Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Sự ngông cuồng hay là sự bó tay của diễn giải

 

 

 

Ai đã vượt lên chính mình bằng hành động tự phủ định?

Xin thưa, đó là hắn, kẻ luôn làm ồn những giấc ngủ của chúng tôi.

Hắn luôn mồm nói hắn không tồn tại, nhưng rồi hắn vẫn cứ quấy rầy những giấc ngủ của chúng tôi.

Đó là cách nói của chúng tôi về hắn.

Nói đơn giản hơn chúng tôi thấy hắn là một kẻ bịp bợm. Nhưng hắn luôn đúng. Có phải kẻ bịp bợm luôn đúng? Phải, kẻ bịp bợm luôn đúng, bởi đó là sự diễn giải cao độ nhất.

Một ngày nọ hắn đến trong lúc chúng tôi đang ngủ và hỏi: “Thế nào là to lớn?”. Chúng tôi nói: “To lớn là mênh mông”. Hắn lại hỏi: “Thế nào là mênh mông?”. Chúng tôi nói: “Mênh mông là bát ngát”. Hắn cười và hỏi: “Vậy thế nào là bát ngát?”. Chúng tôi lý giải cho hắn hiểu bát ngát là một khoảng to lớn và mênh mông. Hắn phá lên cười và bảo đó là sự ngông cuồng của diễn giải.

Một ngày khác, hắn đến và nói: “Tất cả đều dựa trên nguyên tắc không”. Chúng tôi nói: “Kẻ lữ hành cần có nhiều nước”. Hắn lại nói: “Đó là sự ngông cuồng của diễn giải”. Rồi hắn vào nhà tắm của chúng tôi, lát sau hắn bước ra và thơm lừng. Chúng tôi nói “mùi hương rất thơm”. Hắn cười và bảo chúng tôi: “Tôi cần sự thật hơn những sự thật.”

Hắn là một kẻ bịp bợm. Những người tôn trọng sự thật đều nói hắn là một kẻ bịp bợm. Hắn rất ngỗ ngược, hắn luôn phủ định chính hắn và la lớn rằng: “Tôi chẳng phải là tôi, tôi là sự thật, sự thật cách xa diễn giải và tôi không nhìn thấy mình, sự thật bất hạnh ấy.”

Có hôm hắn mang tới cho chúng tôi một bức tranh về nguồn gốc của các loài và nói: “Các sinh vật khoẻ nhất và dễ thích nghi nhất đã sống sót.” Hắn còn nói: “Đấy, trước kia chim chỉ biết bò, chúng không bao giờ vỗ cánh”. Hắn hỏi chúng tôi đâu là sự thật. Chúng tôi quay đi. Hắn la lớn: “Sự ngông cuồng của diễn giải.”

Một ngày khác, hắn đưa ra một vật có hình như những đồng xu và nói với chúng tôi: “Đây là tiền đồng Carthage, những binh sĩ Carthage đã uống máu trong thời chiến Punic.” Rồi hắn cười sặc sụa: “Hãy nhìn xem, trên đồng tiền, một chú ngựa và đôi cánh, sự khác nhau giữa bay và chạy”. Chúng tôi la lớn “Một kẻ bịp bợm”. Hắn gào lên: “Sự ngông cuồng của diễn giải.”

Hắn đúng là một kẻ bịp bợm nhất đời. Có lần hắn còn nói: “Sự dài ra hay ngắn lại ở lỗ mũi của một ả đàn bà cũng có thể sinh ra máu hoặc hoa hồng cho nhân loại”. Chúng tôi đuổi hắn ra khỏi nhà và thề không bao giờ cho hắn bước lên thềm một lần nữa.

Nhưng rồi chúng tôi nhớ hắn.

Khi trở lại hắn vẫn là một kẻ bịp bợm. Hắn hỏi chúng tôi: “Đã đọc trắng chưa?”. Chúng tôi nghĩ hắn đã điên loạn. Hắn nói: “Chưa đúng không, vậy thì hãy đứng bên ngoài và đừng bao giờ gõ cửa”. Bây giờ thì chúng tôi tin chắc hắn từ một kẻ bịp bợm chuyển thành phường điên loạn. Nhiều kẻ trong chúng tôi đã khóc vì cảm thương cho hắn.

“Có những thú nhận trở nên muộn màng, hãy tô màu cho những huyền thoại”. Khi từ giã chúng tôi hắn đã nói thế.

Chúng tôi lại nhớ hắn. Chúng tôi đến nhà hắn và chợt nhận ra: một ngôi nhà không hề có cửa.

Rồi nghe nói hắn chết, người ta kháo nhau rằng hắn chết đuối bên một bờ sông. Hắn chết khi nhìn thấy dưới nước một kẻ như hắn nhưng rõ nét hơn.

Cuộc sống của chúng tôi tạm thời yên ổn cho đến một ngày chúng tôi nhận ra trái đất hình tròn và nó không phải là vĩnh cửu.

Và sự điên loạn của hắn chưa có mẫu tự của một thứ ngôn ngữ nào có thể diễn giải.

 

 

 

.

bài đã đăng của Lê Minh Phong


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)