Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Nấc thang

0 bình luận ♦ 27.01.2010

 

 

LMP-NacThang

 

Khi chàng bước lên nấc thang đầu tiên chàng gần như reo lên khi thấy cả một mặt hồ rộng lớn. Chàng nói “Mẹ ơi, một cái hồ rộng lớn”. Người mẹ nói với chàng rằng đó là một vũng nước nhỏ, dưới đó rất nhiều muỗi và có cả những con đỉa. Loại đỉa này người ta phải dùng rất nhiều vôi mới giết được  chúng.

Khi chàng bước lên nấc thang thứ hai chàng nói với mẹ là chàng thấy một dòng sông đang chảy. Người mẹ cười và bảo rằng: “Đúng rồi, đó là một dòng sông”. Nhưng theo bà thì chàng cần phải lưu ý, bởi không phải dòng sông nào cũng chảy.

Khi chàng bước lên nấc thang thứ ba chàng lại thấy những ngôi nhà bằng lá cao lớn hơn những ngôi nhà chàng đã từng thấy. Chàng nói với mẹ điều này. Người mẹ hỏi con đang nhìn về hướng nào. Chàng nói chàng đang nhìn về phía núi rừng. Theo như người mẹ thì đó là những ngôi nhà rông và ở đó là Cao Nguyên xanh thẳm. Và bà nói rằng nếu như chàng cố gắng chú ý thì sẽ thấy những sơn nữ mặc những chiếc váy dệt bằng thổ cẩm. Bà mỉm cười khi nghĩ rằng họ thật duyên dáng.

Khi chàng bước lên nấc thang thứ năm chàng reo lên vì chàng thấy cả một đoàn người, chàng nói với mẹ rằng họ đang ngồi bên bếp lửa. Người mẹ không thể nói cho chàng biết được đó là ai. Bà lục lại trong kí ức nhưng bà không thấy. “Con có thể lắng nghe xem họ nói những điều gì” người mẹ nói vọng lên. “Họ nói bằng một thứ tiếng mà con không thể nào hiểu được” chàng trả lời. Nhưng rồi chàng lắng nghe, chàng lại reo lên: “Mẹ ơi, họ nói Lucy, Lucy, và họ hát mẹ ạ, họ hát rằng: Nàng Lucy nơi bầu trời lấp lánh kim cương .” Mẹ chàng bảo rằng đó là những người lạ và chàng nên giữ khoảng cách với họ bởi nếu không họ sẽ ăn thịt chàng.

Và cứ thế chàng lên cao mãi.

Chàng thích thú và đam mê. Chàng tiếp tục bước lên một nấc thang nữa. Chàng nói với mẹ rằng chàng thấy người ta xây những bức tường trên núi, chúng kéo dài như vô tận. Có hàng ngàn con người, họ ngồi trên những con ngựa, họ có cả cung tên. Điều làm chàng thích thú nhất là những chiếc mũ của họ, mũ của họ làm bằng lông cừu và áo của họ cũng bằng long cừu. Ôi, mũi tên của họ đã lao ra mẹ ạ. Người mẹ lại cố hết sức nói to để cho con trai bà nghe rõ: “Hãy cẩn thận đó có thể là chiến tranh và máu sẽ chảy con ạ”. Những chàng không nghe thấy. Chàng cười thích thú khi thấy họ bỏ ngựa và chui vào một cái ống bằng sắt nhưng chàng nghĩ có thể là bằng đồng, rồi họ chạy trốn. Chàng nói với mẹ điều này những mẹ chàng không nghe thấy.

Mẹ chàng đang đứng dưới đất, bà đang cố hết sức mình để giữ cho chiếc thang không đỗ. Chàng càng bước lên cao cây thang càng xiêu vẹo, gió mỗi lúc mỗi mạnh hơn. Người mẹ bắt đầu đuối sức.

Càng lên cao thế giới càng mở ra với chàng. Chàng không thể lý giải được vì sao lại có cả những con chim bằng sắt, chúng bay không theo đàn, có những con đã lao xuống biển. Điều lạ lùng nhất mà chàng thấy đó là chúng bay nhưng không bao giờ vỗ cánh. Chúng rất ồn ào và chúng khạc ra lửa.

Người mẹ đã nhận ra được vấn đề, bà bắt đầu bấn loạn. Có thể chiếc thang sẽ đổ xuống bởi mắt bà đã mờ đi. Gió càng lúc càng thổi mạnh. Bà gào lên nhưng con trai bà không nghe thấy, nhìn lên chàng như một con kiến.

Chàng thảnh thơi hứng gió, ánh trăng chiếu xuống làm chàng trông thấy mọi thứ đẹp hơn. Nhưng rồi chàng chán màu sắc của trăng. Bởi trăng không bao giờ đổi màu. Chàng thích cái lạ và chàng sẽ đi tìm cái lạ.

Chàng cố lắc thật mạnh để cái thang hướng về phía mặt trời. Chàng bắt đầu cảm thấy thích thú trở lại. Mặt trời chiếu vào mắt chàng, nó làm chàng tức giận. Càng tức giận chàng càng lao về phía mặt trời. Chàng đã dần cảm thấy sức nóng của mặt trời. Cái thang không chịu nổi sức nóng đã chuyển thành màu đen. Tất cả lôi cuốn chàng. Đây là điều lạ.

Người mẹ gào khóc. Sức bà đã kiệt. Mắt bà đã đục ngầu. Những ngón tay yếu ớt của bà cố bám giữ cái thang. Dưới đất rễ cây đã bám vào hai  chân bà. Chúng theo những mạch máu ăn sâu vào thân thể bà. Và bà đã hoàn toàn bất động.

 

 
* minh họa Lê Minh Phong

 

 

.

bài đã đăng của Lê Minh Phong


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)