Khi những ngón tay bất ngờ cử động thì con nhện hoảng sợ, nó lại tiếp tục di chuyển trên các ngón tay. Nó bò lên phía trên cùng của ngón tay giữa, nhưng khi ngón tay giữa rung lên nó trượt xuống giữa lòng bàn tay và rung lên theo từng cử động của bàn tay.

Những ngón tay tím tái lại tiếp tục bấu víu vào không trung. Không gian lại tiếp tục bị xé rách. Con nhện vẫn cố bám vào lòng bàn tay, nó tiếp tục bò lên phía trên, khi bàn tay cử động mạnh nó lại rơi xuống, và rồi cứ thế nó lại tiếp tục bò lên.

 

90

Vấn đề là ở chỗ người diễn.

 

89

Đôi mắt của người đàn bà vẫn quan sát mọi thứ. Lúc đầu đôi mắt nhìn về phía xuất phát của ánh sáng. Đôi mắt người đàn bà muốn dò tìm đâu là khởi nguồn của thứ ánh sáng đang chiếu đến. Một đôi mắt trắng dã và u buồn. Đôi mắt vẫn tiếp tục nhìn về phía phát sáng nhưng càng lúc ánh sáng càng mạnh và đôi mắt của người đàn bà phải nheo lại. Nhưng nó vẫn tiếp tục nhìn về phía cố định. Thỉnh thoảng đôi mắt nhắm lại khoảng 1 giây rồi lại mở ra và tiếp tục nhìn về phía phát ra ánh sáng. Ánh sáng chiếu đến càng lúc càng mạnh. Đôi mắt người đàn bà vẫn không hề mệt mỏi. Những sợi lông mi rung lên khi có những làn gió kéo đến. Thậm chí đã có những chiếc rụng xuống và biến mất hoàn toàn. Có thể chúng bị gió cuốn đi và tan biến vào hư không, cũng có thể chúng rơi xuống một nơi nào đó mà ánh sáng không thể chiếu tới. Bây giờ, khi ánh sáng chiếu đến quá mạnh, đôi mắt người đàn bà nhấp nháy lên tục. Nó nhắm lại trong vòng 2 phút (có thể hơn) rồi lại từ từ mở ra. Khi mở ra được một nửa đôi mắt lại nhắm lại rồi lại từ từ mở ra. Lần này nó mở ra hết cỡ và nhìn trực diện về phía phát sáng. Đôi mắt không thể xác định thứ phát ra ánh sáng là vật gì và nó cũng không thể xác định nơi phát sáng cách xa nó bao nhiêu. Có thể vài chục mét, có thể vài km, thậm chí có thể cả ngàn năm ánh sáng. Hoàn toàn không thể xác định được.

Khi ánh sáng chiếu đến quá mạnh đôi mắt người đàn bà dường như không thể chịu nổi, nó quay lại và nhìn về phía những ngón tay đang cử động. Nó phát hiện một con nhện đang cố bám mình vào những ngón tay. Đôi mắt người đàn bà thích thú khi thấy con nhện liên tục bò lên phía trên những ngón tay nhưng lại bị trượt xuống dưới lòng bàn tay khi bàn tay chuyển động.

Ánh sáng vẫn liên tục được tăng cường. Đôi mắt người đàn bà dường như không dám quay lại nhìn về nơi phát sáng. Nó chăm chú quan sát sự chuyển động của những ngón tay và sự chuyển động của con nhện.

Những ngón tay vẫn tiếp tục cử động. Chúng co lại như hình lưỡi câu và tiếp tục móc vào không gian. Những móng tay càng ngày càng dài ra. Chúng có màu đen sẫm, màu của đất và bụi bẩn. Bụi đã thấm nước thành một thứ đất màu đen dắt vào các móng tay. Khi ánh sáng chiếu đến chúng khô lại và trở thành một thứ bụi mới. Một khoảng thời gian không lâu sau đó chúng bay lên khi các ngón tay cử động.

Ánh mắt người đàn bà vẫn tiếp tục quan sát mọi thứ.

Bàn tay bắt đầu cử động mạnh hơn, nó rung lên liên tục. Khoảng nửa phút nó lại rung lên. Mỗi khi bàn tay rung lên con nhện hoảng sợ và lao lên phía trên, nhưng rồi nó lại rớt xuống vì tần số rung quá lớn. Tuy nhiên con nhện vẫn không bỏ cuộc. Nó vẫn tiếp tục bám vào những ngón tay và leo lên phía cao nhất có thể. Những ngón tay mỗi lúc một cong lại và cào cấu mạnh hơn vào không trung. Lúc này dường như có một yếu tố nào đó của ngoại cảnh tác động tới, bàn tay bất ngờ rung lên một cách mạnh mẽ, như muốn khuấy động cả một không gian im ắng. Con nhện bị trượt chân, nó rớt xuống lòng bàn tay và bám chặt vào đó. Nhưng tần số rung của bàn tay mỗi lúc một lớn hơn, cuối cùng con nhện trượt khỏi lòng bàn tay và rơi xuống nơi ánh sáng không thể chiếu tới.

 

88

Không có ai đem nước tới
Khi những ngọn lửa mỉm cười
Mớ vi khuẩn hình thành trong rác bẩn
Bắt đầu ngoi lên

87

Đoàn người vẫn tiếp tục bước về phía trước. Họ đang chuyển động trong những làn sương. Họ vẫn chuyển động một cách chậm chạp. Những tiếng ho và những tiếng rít không ngớt phát ra từ những cửa miệng nham nhở của họ. Những khi giẫm phải chân nhau họ lại rít lên những âm thanh không mang nghĩa. Tuy nhiên vẫn chưa có một sự xô xát nào xảy ra. Họ luôn biết tự kiềm chế hành động của họ. Sự văng tục là hành động mạnh mẽ nhất của họ, ngoài ra không có những hành động quá trớn hơn xảy ra. Họ vẫn bước đi một cách chậm chạp trong sương mù. Cùng đi với họ là gia súc. Đàn gia súc cũng di chuyển uể oải như đoàn người. Chúng vẫn bước đi trong không gian im lặng. Những bóng người yếu ớt vẫn tiếp tục di chuyển. Không một ánh mắt nào nhìn sang hướng khác. Mọi ánh mắt vẫn luôn hướng về phía trước. Phía mà họ chuẩn bị bước tới. Nhìn về hướng khác là điều cấm kị. Có thể họ ý thức được điều đó nên hầu như chưa có một ánh mắt nào nhìn về hướng khác. Đàn gia súc thì ngược lại. Chúng có thể nhìn về mọi hướng trong khi di chuyển. Một con bò cái dạng háng ra và đái xuống nền đất ẩm ướt. Một con bò đực tiến lại hít vào bộ sinh dục của con bò cái. Rồi con bò đực ngửa cổ lên trời và cười. Một con bò đực phía sau chạy tới húc cặp sừng uy lực của nó vào sườn con bò đực kia, con bò đực kia bỏ chạy. Con bò đực vừa mới bước tới lại hít vào bộ phận sinh dục của con bò cái, và rồi nó cũng hành động như con bò đực kia. Không gian có vẻ sinh động hơn khi những con trâu thúc sừng vào nhau. Tuy nhiên chúng vẫn không hề nhảy vào một cuộc sinh tử nào cả. Đoàn người vẫn nắm chặt dây thừng và điều khiển chúng.

Rồi gió thổi lên. Gió thổi lên làm bay tóc những người đàn bà và các thiếu nữ ngực trần. Những tiếng ho lại phát ra. Gió mang theo hơi lạnh làm lồng ngực của những kẻ yếu ớt trong đoàn người rung lên, và rồi là những cơn ho không ngớt. Trên mặt đất ẩm ướt bắt đầu xuất hiện những bãi cỏ héo. Đàn gia súc vừa đi vừa ngửi những lá cỏ héo. Chúng không thể nào ăn được những lá cỏ đã héo và ướt nhòe trong sương sớm. Một con bò đực hít vào bãi nước đái của con bò cái bước đi phía trước rồi ngửa mặt rống lên. Tiếng rống của nó phá tan không gian im ắng. Tiếp sau đó là một mớ âm thanh hổ lốn. Tiếng của lợn, gà và những tiếng nghé ọ. Tuy nhiên vẫn không có một âm thanh nào là của con người ngoài những tiếng ho lụ khụ. Khi những con trâu đực bắt đầu có những hành động thái quá thì những sợi dây thừng xâu vào mũi chúng lại rung lên và tất nhiên, chúng phải bước vào hàng ngũ rồi tiếp tục di chuyển.

Sương đã bắt đầu tan ra. Tuy nhiên gió mỗi lúc một lớn hơn. Đoàn người lại xiêu vẹo bước đi trong gió. Không thể xác định họ có bao nhiêu người. Tuy nhiên có thể nhìn thấy họ có đàn ông, đàn bà và cả trẻ nhỏ. Họ lầm lì di chuyển mà không hề nói năng. Không có một hành động nào của họ ngoài việc giật mạnh những sợi dây thừng và bước về phía trước.

Rồi mặt trời xé tan màn sương. Đoàn người dần hiện rõ dưới ánh sáng. Những đôi mắt u buồn của những gã đàn ông. Những tiếng thở dốc của những người già. Đàn bà thì không ngớt rít lên những âm thanh vô nghĩa qua kẽ răng. Những thiếu nữ ngực trần lấy tay che ngực. Những đứa trẻ con yếu ớt bám sát gót người lớn, chúng hoàn toàn im bặt và bước đi một cách đều đặn.

Những thớ đất ẩm ướt bị giẫm nát bởi bước chân của người và lũ gia súc. Những ngọn cỏ cháy sém cố ngóc mình dậy khi ánh sáng đầu tiên của ngày mới chiếu đến. Chúng không hề biết đó là khởi đầu cho một màn hủy diệt mới. Chúng khát khao ánh sáng nhưng cuối cùng lại bị thiêu hủy bởi ánh sáng. Những đứa trẻ bắt đầu lấy tay cào lên da thịt. Bởi khi ánh sáng chiếu đến là lúc lũ ký sinh trùng trên da thịt chúng hoạt động. Từng tiếng sột soạt phát lên. Nhưng vẫn chưa có một tiếng người nào. Những dáng hình xiêu vẹo và lầm lì vẫn tiếp tục bước lên phía trước. Không có một cái đầu người nào ngoảnh lại.

Đoàn người vẫn bước đi trong trạng thái lầm lì đó. Hoàn toàn không thể đoán định hành động và đích đến của họ. Có thể họ đang nằm trong một tấn bi kịch nào đó mà chính họ cũng không thể giải mã. Có thể họ đang bước đi và dò tìm một miền đất hứa khi chỗ ở của họ bị những kẻ xa lạ lấn chiếm. Họ đang bước vào một cuộc hủy diệt khổng lồ mà họ không thể ý thức và tránh xa nó. Từ nay, họ bắt đầu tấn thảm kịch mà chính tổ tiên họ đã tiên báo. Họ đang bước đi trong những lời nguyền của tổ tiên họ, mang theo tất cả những gì họ có. Trên lưng họ là những vật dụng cần thiết, cùng đi với họ là lũ gia súc. Từ nay họ sẽ cảm thấy mọi thứ xung quanh hoàn toàn xa lạ. Họ cũng không có ý định làm quen với những thứ xa lạ. Họ vẫn lầm lì bước đi về một hướng và không biết mình sẽ dừng lại ở đâu. Miền đất hứa vô hình đang vẫy gọi họ và họ lên đường. Đó là một miền lý tưởng như trong ước vọng của họ. Họ từ bỏ những thứ hèn hạ và khát vọng về một vương quốc lý tưởng. Họ bước đi trong cảm giác tội lỗi và sự bước đi không hề ngoảnh lại nơi chốn cũ chính là hành động tẩy uế mà mỗi người trong số họ đang khát khao thực hiện. Họ tẩy uế để đến với đấng chúa trời trong sự nguyên trinh của họ.

Vẫn không có một lời nói mang nghĩa nào phát ra trong đoàn người. Họ vẫn đang bước về phía trước. Dưới sự chiếu sáng của ánh nắng và sức cản của gió trông họ giống như những hình nhân kì dị. Những hình nhân đang chống chọi với sự thiêu đốt của mặt trời và sức cản của gió. Những chiếc áo màu nâu của họ đã nát bấy và bay phần phật trong gió. Một gã đàn ông nhỏ thó trong số họ cởi bỏ chiếc áo nát bấy của gã vắt lên vai rồi tiếp tục bước. Một đứa trẻ có đôi mắt sáng ngã khuỵu xuống nhưng rồi với sự thúc ép của những kẻ bước đi phía sau, nó phải đứng dậy và lết đi.

Trên đầu họ ánh sáng của mặt trời vẫn nóng như thiêu. Bây giờ tất cả họ, đàn ông, đàn bà, người già, thiếu nữ, trẻ nhỏ đều cào cấu lên những vết lở trên da thịt. Họ làm việc đó như một phản ứng bình thường và không ai nhìn vào hành động của người khác. Những vết thương của họ bỏng rát khi ánh mặt trời chiếu xuống. Họ càng cấu vào những vết thương trên thân thể thì chúng càng loét rộng ra. Tuy nhiên họ không thể dừng lại, vì những cơn ngứa bỏng rát. Đàn gia súc vẫn lầm lì bước đi trong sự điều khiển của những chiếc dây thừng. Một con gà thọc móng chân xuống và hất những thớ đất khô cứng lên, rồi nằm xuống nơi chỗ đất vừa mới được bới lên. Nó cảm nhận được sự mát lạnh lan tỏa khắp trên cơ thể. Nhưng khi mắt nó nhắm lại thì ngay lập tức nó bị một lực mạnh từ phía sau hất lên không trung.

Tất cả lại chuyển động về phía trước.

 

86

Thay đổi phong màn đi.
Cũ rồi đấy.
Ánh sáng nữa.

 

85

Vào cái thời điểm mà những kẻ vắng mặt tưởng chừng như là anh em bước tới từ nơi khuất sau những dãy núi phía Bắc
Mi lại bước vào một cuộc hủy diệt mới
Không có ánh sáng và những tiếng tung hô
Mi và họ bước đi trong câm lặng
Không có gì cứu chuộc
Khi mùa tự do đã bước vào chặng hoàn kết
Và ở đâu đó tiếng cười của những kẻ vắng mặt lại vang lên.

84

Người đàn ông số 7 lẫn đi trong đoàn người. Anh ta cũng hoàn toàn câm lặng. Trên lưng anh ta là những vật dụng cần thiết mà anh ta đã trang bị cho mình kể từ khi mở toang cánh cửa đó. Chúng được bỏ vào một cái ba lô cũ kĩ. Gồm một ít nước, một ít gạo và lương khô. Anh ta còn mang theo những cuốn sách, chúng khá nặng và làm cho anh ta gặp một số khó khăn trong chuyến đi vô định này.

“Rồi sẽ đến chứ?” Anh ta lẩm bẩm.

“Rồi sẽ đến.” Anh ta tự trả lời.

Người đàn ông số 7 luôn lẩm bẩm những câu đại loại như thế. Tuy nhiên anh ta nói nhỏ đến mức mà người đi sau hay đi trước anh ta hoàn toàn không thể nghe thấy. Nếu nghe thấy thì họ đã rít lên, bởi đó là điều cấm kị. Những vết loang lổ trên thân thể người đàn ông số 7 đã chảy mũ. Chúng luôn giày vò anh ta bởi những cơn ngứa liên tiếp. Mồ hôi anh ta rớt xuống và tan biến vào mặt đất khô cứng. Tai hại nhất là những chỗ bị thương nằm ngay sau lưng anh ta, nơi chiếc ba lô đè nặng xuống. Chúng càng ngày càng lan ra và những vết lở càng sâu hơn. Bi kịch nhất là anh ta không thể thọc những ngón tay vào những chỗ lở loét đó. Cuối cùng thì anh ta nghiến răng chịu đựng. Tiếng nghiến răng của người đàn ông số 7 phát ra hòa vào những hơi thở gấp gáp của đoàn người.

Người đàn ông số 7 trộm liếc nhìn xuống những vòng xích trên cổ tay anh ta. Chúng đen bóng và ánh lên dưới ánh sáng của mặt trời.

83
Cũng chỉ là những biểu tượng.
Nói thẳng luôn đi.
Gượm đã.
Hãy lựa chọn sự tồn tại bằng những ẩn dụ tạo nghĩa và khôn ngoan.

 

82

Chúng sẽ bước tới
Trong tiếng hú của lũ đười ươi
Máu sông, máu biển, máu rừng tuôn chảy
Máu người đông lại
Khi lũ vi khuẩn ngoi lên từ bùn đất
Trên những cánh đồng không có dấu chân người và những quả chín đã đi vào mùa thối rữa
Sự hủy diệt dòm ngó trên những ngọn đồi phía Bắc
Và hoàn toàn đông cứng trong thể trạng phân rã của lũ chúng sinh không biết tự đáp lời

81

Đôi mắt của người đàn bà vẫn quan sát mọi việc xảy ra ở phía trước. Nó không hề ngoảnh lại bởi sức chiếu của ánh sáng bây giờ đã vượt xa tầm chịu đựng của nó. Vẫn là một đôi mắt trắng dã và buồn thảm. Sự mệt mỏi của nó in hằn thành những vết nhăn. Bụi bặm bay lên và dính và những vết nhăn đó, vì thế những vết nhăn càng hiện ra rõ hơn. Hầu như chẳng có một sự chuyển động nào ở phía trước mà đôi mắt bỏ sót. Dù rằng dưới thứ ánh sáng đó mọi vật đều vận động không ngừng. Sự vật đang đi đến hình dạng cuối cùng của nó trước khi phân rã. Có những thứ chuyển động một cách chậm chạm và lười biếng, nhưng cũng có những sự vật chuyển động một cách nhanh chóng như một vệt sáng lướt qua. Tất cả đều đang chuyển động, dù lầm lì hay chớp nhoáng nhưng mọi vật đều đang chuyển động. Tất cả đang trên hành trình đi đến sự hủy diệt.

Đôi mắt trắng dã của người đàn bà thu vào nó tất cả những gì đang chuyển động. Từ sự chuyển động nhỏ nhặt nhất cho đến sự chuyển động phát ra âm thanh khổng lồ đều lần lượt được đôi mắt chụp lại và phân tích. Từng bước dịch chuyển của con nhện hay từng cử động chậm chạp và chớp nhoáng của những ngón tay, kể cả sự thay đổi màu sắc của không gian, những vết rách của không gian khi những ngón tay cấu xé vào nó, sự bay lên và rơi xuống của những hạt bụi nhỏ nhất đều được đôi mắt người đàn bà thu lại, chụp lại nguyên xi.

Đó là đôi mắt u buồn. Hoàn toàn dễ dàng nhận ra một đôi mắt mệt mỏi nhưng vẫn khát vọng nhìn thấy sự vật trong trạng thái vận động không ngừng của chúng. Sự vật đang đi đến sự hủy diệt, và đó là khởi nguồn cho khát vọng tường giải mọi sự của đôi mắt trắng dã này. Mỗi khi có một sự dịch chuyển nào đó của sự vật ở phía trước, đôi mắt liền nắm bắt và hầu như ngay giây phút đó nó hoàn toàn thoát ra khỏi tình trạng mỏi mệt.

bài đã đăng của Lê Minh Phong


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)