Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Và tôi nằm nghe tiếng súng. Từ một nơi rất xa

0 bình luận ♦ 22.07.2010

 

 

 

Chúng tôi như bay lên trên không trung.

Tất cả họ đã chết. Tôi nhớ từng khuôn mặt họ. Những khuôn mặt khô khốc và lem luốc. Chỉ còn lại mình tôi. Tôi nhận ra vấn đề. Rằng chúng tôi đã chiến đấu. Chúng tôi chiến đấu theo lý tưởng của những kẻ bịt mặt. Và thế đấy, bây giờ tôi đã bị thương. Một cái gì đó rụng xuống đất. Tôi cảm giác thế. Nó lìa khỏi tôi trong một tích tắc. Hầu như tôi không kịp có một cảm giác nào cả. Rất nhanh gọn. Và rồi tôi thấy máu. Máu nhỏ xuống và loang ra mọi thứ. Tôi định thần và lấy tay sờ xuống háng mình. Nó đã biến mất. Nguyên cả cụm. Tôi hốt hoảng và tìm kiếm xung quanh. Không thấy nó. Tôi biết mình phải làm gì.

Tôi chạy về phía cuối dãy phố. Phố trống trơn. Không một ai xuất hiện. Những cỗ xe tăng không người nằm la liệt trên đường phố. Thỉnh thoảng tôi nghe thấy tiếng súng. Nhưng rất xa. Tôi biết mình vẫn có thể sống sót.

Tôi mất luôn cả cụm. Thế đấy, tôi đã chiến đấu vì lý tưởng của những kẻ bịt mặt. Tôi cần phải chiến đấu. Tất cả chúng tôi bị lôi đi và cuốn theo những tiếng hô hào không rõ là của ai.

Cuối cùng thì đã thấy rồi đấy. Tôi mất luôn cả cụm. Tôi cố lết mình vào một ngôi nhà nhỏ. Không một ai xuất hiện. Lệnh di tản đã ban xuống. Hoàn toàn trống trơn. Tôi chui vào một góc tường và nằm xuống. Tôi chóng mặt, tôi nhìn thấy mọi thứ đang xoay. Quần tôi cứng lại vì máu đã đông. Tôi cử động một cách khó khăn.

Tôi quyết định vứt chiếc quần của mình đi. Tôi cảm giác thoải mái hơn khi không có nó. Bây giờ nơi bộ phận sinh dục của tôi là một hố sâu bê bết máu. Tôi tưởng tượng những lúc cái dương vật của tôi cương lên, trông như cái nòng xe tăng. Tôi cảm thấy buồn cười, phải, hết sức nực cười. Tôi đã từng hãnh diện vì nó. Tôi cười thành tiếng. Rồi tiếng cười của tôi méo đi và nó chuyển dần sang tiếng khóc.

Tôi mường tượng đến những khuôn mặt dị hợm của những kẻ bịt mặt. Chúng tôi chưa thấy được chúng. Nhưng chúng tôi đã chiến đấu vì chúng. Và bây giờ, như thế đấy.

Những tiếng súng đã dứt hẳn. Tôi nghe thấy có tiếng người phía bên kia cánh cửa. Một cánh cửa loang lổ vết đạn. Tôi nghe rất rõ những tiếng thì thầm của họ. Ngước nhìn lên tôi thấy những con mắt. Vô số con mắt đang nhìn tôi qua những lỗ đạn trên cánh cửa.

“Ả có tháng.” Một giọng nói vang lên.

“Tao cá là ả có tháng.” Một giọng nói khác.

“Ả không hề mang quần, tao thấy những sợi lông của ả.” Một giọng nói khác nữa.

Máu vẫn tiếp tục rỉ ra. Tôi biết mình cần phải sống. Tôi đã từng định danh được mình trước những họng súng. Chúng tôi. Tất cả chúng tôi đã băng qua mọi thứ. Khi những tiếng hô hào vang lên là chúng tôi thẳng tiến. Chúng tôi không biết mặt những kẻ hô hào. Và rồi chúng tôi nói nhỏ vào tai nhau rằng đó là những kẻ bịt mặt.

“Máu của ả ra nhiều quá.” Một giọng nói nữa từ bên cánh cửa đó vang lên.

“Ả bị rong kinh. Hẳn thế.” Một giọng nói khác.

“Rất nguy hiểm nếu ả bị rong kinh.” Một giọng nói khác nữa.

Tôi nhìn thẳng vào những ánh mắt đang soi mói tôi. Chúng nấp sau những lỗ đạn trên cánh cửa. Tôi rống lên.

“Tao không phải là một cô ả rong kinh nào đó.”

“Tao không phải là một cô ả chó đẻ nào đó rong kinh.”

“Tao bị thương. Mất luôn cả cụm. Thế đấy.”

Những tiếng cười vang lên. Lúc đầu tiếng cười rất nhỏ nhưng càng lúc càng to dần. Và rồi là những tràng cười không ngớt.

“Thế đấy. Rong kinh là thế đấy.” Một kẻ nói.

“Kiếm cho ả một mảnh vải màn nào đó đi. Nhỏ cũng được.” Kẻ khác nói.

“Làm chó gì có màn với miếc vào thời buổi này. Rong kinh là hay cáu bẳn thế đấy.” Kẻ khác nữa lại nói.

Rồi họ lại tiếp tục những tràng cười man rợ.

Máu vẫn ra nhưng nó đã chuyển dần sang màu đen. Một màu đen đặc.

Tôi phải sống.

“Các bạn sẽ là lịch sử, hay một cái gì đó đại loại như vậy, và rồi là những tấm huy chương.”

Những kẻ bịt mặt ấy. Tôi nghe thấy thế, vào chính lúc này.

“Hãy tìm một bác sĩ nào đó cho ả đi.” Một kẻ nói.

“Làm chó gì có bác sĩ.” Một kẻ nói.

“Tao thấy rõ ràng những sợi lông của ả. Bê bết máu.” Một kẻ nói.

Tôi lại rống lên.

“Tao không phải là một ả rong kinh nào đó.”

“Cút đi cái ả rong kinh của các ngươi.”

“Chó chết.”

“Tao đã chiến đấu. Thế đấy, tao đã chiến đấu.”

Nhưng không ai nghe được tiếng nói của tôi. Tôi thoi thóp thở. Tôi lại nghĩ đến những điều xa xôi, rất xa xôi.

Lấp lánh.

Phía bên kia cánh cửa những ánh mắt vẫn nhìn tôi. Rồi họ lại cười lên những tràng cười man rợ.

“Tao thấy rõ ràng những sợi lông của ả. Bê bết máu.”

“Rong kinh là thế đấy.”

Tôi thở hổn hển và cố nói lên những lời cuối cùng: “Tao bị thương và tao không phải là một ả chó đẻ nào đó rong kinh. Một viên đạn xuyên qua, thế đấy, tao mất luôn cả cụm.”

Và tôi lại nghe tiếng súng.

Và tôi nằm nghe tiếng súng.

Từ một nơi rất xa.

 

 

 

.

bài đã đăng của Lê Minh Phong


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)