Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

mùa chết- phần 80-70

0 bình luận ♦ 18.09.2014

x

80

Thêm ánh sáng đi.

Không chịu nổi đâu, mới ra khỏi hang mà.

Cứ cho là thế đi.

Không khéo thì hỏng bét.

 

79

Trên các ngón tay đã dần dần xuất hiện các vết nứt khác. Chúng xuất hiện hoàn toàn ngẫu nhiên và vị trí xuất hiện của chúng cũng hoàn toàn không nằm trong một sự sắp đặt nào cả. Vết nứt thứ hai xuất hiện ngay cạnh vết nứt thứ nhất, nghĩa là ở phía dưới vết nứt trên đầu ngón tay giữa, cách vết nứt thứ nhất khoảng 1mm. Đầu tiên là sự chuyển đổi màu sắc trên da của ngón tay giữa. Khoảng hai phút ba mươi giây sau đó ngón tay giữa đỏ ửng lên và một gạch đỏ xuất hiện rất mờ nhạt trên đầu ngón tay giữa, cách vết nứt đầu tiên một khoảng cách như đã xác định. Gạch đỏ đó chuyển đổi màu sắc liên tục, khi đã chuyển đến màu đỏ đậm đặc nhất nó bắt đầu bung ra. Sự xuất hiện của vết nứt thứ hai bắt đầu bằng một lỗ thủng như lỗ kim châm ở phía dưới, sau đó nó kéo dần lên phía trên và tạo thành vết nứt thứ hai trên đầu ngón tay giữa.

Sau đó, khi những ngón tay cử động, các vết nứt khác liên tục xuất hiện trên năm ngón tay và lan xuống cả lòng bàn tay. Hai vết nứt trên đầu ngón tay giữa đã nhập lại thành một vết nứt kéo dài khoảng 2,5cm. Hiện giờ trên những ngón tay và cả trong lòng bàn tay có khoảng 81 vết nứt khác nhau và hoàn toàn bất khả xác định vị trí cụ thể của chúng. Chúng đan chéo vào nhau tạo thành những hình tam giác và hình ngôi sao. Tuy nhiên vẫn có những vết nứt tách ra và đứng riêng rẽ một cách độc lập.

Hàng chục vết nứt khác vẫn tiếp tục xuất hiện. Sự xuất hiện của các vết nứt luôn được bắt đầu bằng những gạch đỏ nhưng rất nhạt. Khi những gạch đỏ chuyển sang đậm dần và tới cực hạn chúng liền chuyển thành các vết nứt.

 

78

Màn đêm buông xuống. Đoàn người và lũ gia súc vẫn tiếp tục bước đi. Họ vẫn duy trì sự im lặng khủng khiếp. Chỉ có những âm thanh phát ra từ lũ gia súc. Những đứa trẻ trong đoàn vẫn bám sát gót người lớn, chúng cũng hoàn toàn giữ im lặng. Thỉnh thoảnh đâu đó lại phát ra những tiếng ho nhưng hoàn toàn không xác định được là của ai. Có lẽ là của những người già.

Không khí càng lúc càng lạnh dần.

Phía trước mặt họ những dãy núi đã bắt đầu xuất hiện và ánh trăng đã lấp ló từ sau những dãy núi phía xa.

Mắt của trẻ con ngơ ngác nhìn ánh trăng. Những thiếu nữ ngực trần như rít lên và đàn gia súc hoàn toàn mất phương hướng. Họ vẫn tiếp tục di chuyển, rồi cả đoàn người bị những dãy núi nuốt chửng.

Khi đoàn người đã hoàn toàn bước vào trong thung lũng thì bất ngờ những tiếng sói tru lên. Đoàn người run rẩy nép vào nhau. Trẻ con không dám khóc. Mắt những người đàn ông căng lên tột độ. Những ngón tay gầy guộc của những người đàn bà bắt đầu xoa lên đầu lũ trẻ. Đám gia súc quay vòng và có những con quỵ xuống trên những bãi cỏ đẫm sương.

Rừng vẫn lầm lì nhìn họ.

Không có một cánh chim nào bay ra từ các lùm cây. Mọi vật im lặng đến não nùng. Rồi bất thần những tiếng tru của sói lại vang lên. Sự nháo nhác lại bắt đầu. Tuy nhiên vẫn chưa có một âm thanh nào của con người xuất hiện. Ngoại trừ những tiếng ho và những tiếng va đập của các hàm răng không thể kìm nén.

Giờ đây rừng như một thứ vô thức chế ngự nhịp tim của đoàn người và bầy gia súc. Khi tiếng sói dứt, sự im lặng lại bao trùm. Tất cả mọi vật đều run rẩy và chờ đợi những tiếng tru khác của sói vang lên. Tiếng tru của sói mỗi lúc một gần hơn. Sự sợ hãi ngày càng xâm chiếm không gian, vạn vật và tâm thần đoàn người.

Cuối cùng tiếng người cũng đã xuất hiện. Trong niềm bấn loạn một ai đó đã bước qua lời nguyền và đi trên những điều cấm kị.

“Hãy cầu nguyện, hỡi những sinh linh phiêu bạt hãy cầu nguyện.” Đó là giọng nói yếu ớt của gã đàn ông nhỏ thó. Điểm khởi đầu cho những tiếng nói đầu tiên.

“Hãy đốt lửa lên, lửa sẽ sưởi ấm chúng ta, thần Agni đã leo lên đỉnh trời, và trong khi tự giải thoát khỏi tội lỗi người đã giải thoát chúng ta khỏi lời nguyền.” Gã đàn ông nhỏ thó lại rít lên. Sau đó là sự vỡ òa của những tiếng khóc. Đầu tiên là tiếng khóc của trẻ nhỏ, và rồi là tiếng khóc của các thiếu nữ ngực trần. Tiếng khóc lan tỏa ra cả khu rừng đầy trăng.

Từ phía cuối đoàn người lửa được đốt lên. Lúc đầu chỉ là những đốm nhỏ, nhưng về sau, khi những cành khô không ngớt được ném vào, lửa bùng cháy dữ dội hơn. Một lần nữa tiếng tru của sói lại vang lên. Trăng bắt đầu chuyển màu. Khi những áng mây đen kéo đến, cả khu rừng chuyển từ màu vàng sang màu đỏ của lửa. Trong những lùm cây rậm rạp những đốm sáng bắt đầu xuất hiện. Đó là ánh mắt của sói. Trẻ con bắt đầu khóc rống lên, những thiếu nữ ngực trần run rẩy. Đám đàn ông trừng mắt nhìn về những đốm sáng, trong tay họ là những cành khô.

“Đó không phải là ánh sáng, đó là sức mạnh của sự hủy diệt. Hãy cầu nguyện, hỡi những sinh linh nhỏ bé hãy cầu nguyện. Đấng tối cao sẽ che chở chúng ta.” Gã đàn ông nhỏ thó lại hét lên.

Rồi trăng hiện ra khi những áng mây đen kéo về phía cuối thung lũng. Những đốm sáng biến mất và ánh sáng của trăng và lửa lại bùng lên.

Đoàn người đứng thành một vòng tròn, ở giữa là một bếp lửa bùng cháy. Phía bên ngoài là lũ gia súc. Họ bắt đầu cầu nguyện. Họ tin vào sức mạnh của đấng siêu nhiên. Đấng tối thượng sẽ cứu thoát họ trong sự hủy diệt này.

“Hỡi đấng tối cao, chúng con tin vào người. người sẽ cứu thoát chúng con trong mùa hủy diệt. Người sẽ mở đường và đưa chúng con tới những vùng đất hứa. Nơi đó không có ánh mắt của sói và quỷ dữ. Nơi đó chỉ có ánh trăng và những bếp lửa nồng ấm. Người đã cho chúng con đức tin và sức mạnh của sự ngoan đạo. Hãy dẫn chúng con tới nơi mà người đã hứa trong những lời sấm truyền.” Họ ngồi xuống và lầm rầm cầu nguyện.

Khi những áng mây đen kéo đến ánh trăng lại biến mất. Màu đỏ của than hồng rực lên và những hình người chen chúc nhau bên bếp lửa cũng hiện lên. Trong các lùm cây tăm tối những đốm sáng lại hiện ra.

Những cái đuôi của sói bắt đầu lộ ra từ những lùm cây thấp cùng với những hàm răng trắng hếu của chúng. Sự xuất hiện của sói đem đến cho không khí một mùi vị hoang dã.

Đoàn người như bị đông cứng. Những cánh tay của những gã đàn ông trở nên mềm nhũn và những cành khô trong tay họ rơi xuống đất.

“Sẽ còn hiện ra

Trước mắt người con sói

Hãy coi nó là anh em

Vì sói biết rõ

Trật tự trong rừng

Nó sẽ dẫn người

Theo con đường phẳng đến gặp con vua

Đến chốn thiên đàng…”

Bất thần đàn sói bỏ đi khi một một thiếu nữ ngực trần hát lên như thế. Thiếu nữ ngực trần có đôi mắt sáng bước ra từ đoàn người và tiến đến chỗ có mô đất cao. Nàng ngửa mặt lên trời và thực hiện những điệu múa kỳ dị.

 

77

Vấn đề là ở chỗ người diễn

Đập vỡ cái mặt nó đi, mặt nạ đấy

Huyễn hoặc.

 

76

Con nhện lại tiếp tục bò lên trên những ngón tay khi bàn tay không còn cử động. Nó đưa những cái chân nhỏ bé khơi vào những vết nứt trên các ngón tay. Hàng trăm vết nứt vẫn đang trong tình trạng khô cứng. Những sợi lông nhỏ bé trên chân của con nhện liên tục rụng xuống và nằm vào giữa các vết nứt. Con nhện vẫn tiếp tục bám lên phía trên. Bàn tay vẫn hoàn toàn bất động. Những ngón tay duỗi thẳng ra và cứng như đá. Lúc này không có một sự dịch chuyển nào ngoài sự di chuyển của con nhện. Con nhện vẫn liên tục đạp vào các vết nứt. Nó dừng lại trên đầu ngón tay giữa và khua hai chân phía trước lên trời.

Rồi con nhện bắt đầu giăng tơ trên những ngón tay. Đầu tiên nó nhả tơ và quấn vào đốt cao nhất của ngón tay giữa. Con nhện dừng lại và lưỡng lự không biết nên giăng tơ sang ngón tay bên phải hay bên trái. Nó loay hoay trong một khoảng thời gian là 3 phút rồi quyết định bò sang ngón tay bên trái. Những sợi tơ được giăng lên lần lượt bám trên các ngón tay. Con nhện dẫn những đường tơ mù rối trên năm đầu ngón tay như dẫn những linh hồn vào một mê cung không đường thoát. Những sợi tơ ánh lên dưới sự chiếu sáng của một thứ ánh sáng rất mạnh không xác định được chiếu đến từ hướng nào.

Trong một khoảng thời gian không thể xác định con nhện vẫn tiếp tục giăng tơ. Những ngón tay vẫn hoàn toàn bất động, các vết nứt trên những ngón tay vẫn nằm trong trạng thái khô cứng. Những vết nứt mới tiếp tục xuất hiện, tuy nhiên nó không ảnh hưởng đến quá trình giăng tơ của con nhện, bởi những vết nứt mới chỉ xuất hiện trong lòng bàn tay, trong khi đó con nhện vẫn mải miết giăng tơ trên năm đầu ngón tay.

Ánh sáng vẫn được chiếu đến mỗi lúc một mạnh hơn.

 

75

Đeo mặt nạ khi diễn là thách thức diễn giải

Thêm ánh sáng một chút.

Sẽ rõ hơn.

 

74

Bất chấp những chiếc lồng sắt

Con thuyền sẽ vượt biển

Đưa đoàn người vào mùa hủy diệt

Những luật lệ man rợ sẽ hiện rõ hình hài trong tính thống nhất toàn bích

Giây phút tống tiễn tự do sẽ đến và sự hủy hoại lại bắt đầu vào quỹ đạo định hình

Mi và đám đông sẽ run rẩy trước những lời chọc ghẹo của các dị nhân đến từ những thung lũng mà trước đây ai cũng tưởng chúng là anh em

Mùa hủy diệt sẽ bắt đầu

73

Người đàn ông số 7 nhìn vào những vòng xích trên cổ tay mình. Khi cả đoàn người đã chìm vào giấc ngủ thì anh ta vẫn còn thức. Dưới ánh trăng, những vòng xích trên cổ tay anh ta ánh lên.

“Sẽ đến chứ?” Người đàn ông số 7 nói.

“Rồi sẽ đến.” Anh ta tự trả lời.

Những vòng xích gợi cho anh ta một ý niệm nào đó mà anh ta không thể gọi tên. Người đàn ông số 7 nhăn trán suy nghĩ. Anh ta muốn gọi tên những ý niệm mà những vòng xích gợi ra trong đầu anh ta.

“Nó tượng trưng cho những tà niệm.” Người đàn ông số 7 lẩm bẩm.

“Những tà niệm xấu xa và cay nghiệt nhất.” Anh ta lại lẩm bẩm.

Những vết xước mới dưới chân anh lại bắt đầu rỉ máu. Người đàn ông số 7 không hề để ý đến những vết xước trên chân mình. Anh ta vẫn mải mê theo đuổi các ý niệm mà những vòng xích gợi ra trong trí não anh ta.

Rồi anh ta nhìn vào đoàn người đang ngủ. Những thiếu nữ ngực trần nằm duỗi thẳng bên những gốc cây đen đúa. Những bầu vú cương lên dưới ánh trăng. Tuy nhiên trong đó đã có những bầu vú nhão choẹt. Chúng chảy sệ xuống trên nền đất ẩm ướt vì sương đêm và đó là bầu vú của những người đàn bà đã luống tuổi. Người đàn ông số 7 quay lại nhìn vào người đàn bà luôn đi phía sau anh ta. Người đàn bà có nước da ngăm đen. Bà ta cũng để ngực trần như những người phụ nữ khác. Thân hình bà ta hơi gầy, những chiếc xương sườn nhô lên một cách rõ ràng. Người đàn ông số 7 sờ xuống những chiếc xương sườn của mình và anh ta mỉm cười một cách khó hiểu.

“Tội lỗi.” Anh ta lẩm bẩm.

“Thật tội lỗi.” Anh ta lại lẩm bẩm.

Dưới ánh trăng, hình của người đàn bà gây ra cảm giác mà người đàn ông số 7 chưa từng biết đến. Một cảm giác lạ. Anh ta chăm chú nhìn vào đôi chân đang duỗi thẳng của người đàn bà. Người đàn bà ngủ trong tư thế khép kín chân như một cách tự vệ nằm trong bản năng của bà ta. Thỉnh thoảng người đàn bà ú ớ trong mê:

“Đến chứ? Rồi sẽ đến. Đi vào mùa hủy diệt hay đến những vùng đất hứa…”

Người đàn ông số 7 lại mỉm cười. Khi anh ta định đưa tay sờ lên những ngón chân của người đàn bà thì những vòng xích trên tay anh ta kêu lên. Người đàn ông liền thôi ngay cái ý định đó. Bởi có thể anh ta sẽ đánh thức cả đoàn người bởi họ cùng chung nhau một sợi xích. Một sợi xích kéo dài xích vào cổ tay của họ. Nếu như một người nào đó cử động mạnh thì ngay lập tức như một dây chuyền sợi xích sẽ tác động tới những cá nhân khác trong đoàn.

Đàn gia súc vẫn im lặng đứng tựa vào nhau. Những chú gà trống nhảy lên và đứng trên lưng những con trâu đang nhìn về cuối chân trời, nơi chúng đã đi qua. Đàn lợn quây lại thành một vòng tròn và thở mạnh đến nỗi những con bò cái phải đứng lên và đi tìm một chỗ khác để nghỉ ngơi.

Bếp lửa đã dần tắt ngấm. Những ánh than yết ớt vẫn phát ra ánh sáng của chúng.

Cả khu rừng im ngủ.

Bầy sói chưa quay lại kể từ khi thiếu nữ ngực trần múa những điệu múa của dị nhân.

 

72

Những vòng xích là có thực

Hành động diễn sẽ khoác ý niệm lên cho những vòng xích.

Tiếp tục bật thêm nhiều bóng đèn nữa

Phía trên cùng ấy.

 

71

Mi mong muốn đi vào những vùng đất mới trong mùa đã chín của trái ngon

Nhưng đó chính là đi vào mùa hủy diệt

Cái chết đầu tiên đó là ngôn ngữ

Và sau đó là tinh thần trở nên bấn loạn

Sự nô dịch văn hóa khởi đầu cho những ngọn lửa tàn phai

Vẫn sẽ là những dị nhân bước ra từ thung lũng mà mi cùng đám đông của mi luôn tưởng đó là những người anh em

Chúng mỉm cười

Sự bất tín nhận thức bao trùm mọi thứ

Sự băng hoại xuất phát ngay từ tiềm thức của những linh hồn không biết hoài nghi

Không có ánh trăng

Một màn kịch mới bắt đầu

Những diễn viên đi bằng hai tay và múa bằng hai chân

Những sợi xích xâu vào mũi những con người không biết đáp lời thần thánh

Đâu là những người anh em?

Đâu là anh em đích thực cùng mi trong lúc bấn loạn?

70

Đôi mắt của người đàn bà đã khép lại bởi nó đã lâm vào tình trạng quá mỏi mệt, và có lẽ, một lý do nữa là ánh sáng quá mạnh khiến nó không thể chịu nổi. Tuy nhiên nó chỉ khép lại trong khoảng thời gian 1, 2 giây rồi ngay lập tức mở ra. Đôi mắt người đàn bà mở ra một cách chớp nhoáng. Hình như nó sợ một sự chuyển động nào đó của sự vật mà nó có thể để vụt mất. Đôi mắt lại thu vào nó sự xoay chuyển của vạn vật xung quanh. Nó mở ra trong khoảng thời gian 1 tiếng/ phút 30 giây, sau đó lại nhắm lại, tuy nhiên vẫn chỉ là một cái chớp mắt thông thường. Sau đó nó lại căng lên dù rằng quầng mắt đã thâm tím. Thỉnh thoảng những cơn gió mạnh kéo đến, bụi bay lên và dính vào hàng lông mi thưa thớt. Đôi mắt vẫn mở tròn trong trạng thái sẵn sàng nắm bắt bất kỳ một sự chuyển động nào của sự vật ngoài không gian. Dù chỉ là một sự dịch chuyển nhỏ.

bài đã đăng của Lê Minh Phong


@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)