Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

mùa chết- phần 58-49

 

58

Đoàn người vẫn bước đi trong sự nín lặng. Bầy gia súc đã gần như kiệt sức, có rất nhiều con đã chết. Người và gia súc bước đi xiêu vẹo trong màu mờ đục của sương sớm. Thỉnh thoảng những thiếu nữ ngực trần ngửa mặt và há miệng hứng lấy những giọt sương trên lá cây rơi xuống. Một trong số họ đã mỉm cười, rồi lại lặng lẽ bước đi trong không khí nín thinh đến ngộp thở. Rất nhiều sương kết thành giọt trên những núm vú đã tái nhợt của những thiếu nữ ngực trần. Mỗi khi bước chân của họ rung lên những giọt sương lại rơi xuống và vỡ tan vào lòng đất ẩm lạnh. Rồi một con bò đực rống lên khi có một con bò cái phía trước nó gã ngục xuống. Không gian bị vỡ ra và rung chuyển. Đoàn người lại phải bỏ lại trên đường đi một cái chết.

khat KHÁT (2014) tranh Lê Minh Phong-  acrylic trên bố, 80x60cm

Đã có một thứ mầm bệnh xuất hiện. Trong không gian ẩm ướt luôn tỏa ra xú khí chết chóc. Đoàn người cảm nhận được sự nặng nề trong không gian nhưng không ai lên tiếng để khởi đầu cho việc nhận thức được tấm màn bi kịch của họ. Không một ai nói ra nhưng sự định hình của màn hủy diệt càng lúc càng hiện rõ. Họ cảm nhận được sự khó thở trong lồng ngực, những tiếng ho càng ngày càng khản đặc, đặc biệt ở lũ trẻ đã có hiện tượng ngất xỉu rồi bất động. Tai ương đang dần hiện rõ hình hài. Nỗi lo sợ dấy lên thành niềm bấn loạn ngự trị trong đám đông. Lại thêm những chú gà nằm ngửa ra trên nền đất rồi rung lên trước khi lạnh ngắt. Thân thể chúng lạnh ngắt một cách chóng vánh. Những con gà chết trong khi đôi cánh còn ướt sương đêm.

Đoàn người vẫn bước đi trong nỗi niềm bấn loạn nhưng vẫn không có một ai lên tiếng về tấn bi kịch của họ. Những tiếng ho lại vang lên, và rồi một đứa bé khóc rống lên khi từ miệng nó chảy ra một thứ dịch màu xanh lá cây. Tiếng kêu của những vòng xích lại xâm chiếm không gian khi đoàn người hoảng loạn.

“Hãy cầu nguyện, hãy lấy lại đức tin. Đừng để những tà niệm xâm chiếm linh hồn.” Người đàn ông nhỏ thó trong đoàn người lại hét lên. Đó là tiếng nói mở đầu cho màn bi kịch của họ. Rồi người đàn ông số 7 ngửa mặt lên trời nhìn những áng mây đen kéo đến từ phía cuối thung lũng. Một thiếu nữ ngực trần nhìn xuống và soi bóng mình dưới một vũng nước trên đường đi.

 

57

Vẫn là màn đêm đang dòm ngó

Những ánh mắt sáng như lân tinh nấp sau những dãy đồi phía Bắc cũng đang dòm ngó.

56

Ở đâu đó có một tiếng nổ vang lên.

Người đàn ông số 7 trở mình vì tiếng nổ. Đầu tiên anh ta cho rằng đó là tiếng nổ của một quả mìn vang tới từ sau thung lũng. Anh ta nghe thấy mùi thuốc súng. Người đàn ông số 7 kéo tấm chăn bằng lá cây lên đắp kín mình. Nhưng rồi mắt anh ta lại mở ra. Anh ta nghĩ có một điều gì đó có thể khác như thế. Đó chưa hẳn đã là tiếng mìn. Âm sắc của tiếng nổ có một cái gì khác.

“Vẫy gọi hơn.” Người đàn ông số 7 nói.

Hẳn đó là tiếng nổ của một cái gì đó khác chứ không phải tiếng nổ của mìn.

“Không có tiếng đá rơi. Rõ ràng là không có tiếng đá rơi.” Người đàn ông số 7 bật dậy và tấm chăn bằng lá rơi xuống đất. Anh ta rón rén nhích sang phía bên phải và nhìn về phía có tiếng nổ phát ra. Những ánh sao vẫn nhấp nháy trên bầu trời. Người đàn ông nhìn về phía thung lũng. Nơi đó vẫn yên lặng. Thỉnh thoảng, vẫn có những cánh chim bay lên một cách chậm rãi từ phía đó. Nghĩa là hoàn toàn không có một tiếng nổ nào phát ra từ đó. Người đàn ông số 7 lùi lại và ngồi trên một mô đất cao. Anh ta lại nghĩ tới tiếng nổ.

“Nó mang một âm sắc hoàn toàn khác. Vẫy gọi hơn.” Người đàn ông nói. Anh ta lại đứng lên và phân vân về tiếng nổ đã làm cho anh ta tỉnh giấc. Âm thanh của tiếng nổ ám ảnh anh ta. Hoàn toàn không phải là mìn. Không có tiếng đá rơi xuống sau tiếng nổ. Một con chó tỉnh dậy và tiến đến quấn vào chân người đàn ông. Những cục than đỏ lừ trước khi thành tro như nhảy múa trong đôi mắt người đàn ông.

“Ngủ đi.” Tiếng nói của một người đàn bà vang lên.

“Tôi nghe thấy tiếng nổ.” Người đàn ông số 7 đáp.

“Mộng mị, mơ tưởng.” Tiếng nói của người đàn bà lại vang lên.

Người đàn ông không trả lời.

Con chó vẫn quấn lấy chân của người đàn ông số 7. Người đàn ông cho một vòng xích ở cổ tay lên miệng và cắn mạnh. Cảm giác tê cứng bủa vây anh ta. Anh ta lại nghĩ tới tiếng nổ đã làm cho mình thức giấc. Có một cái gì đó không phải là tiếng nổ của mìn. Âm thanh của nó có một cái gì đó khác hơn. Không trầm như tiếng mìn, réo rắt hơn.

“Vẫy gọi hơn.” Người đàn ông số 7 lẩm bẩm.

Anh ta tựa tay vào một gốc cây và tiếp tục nghĩ ngợi. Sương trên lá cây đổ xuống đất trong khi người đàn ông vẫn chìm trong suy tư.

“Một tiếng nổ hoàn toàn xa lạ.” Ông ta lại lẩm bẩm.

“Đồ điên.” Giọng ngái ngủ của một thiếu nữ ngực trần lại vang lên.

Con chó vẫn quấn lấy đôi chân của người đàn ông.

Rồi bất thần người đàn ông số 7 đứng lên. Vòng xích rơi xuống và phát ra tiếng động. Con chó sợ hãi húc mõm vào giữa hai bầu vú của một thiếu nữ ngực trần.

“Đích thị là nó.” Người đang ông số 7 nhảy cẫng lên.

“Phải là như thế.” Người đàn ông ré lên.

“Phải khác đi.” Người đàn ông nhún nhảy.

“Không thể cứ mãi như thế. Đích thị là nó rồi. Đã đến rồi đấy.” Người đàn ông tiếp tục ré lên sung sướng.

“Đồ điên.” Giọng ngái ngủ của người đàn bà lại vang lên.

Người đàn ông số 7 đứng hai chân lên mô đất. Bầu trời đầy sao và không gian hoàn toàn im ắng. Con chó cụp đuôi xuống và đứng nhìn những hành động khó hiểu của người đàn ông. Than vẫn ánh lên những vệt cháy đỏ rực trong đống tro.

Người đàn ông số 7 leo lên một cành cây. Sự cẩn thận của anh ta khiến cho những vòng xích dao động nhưng chúng chỉ phát ra những âm thanh rất nhỏ.

Người đàn ông số 7 quyết định leo lên cao hơn.

Anh ta vui sướng cực độ và gần như rít lên.

Bầu trời đầy sao và không gian hoàn toàn yên tĩnh.

Con chó đứng nhìn người đàn ông leo lên mỗi lúc một cao hơn. Sợi xích lại tiếp tục được kéo lên và những vòng xích đã bắt đầu va chạm vào thân cây. Phía trên những ngôi sao hiền từ vẫn chiếu sáng.

“Sẽ khác đi. Khác đi nhiều lắm. Bao nhiêu năm rồi. Ngót nghét cả gần mấy mươi năm.” Người đàn ông số 7 ré lên sung sướng.

Hai chân của anh ta vẫn bám vào những cành cây. Khó khăn lắm người đàn ông mới leo lên được nơi cao. Anh ta đứng thẳng, ưỡn ngực như chờ đợi một cái gì đó lao tới. Cuối cùng người đàn ông quyết định cởi áo và vứt xuống. Chiếc áo được tung lên không trung rồi rơi xuống trên người của một người đàn bà đang ú ớ trong mê.

“Hê hê hê…” Người đàn ông số 7 sung sướng cười lên.

“Mi đã tới. Lâu lắm rồi.” Người đàn ông lại cười lên sung sướng.

Vẫn với dáng đứng vững chãi, người đàn ông căng ngực ra chờ đợi một cái gì đó đang lao tới.

“Sẽ là một sự thay đổi. Một sự thay đổi khẩn khiết.” Người đàn ông hét lên. Phía dưới con chó lại cụp đuôi xuống. Mắt nó vẫn long lên và những vì sao như nhảy múa trong mắt nó.

“Và rồi là mùi của cuộc sống. Mùi của cuộc sống đích thực.” Người đàn ông lại rít lên.

“Mùi của cuộc sống. Lâu lắm rồi đấy nhé.” Người đàn ông số 7 nhảy lên dù rằng anh ta không còn đứng trên nền đất.

Sau tiếng nổ, viên đạn vẫn lao đi một cách cô độc trong không trung.

Rồi mắt người đàn ông số 7 sáng rực lên khi nhìn thấy phía thung lũng có một chấm nhỏ đang lao tới. Ngực của người đàn ông ưỡn lên cực hạn.

“Đồ điên.” Tiếng ngái ngủ của người đàn bà lại vang lên một cách yếu ớt trước khi chìm vào một cơn mê khác.

“Cuộc thay đổi khẩn thiết. Một cuộc thay đổi khẩn khiết.” Người đàn ông số 7 hét lên những tiếng cuối cùng trước khi mắt anh ta bừng cháy.

Rồi người đàn ông số 7 thấy mình rơi xuống một vực thẳm, anh ta nhìn xuống và thấy những mõm đá đang chong lên chờ đợi anh ta dưới chân vực. Anh ta hét lên rồi choàng tỉnh. Lại một cơn mê khác xâm chiếm người đàn ông số 7 trong giấc ngủ.

“Mê sảng đấy.” Người đàn bà vẫn ú ớ trong mê.

“Mê còn hơn thực.” Một đứa trẻ trở mình.

“Hãy đưa chúng con tới miền mộng tưởng.” Thiếu nữ ngực trần có đôi mắt sáng bắt đầu chạm tới giấc mơ của mình.

Người đàn ông số 7 lại nhìn xuống những vòng xích trên cổ tay anh ta.

Phía đông, những vệt sáng đầu tiên nhưng hết sức quen thuộc của ngày mới đã bắt đầu ngoi lên.

 

55

Sẽ là gì sau những cơn mê

Thêm ánh sáng nữa đi

Có thể xả khói cho những giấc mơ thêm huyền ảo

Đâu là thực và đâu là ẩn dụ

Toàn bộ thực tại là ẩn dụ

Một ai đó đã nói như thế rồi mà.

 

54

Đoàn người lại tiếp tục lên đường. Những cái chết lại bị bỏ lại. Và mặt trời vẫn là nhân chứng cho những cái chết bất khả cứu chuộc. Đàn gia súc càng ngày càng ít đi. Tiếng ho trong đoàn người càng ngày càng khản đặc. Những tiếng khóc yếu ớt của trẻ con càng làm cho không gian thêm sầu thảm. Vẫn không có một ai hát lên kể từ khi thiếu nữ ngực trần có đôi mắt sáng hát lên trong rừng thẳm. Đoàn người lại lầm lũi bước đi trong sự chiếu sáng của mặt trời. Họ bỏ lại sau lưng những giọt mồ hôi và những cái chết có khi là của đàn ông, có khi là của đàn bà, có khi là của trẻ nhỏ. Không một ai than khóc trước những cái chết bị lãng quên. Những giọt nước mắt đã lặn ngược vào trong và những đôi mắt luôn ráo hoảnh trước sự gục xuống của người hay gia súc. Khi mặt trời xuống núi thì đoàn người dừng lại và rồi khi những ánh nắng đầu tiên của ngày mới ngoi lên họ lại lên đường. Những vòng xích trên tay họ vang lên khi bình minh ló rạng và im ngủ khi bóng tối trùng vây.

 

53

Rồi một mai khi qua khỏi cơn mê

Mi nhìn lại mi trong bộ dạng kỳ dị của mi

Mi soi xuống vũng nước rồi than khóc cho thân phận mi

Những phút giây hoan hỉ của mi sẽ tới

Và cơn mê khác lại kéo đến quanh mi

Mi lại tỉnh dậy để soi chiếu hình hài của mình

Hình hài vô cùng kỳ dị

Cái kỳ dị đầu tiên nằm trong đôi mắt của mi.

52

Rồi đoàn người bước qua một ngôi đền cổ. Nơi đó xuất hiện một dị nhân. Đó là người chiến binh mù với khuôn mặt u buồn đang tựa lưng vào bức tường đổ nát của ngôi đền cổ.

“Đó không phải là người.” Một đứa trẻ trong đoàn người ré lên.

“Hoàn toàn không phải là người.” Đứa khác nói.

Người chiến binh mù với khuôn mặt u buồn cảm nhận được sự mát lạnh của những tảng đá sau lưng mình. Khẩu súng của y đã sẵn sàng cho một cuộc sinh tử. Nó sẽ nhả đạn, sẽ phun lửa, thậm chí sẽ phun nước và nhấn chìm mọi thứ.

Người chiến binh mù với vẻ mặt u buồn thu người lại bởi y cảm nhận rằng họ đã tới. Họ sẽ không phát hiện ra y và rồi cứ thế khẩu súng của y sẽ phun ra những thứ như đạn, lửa và nước.

Y là người đã thay thế cho người chiến binh đã già nua trước đó. Y đã tiêu diệt người chiến binh đó bằng chính khẩu súng cũ kỹ của y. Lúc đó khẩu súng của y đã phun nước chứ không phải là lửa hay đạn. Người chiến binh già nua đã cười sặc sụa cho đến khi chết. Nghĩa là chiến công của y không có gì là hoành tráng và đáng mức phải ca tụng. Và y thề sẽ không bao giờ nhắc lại chiến công đó của mình.

Nhưng bây giờ y là vua.

Y đã là vua trong xứ sở này. Những kẻ hành hương sẽ bước tới và quỳ mọp dưới chân y. Chúng sẽ dâng cho y những thứ cần thiết. Chúng sẽ khiếp đảm khi khẩu súng của y giương lên. Y đã hạ bệ người chiến binh già nua và bước lên ngôi vị của kẻ duy nhất ngự trị trên toàn cõi. Xác của người chiến binh già nua vẫn đang nằm dưới chân y. Miệng hắn đang mở ra hết cỡ. Rõ ràng là hắn đã cười khi khẩu súng của y phun nước. Hắn cười cho đến khi chết. Và y sẽ giấu biệt kỳ tích này của mình.

Rồi y nghe thấy tiếng của đoàn người. Lúc đầu chỉ là tiếng của đàn ông nhưng rồi sau đó là những tiếng cười của trẻ nhỏ. Họ sẽ bước đến và quỳ xuống trước y. Họ nhìn vào đôi mắt của y và cầu khấn những điều tốt đẹp. Họ sẽ không bao giờ hạ bệ y vì họ nghĩ rằng y là vua, y đã hạ sát người chiến binh già nua trước đó. Đó là luật và bộ luật này đã được thông qua.

Ngôi đền cũ này đã là nơi diễn ra hàng trăm cuộc tử thí. Và người chiến thắng sẽ là vua. Người chiến binh mù có khuôn mặt u buồn không biết trước đây đã có những cuộc tử thí như thế nào. Nhưng y đã có một cuộc tử thí với người chiến binh già nua trước đó. Và thế là khẩu súng của y phun nước. Người chiến binh già nua đã ra đi sau những tràng cười quái đản của hắn.

Đoàn người dừng lại và ngắm nhìn y. Y biết họ ngắm nhìn mình bởi y cảm nhận được có rất nhiều ánh mắt đang dò xét trên thân thể y. Y là kẻ mù lòa nhưng vẫn có thể cảm nhận được mọi thứ, thậm chí y có thể nhìn thấy được mọi thứ nếu như mở mắt ra. Nhưng y không bao giờ mở mắt bởi y muốn mình là người chiến binh mù lòa. Chiến công của những kẻ mù lòa mãi mãi là một điều đáng ca tụng về sau.

“Một gã điên.”

“Không phải là người.”

“Một gã trần truồng.”

“Hắn ta có khẩu súng.”

“Súng phun nước.”

“Dương vật của hắn đấy.”

“Thật khủng khiếp. Nó đang nhìn chúng ta.”

Những thiếu nữ ngực trần tròn xoe mắt khi nhìn thấy chiếc dương vật của người chiến binh có đôi mắt u buồn.

Người chiến binh lấy tay cầm lấy khẩu súng của mình. Y sẽ trừng phạt họ bởi họ đã phạm vào điều cấm.

“Thủ dâm.”

“Hắn đang thủ dâm.”

“Nước sẽ bắn ra đấy, tránh ra.”

Người chiến binh mù có khuôn mặt u sầu vẫn tiếp tục xóc mạnh khẩu súng của mình. Nó sẽ phun ra lửa và đạn. Nó sẽ găm thẳng vào mặt những kẻ đang soi mói y. Thần thánh và sự linh thiêng của ngôi đền sẽ ban thêm sức mạnh cho y.

Rồi y cảm nhận được có một bàn tay của kẻ khác đang nắm vào khẩu súng của mình.

“Bắn đi. Phun ra đi, lửa và đạn của mi ấy.” Giọng một thiếu nữ ngực trần vang lên. Rõ ràng là nàng còn rất trẻ, thậm chí rất đẹp. Y cảm nhận được mùi thơm của lá rừng còn vương trên tóc nàng. Tay nàng mềm mại và nàng đang đang nắm vào khẩu súng của y. Nàng xóc nó một cách bài bản. Lúc đầu nàng túm lấy nó và lắc nhẹ, sau đó nàng cho nó vào miệng và mút. Rồi nàng lấy nó ra và xóc mạnh hơn. Y nhăn mặt, y rên lên.

“Ra đi.” Thiếu nự ngực trần nói.

“Phun đi, như lửa ấy, như thác ấy, tiêu diệt chúng đi.” Nàng nói.

Người chiến binh mù lòa rít lên.

Y ngồi bệt xuống đất và mặc cho nàng vần vũ với khẩu súng của mình.

“Tê cả lưỡi.” Thiếu nữ ngực trần nói.

Xung quanh y những tiếng cười vang lên.

Y cảm thấy có một cái gì đó đang giật mạnh lên sống lưng của y. Rồi nó thấu tận óc y.

Y thét lên khi khẩu súng của y phóng nước.

“Khẩu dâm.”

“Phạm thánh.”

“Thằng điên ăn đất.”

“Nữ thánh cuồng dâm. Hành động giao hoan của người thượng cổ.”

Những tiếng cười lại tiếp tục vang lên. Những tiếng ho sặc sụa cũng vang lên. Người chiến binh mù lòa nghe thấy tiếng đổ xuống của những xác người. Có ba xác người đổ xuống trong đoàn người.

Thiếu nữ ngực trần cũng buông khẩu súng của y ra và đổ gục xuống đất.

Tất cả lại im lìm.

Người chiến binh hoảng hốt tìm kiếm khẩu súng của y. Nó đã bị đánh mất khi thiếu nữ ngực trần buông ra và chết gục. Có lẽ nàng đã nuốt chửng khẩu súng của y.

Y không còn một thứ vũ khí nào khác. Y không có một sức mạnh nào khác ngoài đôi mắt mù lòa của y.

Rồi một người chiến binh khác sẽ xuất hiện và giết chết y. Hắn sẽ là vua dưới ngôi đền thiêng này.

Y hét lên.

Cuối cùng y mở mắt ra và cảm nhận một thứ chất nhầy đang dính lên những ngón tay của y. Một số giọt đã bắn lên ngực y. Y đổ nhào xuống và đoàn người lại ra đi, để lại sau lưng cái chết của người chiến binh có khuôn mặt u buồn.

 

51

Trong đêm tối một bàn tay xuất hiện. Đó là bàn tay của gã đàn ông nhỏ thó. Bàn tay của cánh tay bên trái, cái tay không bị xiềng. Bàn tay lạnh ngắt của gã đàn ông nhỏ thó cứ huơ đi huơ lại trong màn đêm. Rồi nó dừng lại nơi các thiếu nữ ngực trần và những người đàn bà đang ngủ. Bàn tay lạnh ngắt sờ lên ngực của những thiếu nữ ngực trần và những người đàn bà nằm la liệt trên nền đất. Những ngón tay dài ngoẵng và nhăn nheo run lên bần bật.

Những người đàn bà và những thiếu nữ ngực trần không trở mình, họ đang phiêu lưu trong miền mơ tưởng của họ. Những bầu vú đang cương lên trong màn đêm bao phủ.

“Sao lại ra đi?” Gã đàn ông nhỏ thó rít lên trong kẽ răng.

“Phải gió.” Người đàn có nốt ruồi ở núm vú bên trái ú ớ trong mê.

Bàn tay lạnh ngắt rút về, rồi lại sờ lên ngực của một thiếu nữ ngực trần, vẫn là những ngón tay dài ngoẵng và run bần bật. Năm ngón tay ngón nào cũng bốn đốt. Dài ngoẵng.

“Sao lại ra đi?” Gã lại rít lên.

“Ăn gạo sống.” Thiếu nữ ngực trần ú ớ trong mê.

Bàn tay lạnh ngắt của gã đàn ông nhỏ thó lại rút về, rồi lại tiếp tục sờ lên ngực của một người đàn bà khác. Lần này là ngực của một người đã luống tuổi. Hai núm vú đen bầm như hai viên sỏi cỡ lớn chỏng chơ trên hai bầu vú nhão nhoét.

“Sao lại ra đi?” Gã đàn ông nhỏ thó lại rít lên.

“Tịt cái hỉm.” Người đàn bà luống tuổi ú ớ.

Bàn tay lạnh ngắt tiếp tục dò tìm trong không trung. Những ngón tay dài ngoẵng và nhọn hoắt cong lại như muốn bấu víu vào không trung. Nó vẫn tiếp tục cong lại, và cuối cùng, những ngón tay chạm vào một bộ ngực khác.

Gã đàn ông nhỏ thó nhìn vào bàn tay lạnh ngắt của mình trong không gian mờ đục. Phía trên những ngôi sao đã xuất hiện, nhưng ánh sáng của chúng trông vô cùng yếu ớt. Gã cố ý đưa những ngón tay cào mạnh lên ngực mình.

“Sao điên?” Gã nói.

“Gió không đổi.” Gã tự trả lời.

Những ngón tay của gã lại tiếp tục cào lên ngực mình.

“Sao điên.” Gã lại hỏi.

“Rồng hóa mèo.” Gã tự trả lời.

Những ngón tay vẫn cấu mạnh vào bộ ngực của gã.

“Sao lại không mở ra?”

“……….”

Không ai trả lời. Rõ ràng không có ai trả lời gã ngoài những hơi thở lười biếng của gã và những tiếng ú ớ của những người đàn bà trong mê. Gã đàn ông để thõng bàn tay của mình, nó rơi xuống phía dưới. Những ngón tay lại cào vào đầu gối bên phải của gã.

“Biết rồi đấy.”

“Như thế là hiển lộ rồi đấy.”

Những ngón tay dài ngoẵng vẫn tiếp tục cào vào da thịt gã.

“Như thế là hiển lộ rồi đấy.” Gã đàn ông nhỏ thó đã nói lên nhiều lần như thế.

 

50

Cả đêm qua chiếc lu nước bị đánh chìm trong bóng đêm. Đó là chiếc lu được đoàn người mang theo. Không một âm thanh, không một sự di chuyển, tất cả đã bị bỏ quên trong bóng đêm. Khi bình minh vừa ló rạng, dưới ánh sáng yếu ớt của mặt trời, chiếc lu nước bắt đầu hiện ra bên lề đường. Đầu tiên là những giọt sương bám trên mình nó, như những con mắt đỏ lửa, tuy nhiên ánh lửa chỉ leo lét chứ không phải là một sự bừng sáng. Không bao giờ là một sự bừng sáng. Khi ánh sáng tăng dần, hình ảnh của chiếc lu cũng hiện ra một cách rõ nét hơn. Chiếc lu như đang chuyển động. Thực ra đó là sự chuyển động của ánh sáng. Ánh sáng được chuyển đến từ phương Đông. Bây giờ một phần tư diện tích bề mặt chiếc lu có màu đục sữa, bởi sự chiếu sáng. Các phần còn lại vẫn đang chìm trong bóng tối. Một con dơi bay qua. Nó hạ xuống và bám vào chiếc lu, nơi phần diện tích có màu đục sữa. Cánh bên phải của con dơi bị rách và rã xuống. Rõ ràng là một con dơi lạc bầy. Mắt nó đục ngầu và nó bắt đầu run lẩy bẩy. Mặt trời vẫn từ từ lên cao. Chiếc lu lại chuyển động, trông có vẻ như thế nhưng thực ra chỉ có ánh sáng chuyển động. Những giọt sương trên mình chiếc lu bắt đầu tan ra. Chúng trượt dài và rơi xuống thấm vào đất. Khi những giọt sương trượt xuống chỗ con dơi, nó đập cánh rồi rơi xuống đất.

Bất động.

Bây giờ phần hướng về mặt trời của chiếc lu đã trở nên sáng rõ hơn. Tuy nhiên nó vẫn có màu đục sữa. Nửa còn lại vẫn bị chìm trong bóng tối. Con dơi vẫn nằm bất động dưới đất. Có chín con kiến bò quanh trên miệng chiếc lu. Dường như chúng không thể xác định được hướng đi. Chúng bò vòng quanh và khi gặp nhau, chúng chụm đầu vào nhau rồi tiếp tục di chuyển. Một con trong số chúng đã bị một giọt sương trượt xuống cuốn đi rớt trên nền đất. Con kiến bất động một lúc, khoảng 2 phút 30 giây, sau đó lại lồm cồm bò dậy và xác định hướng di chuyển.

Một phần hai chiếc lu vẫn đang nằm trong bóng tối. Con kiến vừa rớt xuống bắt đầu bò về phía con dơi rách cánh. Con dơi không biết đến điều đó. Nó vẫn đang trong trạng thái bất động.

Một người đàn bà trần truồng xuất hiện. Những vòng xích trên tay bà ta lại vang lên những âm thanh quen thuộc khi bà ta cử động. Tóc người đàn bà xõa xuống, một bộ tóc khô và rối. Tóc che kín khuôn mặt của bà ta. Hoàn toàn không thể xác định được người đàn bà nằm trong độ tuổi nào. Thân hình bà ta gầy đét, những chiếc xương sườn như muốn chọc thủng bộ da xanh tái dưới ánh mặt trời. Những ngón tay gầy guộc bắt đầu cào lên tóc. Tay phải bà ta để trên đỉnh đầu rồi từ từ vuốt xuống, nó dừng lại ở nửa chừng, tóc bị rối làm cho bà ta cáu tiết. Nhưng bà ta vẫn không thể đưa những ngón tay đang mắc trong tóc lướt xuống phía dưới. Bà ta từ từ rút những ngón tay ra khỏi mớ tóc rối tung đó. Mớ tóc cộm lên trên đầu bà ta, một cột xoáy của hàng nghìn sợi tóc nhỏ li ti.

Cách chiếc lu khoảng hơn một mét, trên một chiếc cộc tre đen sì có một chiếc gáo dừa. Chiếc gáo dừa có màu trắng đục, nó đã bị nắng mưa làm cho mốc meo. Một chiếc gáo dừa nhỏ có vẻ như rất dễ vỡ. Dưới ánh nắng nó bắt đầu co dần lại, những giọt sương bám trên nó lăn xuống đất. Có những giọt di chuyển qua phần tiếp xúc giữa nó và cọc tre rồi lăn xuống.

Con kiến đã bò gần đến chỗ con dơi. Nó bắt đầu tăng tốc độ. Con dơi vẫn bất động. Phía trên, tám con kiến còn lại vẫn mải miết bò theo một vòng tròn cố định. Khi gặp nhau chúng chụm đầu vào nhau rồi tiếp tục di chuyển.

Người đàn bà tiến gần lại bên lu nước. Tóc vẫn che kín khuôn mặt bà ta. Những chiếc xương sườn vẫn đội lên sau làn da xanh tái như những chiếc dao găm nhỏ. Hai bầu vú bà ta thõng xuống như hai trái mướp dài bị héo. Nơi lỗ rốn của bà ta có một vết thương dài khoảng 5cm, chếch về phía bên phải. Đó đích thị là một vết chém, không thể là một vết đâm. Phía dưới lỗ rốn là những sợi lông yếu ớt và rất thưa. Chúng mọc một cách lộn xộn trên làn da đen thẫm. Bà ta có một cái lồn rất nhỏ, nó đã bị teo lại. Làn da trên lồn bà ta đen sẫm và nhăn nheo như một quả táo Tàu khô bị nhúng nước. Có thể trước đây lồn bà ta có một kích cỡ lớn hơn, nhưng rõ ràng nó đã bị teo lại bởi sự bất động của nó trong một thời gian khá lâu. Những sợi lông xoắn tít vào nhau và bắt chéo giữa lỗ âm đạo. Một cái lồn hoàn toàn bất động.

Một cái lồn đã lâu không cử động, không có một sự tương tác nào cả với thế giới sự vật bên ngoài. Một cái lồn teo nhỏ.

Phía dưới đất con dơi đã có sự dịch chuyển. Nó bắt đầu chống chiếc cánh bên trái xuống đất, một nửa thân bên trái của nó được nâng lên khỏi mặt đất. Nhưng nửa thân còn lại vẫn đang tì mạnh hơn lên mặt đất. Nó muốn cất cánh. Rõ ràng là nó muốn bay lên nhưng bất khả. Sau bốn lần liên tiếp chống chiếc cánh bên trái xuống với khát vọng bay lên nhưng không thành nó nằm bẹp xuống và run rẩy thở. Con kiến đã nhận ra sự chuyển động của con dơi, nó tăng hết tốc lực bò về phía con dơi. Những giọt sương trên chiếc lu đã rơi xuống gần hết. Nửa phần còn lại của chiếc lu vẫn nằm trong bóng tối.

Người đàn bà với tay về phía chiếc cộc tre và nắm lấy đuôi của chiếc gáo dừa. Bà ta dừng lại và ngắm nghía nó một khoảng thời gian khoảng hai phút, có thể là hai phút rưỡi, hoặc hơn thế. Rồi bắt đầu đưa chiếc gáo dừa bỏ vào trong chiếc lu. Bà ta muốn tắm gội. Làn da tái xạm của bà ta bắt đầu nổi lên những nốt nhỏ li ti. Có thể đó là sự phản ứng của bà ta khi bà ta nghĩ tới nước sẽ rất lạnh. Nhưng rồi bà ta lại đem chiếc gáo dừa ra ngoài. Chiếc gáo dừa vẫn chưa chạm vào nước trong lu. Người đàn bà lại ngắm nghía nó, trong một khoảng thời gian lâu hơn trước.

Bóng của người đàn bà đổ về phía sau, kéo dài trên mặt đất gồ ghề. Chiếc bóng lười biếng di chuyển theo những hành động của bà ta. Có khi hành động của bà ta diễn ra trước đó một thời gian khá lâu thì chiếc bóng mới bắt đầu chuyển động. Con dơi bằng một cánh cố lết mình trên nền đất. Sau nó con kiến vẫn tăng hết tốc lực. Con dơi muốn tìm đến một chỗ tối hơn cho phù hợp với không gian của nó. Nó lết chậm về phía chiếc bóng của người đàn bà. Rồi dừng lại giữa háng của bà ta. Nghĩa là nó đang nằm vào phần tiếp xúc giữa hai đùi của người đàn bà. Ở vị trí đó nó cảm giác được một sự an toàn. Con kiến dường như đã để mất dấu vết của con dơi, nó bắt đầu quay lại và dò tìm.

Lần này người đàn bà quyết định đưa chiếc gáo dừa vào trong lu. Bà ta sẽ tắm gội, hay nói đúng hơn, bà ta sẽ tiến hành một cuộc tẩy uế mà đã từ lâu bà ta ấp ủ. Tóc của bà ta sẽ thẳng và mượt hơn. Những chiếc lông lồn đang đan chéo giữa lỗ âm hộ của bà ta sẽ được gỡ ra.

Như hồi hai mươi tuổi.

Người đàn bà khom lưng xuống và vục mạnh chiếc gáo dừa vào trong lu nước. Bà ta không hề quẩy mạnh mà chỉ nhấn chiếc gáo dừa xuống. Rồi bà ta bắt đầu múc ra. Rõ ràng là đã có nước trong chiếc gáo dừa. Tay bà ta rung lên vì trọng lượng của chiếc gáo lúc này đã thay đổi. Khi định xối nước trong chiếc gáo xuống thân thể thì bà ta dừng lại. Bà ta phát hiện trong nước có những con loăng quăng đang quẫy đạp. Bà ta rùng mình và hất chúng về phía sau. Sau một thời gian do dự người đàn bà lại nhấn chiếc gáo vào trong lu. Lần này bà ta cảm giác chiếc gáo nhẹ hơn lần trước. Khi định xối nước trong gáo lên người thì người đàn bà bất thần dừng lại. Bà ta phát hiện trong gáo có những chiếc bao cao su đã sử dụng. Chúng nổi lềnh bềnh trong gáo. Trong đó có những chiếc đã bị rách. Một mùi hôi thối bốc lên. Người đàn bà đưa tay lên bịt mũi và hất nước cùng với những chiếc bao cao su ra phía sau.

Con dơi vẫn nằm bất động. Nước mà người đàn bà hất đi đang chảy tới chỗ con dơi. Con kiến đã bị nước cuốn đi vào lao nhanh cùng với nước về phía con dơi. Con dơi lại đưa chiếc cánh bên trái xuống đất. Một phần thân thể của nó được nâng lên khỏi mặt đất nhưng sau đó lại rơi bịch xuống. Nước vẫn tiếp tục lao về phía con dơi.

Người đàn bà định bỏ đi, nhưng khi nghĩ tới mớ tóc rối và những sợi lông lồn xoắn tít của mình bà ta liền dừng lại. Bà ta tiếp tục nhấn chiếc gáo dừa vào trong lu. Lần này bà ta phải đưa cả hai tay để nâng chiếc gáo lên vì nó quá nặng. Khi đưa lên người đàn bà phát hiện ra trong chiếc gáo dừa có một cái dương vật bằng đá. Bà ta thốt lên rồi quỳ mọp xuống. Bà ta ngắm nhìn nó và vuốt nhẹ lên nó. Đoạn bà ta nhìn quanh rồi đưa nó lên miệng. Nhưng rồi lại hạ xuống và tiếp tục ngắm nhìn nó. Bà ta đưa nó lên trời rồi bắt đầu lẩm bẩm. Có thể đó là hành động cầu nguyện hay khấn vái mà những tiền nhân trước đây đã làm. Bỗng dưng bà ta hét lên rồi đứng bật dậy. Bất thần bà ta ném chiếc dương vật bằng đá về phía sau. Nó rơi xuống và nằm bên cạnh con dơi đang cố trở mình. Một chiếc dương vật bằng đá trơ lỳ và lạnh ngắt. Những đường gân của nó đan bện vào nhau. Nó đang trong trạng thái cương cứng cực độ.

Tám con kiến phía trên vẫn tiếp tục bò quanh theo một vòng tròn cố định. Đã có tới hàng ngàn lần chúng chụm đầu vào nhau.

Phía sau người đàn bà con dơi vẫn cố bay lên bàng cách nâng thân thể lên không trung bằng chiếc cánh bên trái. Bởi chiếc cánh bên phải của nó đã bị rách nát và rũ xuống bất động. Con kiến vẫn bị dòng nước cuốn trôi và lao như bay về phía con dơi đang lết mình trên nền đất. Những khi người đàn bà di chuyển thì chiếc bóng sau lưng của bà ta cũng di chuyển. Mỗi lần như thế con dơi lại khó khăn lết mình đến chỗ giao nhau giữa hai đùi trên chiếc bóng của người đàn bà.

Ở đó, nó cảm nhận được một sự an toàn cần thiết.

Người đàn bà nhìn về phía mặt trời. Tóc vẫn che kín khuôn mặt bà ta. Không biết người đàn bà vào khoảng bao nhiêu tuổi.

Bà ta ném chiếc gáo dừa xuống đất và định bỏ đi. Khi chân trái của bà ta bước lên phía trước thì ngay lập tức nó rụt lại về vị trí cũ. Hẳn là bà ta đang nghĩ đến mớ tóc rối mù trên đầu và những sợi lông lồn đang bủa vây trên thân thể mình. Bà ta lại cúi xuống nhặt chiếc gáo dừa lên và đưa nó vào lu nước. Bà ta hi vọng sẽ múc ra một gáo nước trong vắt. Bà ta sẽ dội nó lên tóc và gỡ những sợi lông dưới háng ra một cách dễ dàng.

Nước đã bắt đầu bủa vây con dơi dưới đất. Nó cảm nhận được sự bất an của mình. Nó dồn hết sức vào chiếc cánh bên trái. Một phần hai cơ thể của nó lại được nâng lên khỏi mặt đất. Nhưng rồi khoảng 3 giây sau nó lại nằm bẹp xuống mặt đất ẩm ướt.

Lần này người đàn bà đổ gục xuống khi trong chiếc gáo là cái xác của một hài nhi. Một cái xác đang trong tình trạng phân hủy. Hình hài của nó là sự pha tạp của hàng trăm màu sắc khác nhau. Nhưng màu chủ đạo là màu bầm của thịt thối và màu sẫm của máu đông.

Trước khi đổ gục xuống người đàn bà đã kịp hất chiếc gáo dừa ra phía sau. Xác của hài nhi vẫn nằm trong chiếc gáo dừa. Cách người đàn bà khoảng 3m.

Nước đã loang tới chỗ con dơi. Nó thoi thóp thở và chứng kiến tấn bị kịch của mình. Con dơi vùng mạnh khi con kiến bám lên thân thể nó. Trên mặt nước đang chảy, con dơi vẫn tiếp tục quẫy đạp. Lần cuối cùng nó cử động chính là lần thân thể nó bắn lên khỏi mặt nước khoảng 1,2cm rồi rơi xuống bất động. Con kiến bắt đầu bò lên phía trên đầu của con dơi, chỗ duy nhất không ngập nước.

Rồi con kiến bắt đầu phát ra tín hiện. 8 con kiến phía trên chiếc lu dần di chuyển xuống phía dưới. Và hàng tỉ con kiến khác cũng đã nhận được tín hiệu cùng lúc.

Người đàn bà lồm cồm bò dậy. Tóc vẫn che kín khuôn mặt bà ta. Bà ta cố ngước lên và nhìn về phía mặt trời. Một con mắt của bà ta đã hiện ra, con mắt trắng dã và u buồn. Bà ta lại đưa những ngón tay gầy guộc lên đầu thọc vào mớ tóc xơ cứng và rối tung. Tay trái của bà ta đưa xuống phía dưới và móc vào những sợi lông lồn đang xoắn tít lại.

Một phần hai bề mặt của chiếc lu vẫn nằm trong bóng tối.

Mắt người đàn bà vẫn hướng về phía mặt trời.

Không lâu sau đó đoàn người ra đi để lại sau lưng họ cái chết của người đàn bà. Và những đàn kiến đã kéo đến.

 

49

Không cần nhạc đâu

Những tiếng rên rỉ đó cũng đủ rồi

Chú ý vào ánh sáng

Cần chiếu vào những nơi cần chiếu.

bài đã đăng của Lê Minh Phong


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)