Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Lý tưởng của tôi

0 bình luận ♦ 18.05.2010

 

 

 

Tôi không lý giải được hành động ra đi này của mình. Không có lý do gì để tôi tin vào cái lý tưởng đó. Cũng có thể tôi phải trả giá cho sự rũ bỏ này. Tôi băng qua một cánh đồng, bằng chính bước chân của tôi. Tôi cảm phục bước chân dẻo dai của mình. Tôi mặc chiếc áo sơ mi màu đen và đội chiếc mũ lá rộng vành. Vì có chiếc mũ rộng vành nên tôi có thể bớt đi một phần nào đó cái nắng gay gắt. Tôi ngồi xuống trên một bãi cỏ khá rộng và uống nước. Tôi nghĩ lại chuyến hành trình của mình. Tôi không lý giải được sự ra đi này và tất nhiên là tôi hoàn toàn đơn độc trong lựa chọn của mình. Tôi đã từng có một cuộc sống không hề thay đổi, nghĩa là cái nhịp điệu của nó luôn êm ả và chầm chậm. Đôi khi chính cái nhịp điệu đó làm cho tôi thích thú nhưng rồi tất chỉ là một sự lừa dối. Một buổi sáng tôi thức dậy như thường lệ, tôi xuống bếp và pha một ấm trà nóng. Tôi đi loanh quanh trong bếp trong khi người nhà của tôi đang trong cơn mê ngủ. Nhìn ra ngoài cửa sổ tôi thấy một vài chiếc lá đang rung nhẹ. Một vệt sáng chiếu vào mắt tôi. Tôi nghĩ đó là vệt sáng đầu tiên của ngày mới. Bằng một cái nhún vai, tôi nói: “Sao không thay đổi.” Rồi tôi nghĩ mọi thứ có quyền tốt đẹp hơn. Nghĩa là tôi phải thay đổi, hay làm một cái gì đó khác đi trong hành vi và tư tưởng. Và đến hôm nay tôi đã nhận ra được lý tưởng của mình.

Tôi bước đi nhưng không hề thấy mình thoải mái. Hành động ra đi này của tôi không sớm thì muộn chắc chắn sẽ bị bại lộ. Nhiều người sẽ nói rằng đó là một hành động dũng cảm và khôn ngoan. Nhưng cũng có một vài kẻ nào đó lại nói hành động của tôi là minh chứng cho một não trạng thấp kém. Tôi biết rằng ở cái xứ trần trụi và đầy bùn đất này khó mà giữ được một bí mật nào đó. Ở đây chúng tôi sống bằng những ánh mắt cú vọ khi nhìn nhau. Chúng tôi nhìn vào nhau như vậy mà không hề cảm thấy có một cái gì đó khó chịu. Những điều chúng tôi nói ra là những điều chúng tôi không bao giờ nghĩ tới. Cũng có khi những lời yêu thương trồi lên giữa cuống họng nhưng rồi chúng tôi lại nuốt nó xuống. Chúng tôi không lý giải được hành vi của mình. Ở đây, nếu có một kẻ nào đó muốn hở môi thì điều đầu tiên hắn ta phải biết là chôn kín những sự thật. Có thể sự thật đó không hề nguy hiểm cho một ai. Nghĩa là ở đây có sự thật, nhưng sự thật không bao giờ lộ diện và người ta cũng không muốn nhìn vào chúng. Cũng có khi cơn điên của chúng tôi đi tới giới hạn cuối cùng và chúng tôi cho nó bùng nổ. Khi đó chúng tôi mới thấy được sự thật. Nhưng chúng tôi không hề tin vào sự thật đó. Chúng tôi chỉ biết nó hết sức nhầy nhụa và khó ngửi.

Thế đấy, một cuộc sống trần trụi nhưng hết sức bí hiểm.

Có thể họ biết tôi ra đi, nhưng họ sẽ không biết là tôi đi đâu và đi về hướng nào. Có kẻ nói hướng Bắc, có kẻ nói hướng Nam, một vài kẻ nói là hướng Tây, nơi mặt trời lặn. Họ nói thế nhưng họ không hề biết đích xác. Vả lại chính tôi cũng không biết mình đang đi về hướng nào. Nước dự trữ đã bắt đầu vơi đi nhưng tôi không hề cảm thấy lo lắng. Rồi tôi sẽ gặp những cơn mưa. Điều đó gần như là một sự chắc chắn. Khi bước đi tôi luôn nghĩ rằng tôi đi vì lý tưởng của mình. Một lý tưởng hết sức bí mật và nguy hiểm. Một lý tưởng mà tôi phải thực hiện, tôi không có quyền từ chối. Để hoàn thành lý tưởng này tôi phải đi vào giữa trưa nóng bức. Tôi phải lấy hết sức mình để lội qua những vũng lầy đầy cá sấu. Nói tóm lại là rất nhiều khó khăn và nguy hiểm. Nhưng tôi không hề biết ai đã trao lý tưởng này cho tôi và tôi phải làm làm gì. Nghĩa là tôi không biết gì cả. Tôi chỉ biết rằng mình có một lý tưởng cần phải hoàn tất đúng vào một buổi tối nào đó. Khi tôi hoàn tất lý tưởng điều đương nhiên là tôi sẽ được vinh danh. Cũng có thể họ sẽ lôi tôi vào một khu rừng nào đó và bắn bỏ tôi. Máu của tôi sẽ chảy và cuối cùng thì những con sói hoang xuất hiện. Tất cả có thể sẽ diễn ra. Nhưng điều quan trọng lúc này là tôi phải bước đi. Dù rằng tôi không hề biết mình đang đi về hướng nào.

Tôi cho bình nước vào túi và đứng dậy. Ở cuối cánh đồng có những làn khói đang bay. Ở đó sẽ có người. Nhưng tôi lại nghĩ rằng nếu có người thì đó không phải là điều tốt cho tôi. Tôi nói: “Nếu có người là điều không tốt.” Tôi không được tiếp xúc với đám đông. Có thể họ sẽ vấy bẩn hoặc làm hỏng lý tưởng của tôi. Tôi sợ đám đông, hay nói đúng hơn tôi sợ tâm hồn của những đám đông. Họ có thể phá hủy tất cả những gì họ muốn và họ sẵn sàng khóc lóc bởi hành vi phá hoại của họ. Tôi cho rằng đám đông luôn thiếu khả năng suy luận và phán đoán nhưng họ có thể hành động. Như thế nghĩa là sức mạnh của họ được làm nên từ hành động. Trong cuộc viễn du để hoàn thành lý tưởng của mình tôi là một người đơn độc. Và tất nhiên tôi phải tránh xa đám đông, tránh xa con người. Tôi cần phải tỉnh táo và phải có một năng lực phán đoán tối cao để tránh mọi nguy cơ dẫn đến sự thất bại. Tôi biết rồi một ngày đám đông sẽ thay thế tất cả. Thậm chí kế hoạch của tôi cũng sẽ bại lộ và tôi sẽ bị đưa lên đoạn đầu đài.

Rồi tôi luôn tránh xa con người. Tôi tưởng tượng rằng sự có mặt của họ là trở ngại duy nhất cho những toan tính của tôi. Tôi mường tượng ra sẽ có một loại dịch bệnh nào đó xuất hiện và nhấn chìm họ. Họ sẽ không bao giờ ngóc đầu dậy được. Như thế nghĩa là tôi sẽ an toàn và lý tưởng của tôi có thể sẽ được thực thi một cách trọn vẹn.

Có tiếng động ở phía sau và tôi quay đầu lại. Một điều không hay đã xảy ra. Tôi luôn dự cảm rằng điều này sẽ xảy ra và cuối cùng thì nó đã xảy ra. Nó xảy ra chính trên cái cánh đồng mênh mông này. Một người lạ mặt xuất hiện sau tôi. Hắn nấp sau những bãi cỏ lau. Hắn rất khôn ngoan, bởi hắn giữ được cái khoảng cách mà tôi không thể nhận ra hắn là ai. Tôi chỉ biết đó là một con người. Một người đàn ông cứng cáp. Tôi ngồi xuống và nhìn về phía hắn. Hắn không hề cử động. Nhưng tôi biết hắn thở rất gấp. Có thể nhịp tim của hắn đã phát ra những tiếng động làm tôi phát hiện ra hắn. Như vậy là sự ra đi này của tôi đã bị bại lộ. Lý tưởng của tôi đã bị đe dọa một cách nghiêm trọng. Tôi bắt đầu cảm thấy lo lắng và bất an. Tôi quay lại và chạy, tôi chạy về phía trước nơi có những làn khói. Bùn đất bắn lên và chúng đã bết đầy lên đôi giày vải của tôi. Tôi không có thì giờ ngồi xuống và gỡ chúng ra. Khi đã kiệt sức tôi ngồi bệt xuống và thở. Tôi hi vọng là mình đã bỏ xa hắn. Và có thể hắn đã hoàn toàn để mất dấu vết của tôi.

Điều quan trọng lúc này là tôi phải xác định được hắn là kẻ nào. Liệu hắn có đeo mặt nạ hay không. Và nếu hắn đeo mặt nạ thì khuôn mặt thật của hắn hình dạng ra sao. Hắn bước theo tôi bởi mục đích gì. Tôi biết đích xác là hắn mang áo màu đen và có thể hắn đã lựa chọn cái mũ lá rộng vành như tôi. Một sự lựa chọn khôn ngoan và tinh tế. Thậm chí đến đôi giày của hắn cũng giống tôi. Nghĩa là một đôi giày vải đế được làm bằng cao su. Như vậy thì sự khôn ngoan và lọc lõi của hắn không hề thua kém tôi. Tôi nhận ra sự nguy hiểm và bắt đầu thấy mình bấn loạn. Rồi lý tưởng của tôi sẽ bị gián đoạn, thậm chí thất bại một cách thảm hại.

Thế là trên cuộc hành trình này tôi không đơn độc. Tôi có một kẻ song trùng ẩn tàng và tôi phải nhận diện ra hắn. Nhiều khi đang bước đi tôi bất thần nhìn lại phía sau. Nhưng tôi không nhìn thấy hắn. Tôi có được những giây phút an tâm. Tôi thở ra một cách nhẹ nhàng và khoan khoái. Nhưng rồi trên đầu tôi một đàn quạ xuất hiện và la ó. Tôi nhận thức được vấn đề và tôi biết mình cần phải bước đi nhanh hơn. Thậm chí tôi phải chạy bộ trong suốt cuộc hành trình này. Hắn vẫn ở sau tôi, đó là điều chắc chắn.

Rồi tôi đi hết cánh đồng rộng lớn đó. Tôi nhìn lại và biết mình đã đi được một quãng đường khá xa. Họ sẽ không thể hình dung nổi sự dẻo dai của tôi. Họ không ngờ được rằng tôi có một sự khôn khéo vượt xa họ. Nhưng điều làm tôi lo lắng nhất là sự ra đi này của tôi đã bị bại lộ. Một kẻ thứ hai đã xuất hiện. Hắn đội chiếc mũ lá rộng vành và hắn đi đôi giày vải. Tôi chỉ biết thế về hắn, nhưng sự hiểu biết này cũng chỉ là những dự đoán của tôi. Có nghĩa là mức độ tin cậy rất thấp. Tôi không thể nở một nụ cười vào lúc này. Có khi, để tránh đi sự bấn loạn tôi đã hát lên. Tôi nói “Hãy hát lên những bản hùng ca.” Và rồi tôi đã hát lên những bản hùng ca. Nhưng tiếng hát của tôi đã trở nên rối rắm và méo đi. Có thể hắn đã nhận ra được sự bấn loạn trong tôi. Hắn đang tưởng tượng tôi như một kẻ thống khổ, một con rối bấn loạn bởi cùng một lúc người điều khiển giật quá nhiều dây. Tôi quỳ mọp xuống và bắt đầu cầu nguyện. Nhưng tôi không thể đánh lừa nổi mình bằng hành động cầu nguyện đó. Tôi nhận ra thời điểm một người muốn cầu nguyện chính là thời điểm hắn ta muốn trốn tránh chính mình. Hắn đã buông xuôi trong cuộc hành trình của hắn. Hắn ta không còn mong mỏi được thấy sự thật. Sự đớn hèn của hắn được lộ ra qua những lời cầu nguyện. Như vậy tôi với hắn ta là một, kẻ đã cầu nguyện khi chưa tới những giây phút cuối cùng. Và một lần nữa tôi lại cảm thấy nghẹt thở. Tôi không biết mình phải làm sao nữa. Tôi đã mường tượng ra chính cái phòng giam của tôi. Tôi cần phải thoát khỏi nó. Nhưng tôi có gì trong tay. Tôi chỉ có một cái mũ nan rộng vành, một đôi giày vải đế được làm bằng cao su và một ít nước dự trữ.

Lần này tôi bước vào một bãi cát. Tôi nhận ra đây không phải là sa mạc. Bởi đơn giản tôi không thấy cây xương rồng và những con lạc đà. Đây chỉ là một bãi cát khá rộng. Một bãi cát thì tôi có thể băng qua nó mà không cần tốn nhiều sức. Và một điều nữa làm tôi vui mừng là trong cái bãi cát bằng phẳng này hắn sẽ phải lộ diện. Sự thật sẽ được phanh phui và tôi biết mình sẽ phải làm gì. Tôi bước đi một cách khoan khoái và ung dung. Và cuối cùng thì hắn đã xuất hiện. Hắn cao lớn và hắn rất tinh ranh. Hắn luôn giữ một khoảng cách đủ để tôi nhìn thấy hắn nhưng tôi không thể nhận biết khuôn mặt của hắn. Tôi đã cố gắng quan sát để nhận biết hắn có đeo mặt nạ hay không, nhưng tôi hoàn toàn không thể nhận ra được. Bởi đây là một khoảng cách khá xa, vả lại hơi nóng từ cát bốc lên làm hình ảnh của hắn cứ chập chờn lúc ẩn lúc hiện.

Không nhận ra được khuôn mặt của hắn nhưng tôi nhận thấy rất rõ những hành vi của hắn. Tôi không thể lý giải được những hành vi đó. Hắn làm một công việc hết sức vô bổ và tốn thì giờ. Hắn bước sau tôi và hắn cứ cúi xuống để xóa đi những dấu chân của tôi trên cát. Và điều này cũng đã diễn ra khi tôi băng qua cánh đồng cỏ. Hắn luôn theo sát tôi và xóa đi những dấu vết của tôi. Như thế thì lý tưởng của hắn đã rất rõ. Ai đã giao nhiệm vụ phải xóa hết dấu vết của tôi cho hắn. Tôi không thể biết ai đã điều khiển những hành vi của hắn cũng như tôi không thể nhận biết ai đã giao lý tưởng này cho tôi. Tôi bước lùi lại về phía hắn nhưng hắn đã khôn khéo lùi ra xa. Tôi không thể nào tiếp cận hắn. Hắn luôn giữ đúng một khoảng cách mà tôi không thể nhìn thấy bộ mặt thật của hắn. Có thể hắn đeo mặt nạ hoặc không.

Cho đến bây giờ thì tôi vẫn chưa biết kẻ nào đã giao lý tưởng cho mình. Và tôi phải hoàn thành công việc gì. Tôi chỉ biết rũ bỏ tất cả và ra đi. Tôi không nhận thức được tôi đang đi về hướng nào.

Tôi quay về phía hắn và gào thét: “Ai giao lý tưởng này cho mi?”

Hắn cũng quay lại phía sau hắn, rồi thét lên: “Ai giao lý tưởng này cho mi?”

Nghĩa là hắn đã giễu nhại chính tôi. Hắn không nhìn vào tôi khi hắn thét lên mà hắn nhìn về phía sau lưng hắn. Chúng tôi đã thét lên bằng một thứ ngôn ngữ nhại lại. Dù rằng ngôn ngữ của chúng tôi là một thứ ngôn ngữ nhiều tầng bậc và là phương tiện vô tận cho những diễn giải. Dù rằng tôi chưa bao giờ ngưỡng mộ cái thứ ngôn ngữ đa thanh ấy. Bây giờ tôi là một kẻ bất hạnh và cùng quẫn nhất đời vì tôi đã bị nhại lại một cách hoàn toàn. Tôi nhận ra được tấn bi kịch của mình. Tôi không xác định được tôi đang ở đâu.

Nhưng tôi không thể dừng lại ở đây. Tôi phải bước tiếp bởi tôi chưa nhận ra được lý tưởng đích thực của mình. Tôi phải đi đến cùng của sự thật. Tôi không thể chống lại hay trốn tránh sự thật. Cát dưới chân tôi như hàng trăm đàn kiến lửa. Tôi không hiểu và tôi không biết. Tôi hoàn toàn trống rỗng và mù rối. Tôi không thấy tôi.

Nhìn lại phía sau tôi thấy hắn đang cúi xuống để xóa những dấu chân của tôi trên cát. Hắn làm việc đó một cách say mê và đầy hứng khởi. Thỉnh thoảng tôi nhận thấy hắn lấy tay lau mồ hôi trên trán. Nghĩa là hắn vẫn bị nóng và hắn đã đổ rất nhiều công sức cho lý tưởng điên khùng của hắn.

Tôi nhìn hắn và thét lên: “Ai đã giao lý tưởng này cho mi?”

Hắn ngước nhìn lên rồi quay đầu về phía sau và nói: “Ai đã giao lý tưởng này cho mi.”

Tôi biết tôi không đủ sức để kết thúc màn bi kịch này của tôi. Tôi lại bước về phía trước. Tôi không có quyền được quỳ xuống và van lơn. Nhưng giờ đây trước mặt tôi là một người đàn ông khác, hắn cũng giữ đúng cái khoảng cách mà tôi không thể nhìn được rõ mặt hắn. Bây giờ tôi đứng ở giữa hai người đàn ông xa lạ. Người đàn ông phía trước mặt tôi cũng đội chiếc mũ lá rộng vành và tất nhiên là hắn cũng đi đôi giày vải đế được làm bằng cao su. Nghĩa là sự tinh ranh của hắn không hề thua kém tôi, bởi hắn đã khôn ngoan trong việc lựa chọn.

Tôi bước nhanh về phía người đàn ông trước mặt. Nhưng hắn lại bỏ xa tôi. Cứ thế chúng tôi rượt đuổi nhau trên cuộc hành trình dài vô tận. Tôi không biết người đàn ông phía trước có lý tưởng gì. Có thể hắn là kẻ dẫn đường cho tôi, cũng có thể hắn là một tên lừa đảo. Hắn xuất hiện và làm cho tôi lạc lối.

Làm cho tôi lạc lối chính là nhiệm vụ và lý tưởng của hắn.

Bây giờ phía trước mặt tôi là một dòng sông lớn. Nhưng rồi tôi nhận ra đây không không phải là một dòng sông. Đây chính là biển. Tôi vẫn không thể biết lý tưởng của tôi khi trước mắt tôi là biển cả. Người đàn ông phía trước tôi đã biến mất. Có thể hắn đã nhảy xuống và hòa tan vào biển. Tôi không thể nhảy xuống biển. Tôi không có khả năng làm được điều đó. Tôi nhìn về phía sau và nhận thấy người đàn ông lạ cũng đã biến mất cùng với chiếc mũ lá rộng vành và đôi giày vải đế được làm bằng cao su.

Phía trước tôi là biển và tôi không một con thuyền nào cả. Tôi phải quay về, đó là điều khôn ngoan nhất. Nhưng đâu là lối về của tôi. Người đàn ông lạ đã xóa sạch mọi dấu vết của tôi.

Tôi thét lên: “Ai đã giao lý tưởng này cho mi?”

 

 

 

.

bài đã đăng của Lê Minh Phong


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)