Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Mù rối

 

 

 

Trên một sân khấu tầm thường vô vị, hắn bước ra.

Người ta nói: “Mi là tù nhân.”

Hắn nói: “Tôi là tù nhân, tên tôi là Mù Rối.”

Người ta hỏi: “Làm thế nào mi có thể trốn thoát.”

Hắn nói: “Khi những chiếc song sắt được dỡ bỏ.”

Hắn vẫn đứng trên cái sân khấu tầm thường vô vị đó. Trông hắn rất dị thường. Hắn mang quần áo của một tù nhân và tên hắn như đã biết: Mù Rối. Mặt hắn tỉnh bơ và lem luốc. Có thể hắn đã mất nhiều công sức cho việc bẻ gãy những song sắt.

Hắn hướng về phía có ánh lửa.

Hắn nói: “Ta sẽ tìm về nơi có ánh lửa.”

Một ai đó nói vọng ra: “Hãy tránh xa những đốm sáng.”

Hắn nói: “Nhưng đó là lửa, lối thoát duy nhất.”

Kẻ đó lại nói: “Đó không phải lửa, đó là ánh mắt của hổ và sói.”

Hắn rùng mình và dừng lại.

Kẻ giật dây xuất hiện. Rồi có tiếng còi. Cảnh sát bước ra và hắn lẩn trốn. Nhưng hắn vẫn đứng trên cái sân khấu tầm thường vô vị đó. Sân khấu được bài trí rất đơn sơ, nó được trang trí bằng rất nhiều mặt nạ ảo não. Hắn trốn vào trong chiếc mặt nạ ảo não nhất, co rúm người lại và thở dốc.

Kẻ giật dây bắt đầu giật dây và cảnh sát hỏi: “Kẻ nào là Mù Rối?”

Đám đông nói: “Chúng tôi không phải là Mù Rối.”

Kẻ giật dây tiếp tục giật dây và cảnh sát nói: “Các người đã bao che cho cái ác.”

Đám đông ồ lên: “Chúng tôi không biết đến cái ác.”

Kẻ giật dây lại tiếp tục công việc của y và lần này cảnh sát nói: “Cái ác là cái đã bẻ gãy những song sắt.”

Đám đông bàn tán: “Song sắt rất cứng.”

Kẻ giật dây giật mạnh và cảnh sát nói: “Rất cứng.”

Cảnh sát liếc quanh rồi dừng lại bên chiếc mặt nạ ảo não nhất. Cảnh sát rít lên: “Một khuôn mặt dị hợm.”

Tim hắn như ngừng đập. Nhưng rồi kẻ giật dây biến mất và cảnh sát bỏ đi.

Hắn bước ra khỏi chiếc mặt nạ ảo não. Khán giả tung hoa lên sân khấu và gào to: “Anh diễn rất tuyệt.”

Hắn nói: “Tôi không phải là diễn viên, tôi là tù nhân.”

Khán giả nói: “Nhưng anh diễn rất khéo.”

Hắn thét lên: “Đây không phải là trò chơi và tôi không phải là người diễn. Tôi không cần những tràng pháo tay và mấy bông hoa khô héo.”

Khán giả nói: “Anh cần gì?”

Hắn nói: “Tôi cần một chỗ ẩn nấp, một cái hang hay một thứ gì đó tương tự.”

Rồi một đám đông kéo đến. Họ nói: “Ngươi vô tội.” Hắn nói: “Tôi vô tội.” Trông đám đông cũng rất dị hợm. Hắn rít lên: “Một lũ bầy hầy.” Đám đông nói: “Bầy hầy là cái đẹp.” Rồi họ bỏ đi.

Hắn ngồi xuống và đếm những vòng xích trên cổ của mình. Hắn muốn cho đó là một chiếc vòng trang sức nhưng nó quá nặng và cồng kềnh. Rồi hắn nói: “Một vòng xích.”

Hắn đếm những vòng xích một cách tỉ mẩn như một nhà sư đang lần tràng hạt. Đếm đếm vòng thứ 108 hắn dừng lại và ngó nhìn xung quanh. Khán giả đã tản đi bởi họ cho rằng hắn thực sự không phải là một diễn viên cừ khôi. Khán giả nói: “Tù nhân dị hợm.”

Giờ chỉ còn mình hắn cô độc trên một sân khấu được bài trí tầm thường vô vị. Những chiếc mặt nạ ảo não nói với hắn: “Hãy trốn đi trước khi họ kéo đến.”

Hắn hỏi: “Những ai?”

Những chiếc mặt nạ nói: “Cảnh sát và đám đông, thậm chí khán giả cũng sẽ quay lại.”

Hắn nói: “Không ai hiểu được hoàn cảnh của tôi, không ai có thể chứng minh tôi vô tội”

Những chiếc mặt nạ ảo não an ủi: “Hãy tìm đến với những đứa trẻ sơ sinh, chúng sẽ tin rằng ngươi vô tội.”

Hắn ré lên và cho rằng đó là một ý kiến không tồi. Hắn nhảy xuống khỏi sân khấu. Hắn bước đi ngang nhiên trên những hàng ghế bỏ trống. Hắn thương lượng với gã bảo vệ nhà hát bằng một ít tiền và y đã mở cửa cho hắn ra đi.

Rồi hắn gặp những cơn gió lạnh, chúng thốc vào mũi hắn. Sợi xích trên người hắn kêu leng keng.

Hắn đến một ngôi làng nhỏ. Rất nhiều người già đón chào hắn. Một lão già bước tới: “Xin hãy cho biết về danh tính?”

Hắn nói: “Tôi là Mù Rối.”

Họ ồ lên và cười một cách khoái trá: “Một cái tên lạ.”

Hắn vỗ ngực: “Một cái tên hay.”

Hắn hỏi người già về những đứa trẻ sinh. Họ nói: “Từ khi dân làng chúng tôi uống phải một dòng nước lạ chúng tôi không sinh con cái được nữa. Chúng tôi có rất nhiều người và như đã thấy chúng tôi đã già nua.”

Hắn nhình quanh và nhận ra toàn người già. Hắn thét lên: “Hãy tránh xa những làn da nhăn nheo, xù xì và hôi thối.”

Hắn bỏ đi. Đám người già nhìn theo hắn và nói: “Tạm biệt chàng trai trẻ.”

Hắn đến một bản nhỏ. Trông hoang sơ và đổ nát. Hắn hỏi những người đàn ông về những đứa trẻ sơ sinh. Họ muốn biết mục đích và hắn nói: “Đó là những nhân chứng chứng minh tôi vô tội.”

Họ đau đớn nói: “Chúng là một bầy đàn. Chúng rất đông và chúng mang theo những cỗ súng máy. Chúng đã bắt đàn bà và giết sạch trẻ nhỏ. Chúng phá hủy mọi thứ và bỏ đi.”

Hắn biết mình đã không gặp may. Hắn xin họ một ít nước và lên đường. Hắn cần phải gặp những đứa trẻ sơ sinh. Chúng là mặt trời.

Lần này hắn bước vào một hang động lớn. Hắn gặp nhiều mụ đàn bà và hắn nói: “Xin cho gặp những đứa trẻ sơ sinh.”

Nhiều mụ đàn bà đồng thanh: “Một gã khổng lồ xuất hiện. Gã đã giết những ông chồng tốt bụng của chúng tôi bằng cái dương vật như họng pháo của gã. Rồi gã tiến hành làm tình với tất cả chúng tôi nhưng gã đã hoàn toàn thất bại. Dương vật của gã quá lớn so với chúng tôi. Gã đã gào lên và ngất xỉu. Thú thật là chúng tôi cũng rất thất vọng. Rồi gã đã dính vào chỗ kín của chúng tôi một loại keo lạ. Và như đã thấy chúng tôi không thể sinh nở.”

Hắn hoài nghi rồi bấn loạn. Hắn lảo đảo bước đi.

Hắn dừng lại. Hắn không thể tin vào mắt mình. Hắn nhớ hắn đã chạy trốn. Hắn đã đi một quãng đường xa bằng chính đôi chân dẻo dai của hắn. Nhưng giờ hắn nhận ra mình vẫn đang đứng trên cái sân khấu tầm thường và tẻ nhạt đó.

Ánh đèn sân khấu đồng loạt bật sáng. Màn hạ và những tràng pháo tay vang lên. Khán giả tung hoa lên sân khấu và họ gào to: “Một diễn viên kiệt xuất, một tài năng nghệ thuật.”

Hắn thật sự bấn loạn, hắn không nhận ra được mấu chốt của vấn đề. Kẻ giật dây lại xuất hiện và những tiếng còi vang lên. Cảnh sát bước tới và thêm vào tay hắn một vòng xích mới.

Kẻ giật dây giật mạnh và cảnh sát nói: “Mi là một diễn viên kiệt xuất nhưng là một tù nhân tồi.”

Hắn gào thét: “Tôi không phải là người diễn, xin cho tôi gặp những đứa trẻ sơ sinh.”

Kẻ giật dây cười mỉa và cảnh sát nói: “Đã muộn.”

Những chiếc mặt nạ ảo não trên sân khấu rơi xuống. Chúng đã bị họ dẫm nát.

 

 

 

.

bài đã đăng của Lê Minh Phong


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)