Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

mùa chết phần 29-19

0 bình luận ♦ 23.10.2014

29

Tất cả những thiếu nữ ngực trần còn sót lại bước lên một mô đất cao và nhìn về phía những người đàn ông đang khấn nguyện. Những vòng xích lại vang lên khi họ di chuyển. Bằng những ánh mắt rực lửa họ nhìn xoáy về phía những người đàn ông. Người đàn ông số 7 là kẻ duy nhất trong số 13 người đàn ông còn sót lại nhìn về phía những thiếu nữ ngực trần.

Bằng một cách nào đó tất cả những thiếu nữ ngực trần đã thoát khỏi vòng xích. Họ hoàn toàn tự do. Nhưng họ không trốn chạy. Bởi họ biết điều gì sẽ diễn ra. Khắp nhân gian đang bị bủa vây bởi những lời nguyền. Họ sẵn sàng đón đợi cái chết mà theo họ đó là hành động đào thoát vĩnh cữu. Tất cả họ đứng thành một vòng tròn biệt lập. Những gã đàn ông còn lại nhìn họ và nhìn xuống bàn tay bị xiềng của mình. Những người đàn ông không biết bằng một cách nào mà những thiếu nữ ngực trần thoát ra khỏi những vòng xích. Liệu rằng đấng tối cao đã hiện hữu hay quỷ sứ đã giải thoát cho họ. Những người đàn ông không thể đưa ra một kết luận chính xác và hợp lý. Họ chỉ biết những thiếu nữ ngực trần đã hoàn toàn tự do.

“Chạy đi.” Một gã đàn ông nhìn về phía những thiếu nữ ngực trần và hét lên. Những thiếu nữ ngực trần mỉm cười nhìn về phía những người đàn ông tội nghiệp. “Chạy đi, hãy chạy về phía bến bờ của nước.” Một người đàn ông nữa lại hét lên. Những thiếu nữ ngực trần lại mỉm cười. Người đàn ông số 7 không nói. Anh ta cảm nhận được một điều gì đó quái gở đã xảy ra. Người đàn ông số 7 lại ngửa mặt nhìn trời và lẩm bẩm.

Những thiếu nữ ngực trần bắt đầu nhảy những điệu nhảy man dại. Những người đàn ông còn lại đều gào thét. Họ nhìn xuống những vòng xích trên cổ tay mình và lại than khóc. Nhiều người đàn ông nữa lại gục xuống, những người đàn ông còn sống phải chặt những cánh tay bị xiềng để giải thoát cho linh hồn của những người vừa mới gục xuống.

“Đi đi, hãy về với bến bờ của nước. Nơi đó có những cánh buồm khổng lồ đang chờ sẵn. Hãy đến nơi đó hát ca cùng với sóng và tồn tại trong mùa tạo sinh.” Những người đàn ông còn lại đều gào thét. Người đàn ông số 7 lại ngửa mặt nhìn trời rồi lẩm bẩm.

“Có đến được không?” Người đàn ông số 7 nói.

“Liệu có đến được không?” Người đàn ông số 7 lại nói.

“Trời đã tối.” Người đàn ông số 7 nói rồi nhắm mắt lại.

Những thiếu nữ ngực trần vẫn còn nhảy những điệu nhảy của dị nhân.

 

28

Lửa sẽ được đốt lên

Và nhảy

Những điệu nhảy không bị xiềng

Những tiếng hát không bị xiềng

Những đôi mắt không bị xiềng

Và nhảy

Những vũ điệu của khí trời

Trong những vũ điệu ma quái sẽ là mầm sống để cứu rỗi vạn vật vào một mùa tạo sinh mới.

Những bầu vú căng mộng chập chờn trong lửa

Những bước chân mềm mại và uyển chuyển sẽ gợi mở cho một hành động có lý do

Và nhảy

Dưới ánh sáng của lửa

Sự giao hoan tập thể là hành động cứu rỗi cuối cùng nếu có thể sẽ xảy ra

27

Con nhện đã quá già và không còn khả năng giăng tơ. Nó lười biếng di chuyển trên những ngón tay bất động. Những sợi tơ đã đứt gần hết bởi sức tàn phá của gió. Xác con muỗi cũng đã biến mất. Giờ đây chỉ còn lại những sợi tơ yếu ớt nối kết giữa các ngón tay. Những ngón tay vẫn hoàn toàn bất động. Những vết nứt đã thâm tím và thứ nước ố vàng vẫn không ngớt rịn ra trên những ngón tay và lòng bàn tay. Đôi mắt của người đàn bà vẫn quan sát mọi thứ. Ánh sáng tiếp tục giảm dần. Khi ánh sáng giảm, đôi mắt rất khó quan sát sự di chuyển của con nhện, cho dù con nhện di chuyển một cách chậm rãi. Con nhện vẫn cố leo lên nơi cao nhất trên ngón tay giữa.

Rồi những ngón tay bất ngờ chuyển động. Đầu tiên là ngón tay giữa, nó cong lại và duỗi ra một cách chậm chạp, tiếp theo là ngón tay trỏ, nó rung lên rồi bất động. Những ngón tay khác tiếp tục rung lên và rồi đồng loạt những ngón tay còn lại cử động. Con nhện bị đánh động, nó hoảng loạn di chuyển trên tất cả những ngón tay. Đôi mắt người đàn bà bị kích thích, nó lại mở ra tột độ và nắm bắt mọi dịch chuyển phía trước. Ánh sáng càng lúc càng giảm dần.

 

26

Tăng cường ánh sáng đi.

Chiếu vào chỗ cần chiếu ấy

Đừng cho ánh sáng tan ra, hãy chiếu đúng một chỗ

Sẽ thấy

 

25

Ánh trăng bắt đầu rọi chiếu. Chiếc dương vật bằng đá vẫn trơ lì dưới trăng. Cùng với sự chiếu sáng của trăng, chiếu dương vật tỏa ra một luồng hơi lạnh khủng khiếp. Những người đàn ông còn lại nép mình vào nhau run rẩy. Những thiếu nữ ngực trần vẫn nhảy những điệu nhảy quái dị dưới trăng. Ở đâu đó trong rừng tiếng tru của sói lại vang lên. Những bầu vú có những hình thù khác nhau vẫn tung lên trong không gian lanh lẽo. Người đàn ông số 7 lại ngửa mặt nhìn trăng và lẩm bẩm. Rồi một luồng hơi lạnh thổi vào người đàn ông số 7, anh ta nghe như có hàng nghìn đàn kiến đang cắn xé da thịt mình. Người đàn ông số 7 đứng lên, những vòng xích lại phát ra tiếng động khi anh ta bước đi. Sau lưng anh ta những người đàn ông khác cũng bước đi. Tất cả họ bước về phía những thiếu nữ ngực trần đang nhảy một cách say sưa dưới trăng. Những người đàn ông quây thành một vòng tròn lớn hơn vòng tròn của những thiếu nữ ngực trần. Rồi người đàn ông số 7 quỳ xuống và những người đàn ông khác cũng quỳ xuống. Những vòng xích lại vang lên những âm thanh quen thuộc. Những thiếu nữ ngực trần vẫn nhảy trong vòng vây của những người đàn ông còn sống sót. Tất cả tạo nên một bản nhạc bí hiểm.

Dưới ánh trăng mờ ảo những điệu nhảy của các thiếu nữ ngực trần càng ma quái hơn khi nó trộn lẫn với những tiếng nguyền rủa được rít lên từ miệng của những người đàn ông còn sống sót: “Làm sao mi có thể thấy mi được. Mi không phải là đích thực. Mi chưa bao giờ tồn tại đúng nghĩa. Mi chỉ là một ý niệm mơ hồ nào đó. Trên hành trình truy tìm bản thể của mi không có một ai đồng hành, mi đừng hi vọng vào một kẻ song trùng nào đó. Mi hoàn toàn cô độc. Mi lang thang trên những sa mạc hoang vu, mi lạc lối trong bùn lầy và rừng rậm. Đừng tin rằng một ngày mi sẽ thấy mi. Đó chẳng qua chỉ là sự ngụy tạo của cái hi vọng cuối cùng đang ngự trị trong mi.

Cứ cho rằng mi là một ý niệm, một ý niệm mơ hồ có khát vọng khám phá. Nhưng mi hoàn toàn lạc lối. Mi luôn cho rằng trên đời này có sự thật. Vậy ta hỏi mi sự thật là cái gì. Có nhiều sự thật hay là chỉ có một sự thật duy nhất. Nếu như có nhiều sự thật cùng tồn tại một lúc thì đâu là chân lý. Nhưng dù chỉ một sự thật tồn tại thì mi cũng đừng ảo tưởng mi sẽ thấy nó. Người ta sẽ lấp liếm nó đi. Người ta ở đây là ai ư? Họ là những con vẹt biết nói trong vườn địa đàng ở đó. Mi cho rằng ở đó không có địa đàng? Ở đó có rất nhiều địa đàng, những địa đàng trong sương mù. Mặt trời ở đó không đủ nhiệt lượng cho việc giải tán sương mù. Địa đàng ở đó lúc nhúc những dối trá ẩn mình trong lớp sương mù dày đặc bao phủ. Mi đến đó đi, trên hành trình đi tìm bản thể mi sẽ phải đến đó. Mi sẽ cúi xuống uống thứ nước đục ngầu của dòng sông đỏ. Một dòng sông to lớn và tù đọng. Một dòng sông không bao giờ chảy. Người ta đã đào xới nó, lật tung nó bằng những lời nguyền hôi thối. Nhưng người ta không cho nó chảy. Uống thứ nước sông đó ngươi sẽ thấy bóng mình. Lở loét lắm.

Bước đi, mi cần bước đi. Bản thể của mi có thể sẽ ở phía trước. Mi không bao giờ thấy nó là một điều chắc chắn nhưng mi vẫn phải cứ hi vọng, hi vọng là lối thoát duy nhất của mi. Trên đường đi đến bản thể mi sẽ phải khám phá. Nhìn ra bản chất hay không, tất cả phụ thuộc vào lý trí của mi. Nhưng mi nên nhớ rằng tất cả mọi việc không phải như mi tưởng tượng. Mi sẽ hoàn toàn lạc lối khi mi tin vào con mắt của chính mi. Con mắt của mi chính là kẻ thù của mi, một kẻ đã gieo cho mi không ít phiền muộn. Mi cần phải chọc thủng chính đôi mắt của mi. Nó đang nhìn mi hoài nghi và lấm lét.

Nhưng mi không nhầm đâu, ở đó cũng có địa đàng. Đến đấy đi, có nhiều điều rất thú vị. Ở đó mi sẽ thấy tất cả đều là diễn viên, những diễn viễn được trang bị một cái khẩu trang làm bằng da trâu. Miệng của họ bị bịt lại và mi không bao giờ thấy được nụ cười của họ. Diễn viên trên sân khấu địa đàng đó, cuộc đời của anh ta được sắm rất nhiều vai diễn. Và một điều bất ngờ nữa là họ chỉ được đóng những thằng hề, những thằng hề mù lòa và câm điếc. Có thể rồi mi phải gặp những thằng hề đó. Họ sẽ chỉ lối cho mi đi đến với bản thể của mi.

Đầu tiên mi sẽ gặp một thằng hề trong số những thằng hề nhất. Hắn là một diễn viên cừ khôi. Tai hắn to và bụng hắn rỗng. Thổ hào sẽ nói cho mi biết đó là phật của họ. Rồi mi sẽ phải nói “A di đà phật” khi gặp hắn. Mi sẽ thấy vì hắn mà người ta đã dựng lên những chùa chiền tráng lệ. Máu cũng đã đổ rất nhiều vì hắn. Nhưng hắn không có tội. Mi hoàn toàn sai lầm khi cho hắn là một tội đồ. Hắn chỉ là một thằng hề, một diễn viên câm điếc được sắm cho một cái khẩu trang làm từ da trâu. Người ta dựng hắn lên rồi tôn vinh hắn. Người ta dựa vào sự ngông cuồng của ngôn ngữ để khoác cho hắn cái áo cà sa lấp lánh kim tuyến. Hắn chỉ là một hình nộm không hơn không kém. Hắn cũng đã từng đau khổ, những giọt nước mắt của hắn cũng đã chảy xuống, nhưng không đủ thấm vào đất. Lúc đầu người ta để hắn ngồi trên một đài sen, nhưng hắn than khóc, cuối cùng hắn được người ta treo trên một cây thập giá, cây thập giá đã được tắm máu của những chú cừu non tội nghiệp. Đấy chính là phật ở địa đàng đó.

Địa đàng ở đó có rất nhiều điều quái gở, nhưng mi không thể lý giải như thế nào là quái gở. Tất cả sẽ trở thành những chuẩn mực nếu mi cho đó là những chuẩn mực. Bước tiếp đi. Trên con đường đi đến với bản thể mi không có quyền dừng lại dù chỉ một phút giây. Nhưng mi không bao giờ đến được với mi đâu. Mi không tồn tại. Mi chỉ là một khái niệm rỗng, một làn khói mờ nhạt và không bao giờ có đủ sức mạnh để hiện rõ hình hài. Nhưng rồi mi vẫn cứ hi vọng. Mi nhìn vào những điều quái gở ở trên cái địa đàng này rồi hi vọng. Mi sẽ gặp một thằng hề thứ hai. Hắn không phải là một diễn viên cừ khôi nhưng hắn có một vai diễn rất khéo. Hắn cũng được đeo khẩu trang làm bằng da trâu và tất nhiên là hắn câm điếc. Những con chiên nhỏ bé sẽ nói cho mi biết đó là chúa của họ. Mi sẽ thốt lên rằng đó chỉ là một tên nghệ sĩ tồi. Họ sẽ nói với mi rằng hắn diễn rất khéo. Mi sẽ ngạc nhiên khi nghe họ nói họ đã rút gân của hắn và thay vào đó những sợi dây. Họ có thể điều khiển hắn một cách dễ dàng. Nói gọn lại hắn là một con rối, một con rối khổng lồ. Rồi họ treo con rối khổng lồ này lên một cây thập giá nhưng hắn đã gào khóc. Cuối cùng họ để hắn ngồi trên một đài sen thối rữa. Họ cũng dựa vào sự ngông cuồng của ngôn ngữ để khoác cho hắn một vòng hào quang. Họ soạn sẵn cho hắn những ngôn từ mà hắn phải nói dù rằng hắn câm điếc. Nhiệm vụ của mi là phải tìm ra lời của thánh. Đó chính là chúa ở địa đàng này.

Mi sẽ không bao giờ thấy được mi. Đừng than khóc, bởi mi chưa hề tồn tại. Mi khuyết vắng trên cái vũ trụ bao la này. Ở đó, địa đàng được làm nên từ những điều quái gở. Mi không hồ nghi nên không bao giờ thấy được bản thể của mi dù rằng mi nhảy xuống nước và quẫy đạp. Nước sẽ bắn tung tóe lên không trung bởi sức mạnh vùng vẫy của mi nhưng rồi mi vẫn cứ không tồn tại.

Hoài nghi chính là mấu chốt cuối cùng. Trên con đường đi tìm bản thể mi chưa bao giờ hoài nghi. Trên địa đàng của những phi lý, mi câm lặng thì mi không bao giờ thấy được mi dù mi có đứng trước một cái gương khổng lồ đi chăng nữa.

Nằm chắn lối đi của mi giờ đây là một hình nộm. Hình nộm được làm từ những lá cỏ khô. Mi tưởng hình nộm là một vật vô tri nhưng rồi mi nhận ra hình nộm là một minh triết. Minh triết nói rằng mi là một hạt bụi, một hạt bụi vương phải nhiều điều dơ bẩn. Mi cần phải gội rửa bằng lời của thánh và kinh của phật. Nhưng mi không bao giờ chạm được vào lời của thánh và kinh của phật. Bởi lời của thánh và kinh của phật chưa bao giờ tồn tại. Lời của thánh và kinh của phật sẽ xuất hiện khi mi hoài nghi, nhưng mi chưa bao giờ hoài nghi. Mi cần phải hoài nghi. Hình nộm sẽ nói rằng phật và chúa mà mi đã gặp ở trên địa đàng này chính là hắn.

Hình nộm, chúa, phật chỉ là một. Tất cả chỉ là một diễn viên kiệt xuất. Một diễn viên sắm rất nhiều vai với hàng ngàn phương thức cải trang. Một tên hề câm điếc.

Mi đừng hi vọng tìm ra bản thể của mi trên cái địa đàng ô hợp này. Về đi.

Những người đàn ông đang nói với chính mình.

 

24

Hạ màn đi

Chằng có gì sất

 

23

Rồi bằng chính vòng xích những người đàn ông kéo ngã chiếc dương vật bằng đá xuống đất. Nó vẫn lầm lì và trơ cứng. Rồi tất cả hòa cùng điệu nhảy với những thiếu nữ ngực trần còn sống. Những vòng xích lại rung lên tạo thành tiếng nhạc mê hồn vô cùng bí hiểm. Chiếc dương vật nằm đè lên những lá cỏ yếu ớt. Nó hoàn toàn vô tri trước điệu nhảy kỳ quái của những người đàn ông và những thiếu nữ ngực trần.

“Hãy làm một cái gì đó khác đi.” Một thiếu nữ ngực trần nói.

“Thay bằng hành động cầu nguyện hãy làm một cái gì đó khác đi.” Một thiếu nữ ngực trần khác nói. Những người đàn ông không hiểu. Họ nhìn nhau và nhìn vào những bầu vú của các thiếu nữ ngực trần. Rồi những thiếu nữ ngực trần thầm thì vào tai nhau, sau đó họ uốn người và tạo nên những làm sóng mềm mại. Những người đàn ông quay mặt đi. Người đàn ông số 7 lại ngửa mặt nhìn trăng.

Các thiếu nữ ngực trần vẫn tiếp tục lả lướt những điệu múa của thân xác. Họ cùng nhau hát lên những điệu hát để ca tụng xác thân. Những ánh mắt của những người đàn ông còn sót lại trở nên mê dại theo những điệu múa gợi tình của những thiếu nữ ngực trần. Đó là lần đầu tiên những người đàn ông thấy được vũ điệu cuồng dại của xác thân. Những bầu vú dội lên và rớt xuống cùng với ánh trăng.

Hãy đến nơi đây với chúng tôi

Hòa cùng những nốt nhạc ngợi ca thân xác

Hãy hòa tan vào chúng tôi

Để tạo sinh một mùa tạo sinh mới

Để cứu rỗi những nhân vị lạc đường

Để hú hồn những cuồng nhân lạc đạo

Hãy đến đây cùng với tôi

Bằng những chiếc dương vật cương cứng

Hãy xuyên thủng chúng tôi

Bằng niềm tin man dại

Hãy đến với chúng tôi

Để cho nước tràn đầy

Để sự sống ngoi lên

Và mùa sau vĩnh cửu

Những thiếu nữ ngực trần vẫn miệt mài hát lên khúc ca ngợi ca xác thân của họ. Rồi mắt của những người đàn ông sáng lên cùng với ánh trăng và những ngọn lửa. Họ bước đến và sờ lên những bầu vú của những thiếu nữ ngực trần. Những thiếu nữ ngực trần vuốt lên những đường cong trên thân thể của mình. Những vòng xích vẫn phát ra một thứ âm thanh khô cứng khi những người đàn ông chuyển động.

Trên đầu họ ánh trăng vẫn chiếu sáng như cổ vũ cho một màn giao hoan tập thể bắt đầu diễn ra. Khi những người đàn ông bắt đầu dò tìm thì những thiếu nữ ngực trần rên lên. Những cánh tay mềm mại của những thiếu nữ ngực trần ôm lấy cổ của những người đàn ông, những người đàn ông bế những thiếu nữ ngực trần lên không trung rồi hạ những thân thể mềm mại xuống. Những làn sóng của đam mê và cuồng dại đã bắt đầu. Người đàn ông số 7 đặt thiếu nữ ngực trần của mình nằm lên chiếc dương vật bằng đá. Nàng mỉm cười và mắt nàng đờ đẫn. Tóc của nàng phủ lấy đầu của chiếc dương vật bằng đá và hai chân của nàng dang ra để đón lấy khí trời. Người đàn ông số 7 gục đầu xuống và tan biến đi trong lòng ngực của thiếu nữ ngực trần.

Những tiếng rên rỉ vang lên thay cho những lời hát ngợi ca xác thân.

Khi những người đàn ông gục xuống thì những đôi vai của các thiếu nữ ngực trần cũng ướt đẫm mồ hôi. Thân thể họ như phát sáng dưới sự chiếu sáng của ánh trăng.

 

22

Lời sấm truyền sẽ phát ra

Từ một ngôi đền nào đó

Trong rừng thẳm

21

Đôi mắt của người đàn bà vẫn cố trương lên nhìn vạn vật. Những ngón tay vẫn tiếp tục rung lên. Con nhện hoảng sợ cố đeo bám và những vết nứt bầm tím. Nó lết thân thể qua những ngón tay khác nhau. Những cái chân của nó đã bị bết lại bởi thứ nước ố vàng rỉ ra từ những vết nứt. Khi những chiếc chân dính vào những vết nứt, con nhện di chuyển một cách khó khăn. Rồi nó bị kẹt vào giữa ngón hai ngón tay. Nó cố thoát ra khỏi đó nhưng không thể. Ánh sáng vẫn tiếp tục được truyền đến mỗi lúc một mạnh hơn. Rồi khi không thể thoát ra khỏi hai ngón tay, con nhện đã thấy một điều gì đó khủng khiếp sắp xảy ra. Những ngón tay mỗi lúc một chuyển động mạnh hơn và cuối cùng con nhện bị hai ngón tay kẹp nát. Nước từ thân thể nó chảy hòa vào nước từ những vết nứt trên bàn tay. Đôi mắt của người đàn bà nhắm lại khi chứng kiến con nhện bị hai ngón tay kẹp nát. Nhưng rồi nó lại mở ra và chứng kiến những cảnh tượng tiếp theo.

Có những sợi gì đó mảnh và nhỏ bất ngờ phủ kín đôi mắt của người đàn bà. Chúng đâm vào hai con mắt và khiến cho người đàn bà khó chịu. Rồi người đàn bà nhận ra đó chính là những sợi tóc của mình. Bà ta bắt đầu lấy tay hất ngược chúng ra phía sau. Nhưng cuối cùng chúng vẫn rũ xuống và che kín tầm nhìn của bà ta. Người đàn bà bắt đầu nhổ ra những sợi tóc, nhưng bà ta càng nhổ thì những sợi tóc phía trên rũ xuống càng nhiều hơn. Người đàn bà trở nên cáu gắt. Bà ta tiếp tục nhổ và vứt xuống đất những sợi tóc của mình. Rồi mắt người đàn bà dấy lên một nỗi sợ hãi kinh khủng khi nhìn thấy những sợi tóc bạc mà mình đã nhổ ra. Hành động nhổ tóc của người đàn bà lại được tiếp tục. Khi hàng nghìn sợi tóc đã được nhổ đi, đôi mắt của người đàn lại có thể quan sát mọi thứ một cách dễ dàng hơn.

 

20

Kết thúc đi được rồi đấy

Hoàn toàn vô nghĩa

Hạ màn đi

Vẫn chỉ là diễn

 

19

Bây giờ tất cả những người đàn ông và những thiếu nữ ngực trần đều nằm bất động. Sợi xích cũng nằm bất động trên nền đất ẩm ướt. Trăng vẫn chiếu sáng và chiếc dương vật bằng đá vẫn như phát sáng dưới ánh trăng. Người đàn ông số 7 cũng hoàn toàn bất động. Không gian lại chìm vào sự đông cứng sau một thời gian hỗn loạn do cuộc làm tình tập thể gây ra. Thân thể của những thiếu nữ ngực trần la liệt trên nền đất và trên những bãi cỏ ướt đẫm sương. Những tiếng rên nhỏ phát ra từ những cặp môi ướt sũng của các thiếu nữ ngực trần càng làm cho không gian thêm nặng nề. Những hơi thở gấp gáp của những gã đàn ông còn sống sót không gây ra một sự ồn ào, ngược lại sự nặng nề của không gian càng được tăng lên.

Tất cả các thiếu nữ ngực trần đều đồng loạt trở mình và ngửa mắt lên nhìn trăng. Những đôi chân thon và dài bắt đầu có những cử động tương tự nhau. Các thiếu nữ ngực trần đồng loạt dạng hai chân của mình ra và họ cùng nhau lẩm bẩm. Những vành môi ướt sũng bắt đầu nhúc nhíc: “Hãy tuôn chảy và tìm về với vùng đất hứa khi chúng ta không thể là đấng tiên tri dẫn đạo. Hãy tìm đến với vùng đất mà ngày xưa chúng ta đã nhắc tới. Mùa hủy diệt đã tràn ngập mùi xú khí, hãy cuộn vào nhau và lên đường tránh khỏi sự hủy diệt. Không ai ngăn cản được các ngươi khi các ngươi chưa hiện rõ hình hài. Hãy biến mùa hủy diệt thành một mùa tạo sinh mới. Hãy cứu rỗi và thoát chạy trước khi tất cả bị đông cứng bởi sức nóng của ánh sáng chiếu đến từ mọi nơi.”

Rồi những dòng tinh dịch từ bộ sinh dục của những thiếu nữ ngực trần bắt đầu tràn ra ngoài. Chúng chảy xuống trên nền đất và hòa vào nhau tọa thành một dòng tinh dịch mạnh mẽ. Chúng len qua những người đàn ông đang nằm bất động trên nền đất, chúng lướt đi trên những lá cỏ và những viên sỏi lớn. Chúng chảy về phía không có ánh sáng chiếu đến. Người đàn ông số 7 lấy lưỡi của mình chạm vào dòng tinh dịch. Rồi anh ta lại ngửa mặt lên trời nhìn trăng và cầu nguyện.

Những người đàn ông phía sau anh ta cố lết theo dòng chảy của tinh dịch nhưng họ bị vướng vào sự níu lại của sợi xích. Người đàn ông số 7 cũng không thể lết theo dòng chảy của tinh dịch như họ. Tất cả những người đàn ông sống sót đều nhận ra giới hạn của mình và họ bắt đầu nguyền rủa: “Mi xứng đáng được đón nhận cái chết, cái chết sẽ cứu chuộc mi khỏi những tội lỗi. Không ai than khóc cho mi khi mùa tàn kéo đến. Khi những ánh mắt thú tính kéo đến từ những dãy đồi phía Bắc thì cũng chính là lúc mi lao vào cuộc băng hoại không thể cứu rỗi. Chẳng ai đem nước thánh đến cho mi. Mi không dám nói lên sự thật, mi đã lẩn trốn sự thật trong bản nguyên trần trụi của nó. Những cuồng ngôn của mi đã làm cho mi lạc lối. Mi đã kéo tất cả những nhân vị độc đáo lột bỏ những giá trị đích thực. Và bây giờ mi phải gánh lấy sự hủy diệt trong màn đêm của tấn bi kịch vĩ đại.”

bài đã đăng của Lê Minh Phong


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)