Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

đoàn kết là đi gần nhau

0 bình luận ♦ 13.01.2010

 

 

LMP-doanket Minh họa Lê Minh Phong

 

 

Họ không có sự lựa chọn nào khác, tất cả phải đến được lâu đài.

Người đầu đoàn nói: “Tất cả phải dựa vào nhau.” Chúng tôi hiểu ý anh ta là phải đoàn kết lại nhưng anh ta không đủ vốn từ để nói rằng: “Tất cả phải đoàn kết, đoàn kết là sức mạnh vô biên”. Cuối cùng thì anh ta cứ nói: “Phải dựa vào nhau”.

Họ không có nước, nhiều kẻ đã ngã xuống. Những tiếng rên rỉ bắt đầu. Người đầu đoàn lại nói: “Phải dựa vào nhau.” Chúng tôi bảo với anh ta là phải nói rằng: “Tất cả đoàn kết lại.” Anh ta nói: “Đúng rồi, đoàn kết, nào các bạn hãy đoàn kết lại.” Họ đồng thanh nói: “Chúng ta hãy đoàn kết lại.”

Có kẻ nói: “Đoàn kết là đi gần nhau”. Và thế là họ xích lại gần. Nhiều tiếng rủa thầm vì quá chật chội. Có nhiều kẻ đã dẫm chân lên nhau. Trẻ con và người già than khóc vì thiếu ôxi. Nhưng cuối cùng họ vẫn hát: “Đoàn kết là đi gần nhau.”

Họ hỏi người đầu đoàn về lâu đài. Anh ta nói: “Đó là một nơi không xa, ở đó có rất nhiều nước và lương thực.” Có người hỏi: “Liệu chúng tôi có thể nhảy múa và hát ca.” Người đầu đoàn nói: “Thậm chí các bạn có thể vừa hát ca vừa ăn uống.” Người khác hỏi: “Trong bao lâu?” Anh ta nói: “Có thể một năm, thậm chí lâu hơn thế.” Một lão già bước lên và hỏi: “Liệu tôi có thể ngủ mà không có những tiếng ồn.” Người đầu đoàn nói: “Ông có thể ngủ nếu ông muốn, khi ngủ ông hãy nói với mọi người là: “đừng làm ồn lên như thế”, sau đó ông phải đóng cửa lại.” Một người đàn ông lực lưỡng hét lên: “Tôi có thể làm tình với bất kì một người đàn bà nào ở đó?”, người đầu đoàn nói: “Nếu vợ anh không phải là đàn bà.” Rồi một đám đàn bà sấn tới: “Ở đó liệu có những quy định nào về thiên chức của chúng tôi?” Người đầu đoàn nói: “Vâng, ở đó có những quy định về việc làm mẹ của các bạn.” Họ thét lên: “Không phải thế, chúa trừng phạt những con khỉ đực.”

Màn đêm đã buông xuống. Họ vẫn đi, bởi họ không thể dừng lại. Người đầu đoàn nói: “Hãy tránh xa những đốm sáng.” Và anh ta cảnh báo là có thể sẽ có bão cát hoặc thú dữ. Họ đồng thanh nói: “Phải đoàn kết lại.” Họ hát rằng: “Đoàn kết là đi gần nhau.”

Chúng tôi quan sát họ. Trên đường đi đến lâu đài họ đã mang theo rất nhiều tài sản. Nhưng họ không mang theo nước. Đó có thể là sự lựa chọn.

Một người mang theo rất nhiều quả anh đào đã khô héo. Chúng tôi hỏi: “Xin cho biết về những quả anh đào?” Hắn nói: “Cao cả thay những võ sĩ đại danh, hỡi sứ mệnh chúng tôi luôn sẵn sàng. Lột cùi màu hồng tách lấy cái hạt rắn. Hi sinh máu thịt để tìm tới hòn đá nền của nhân cách con người. Trên bao gươm những quả anh đào ngự trị…” Chúng tôi không hiểu. Và một kẻ nói: “Đó là người điên.” Chúng tôi liền xa lánh người điên.

Một bà lão cầm trên tay một cây bài hương. Khi chúng tôi tiến lại bà ta nói: “Xin hãy tránh xa, bởi nó là của tôi.” Chúng tôi nói: “Nhưng chúng ta đã đoàn kết.” Bà lão rủa thầm: “Đừng dẫm lên chân nhau.” Và thế là chúng tôi không dẫm lên chân nhau. Chúng tôi đề nghị bà lão hãy cho biết về cây bài hương. Bà lão nói: “Hãy bước vào và các ngươi sẽ được tẩy uế. Nước và máu sẽ tắm lên các ngươi, những con cừu non than khóc. Các nhà tiên tri than khóc…” Chúng tôi không hiểu. Một kẻ nói: “Điên.” Chúng tôi liền tránh xa người điên.

Một kẻ khác cầm theo bánh lái và hắn gừ lên khi nhìn thấy chúng tôi. Chúng tôi nói: “Người đầu đoàn đã bảo rằng chúng ta hãy đoàn kết.” Hắn gầm lên: “Bánh lái rất sợ những con thuyền đi gần nhau. Chúng sẽ đâm vào nhau, biển gào thét và biển rất sâu.” Nhìn thấy hàm răng của hắn, chúng tôi nói: “Xin hãy đi gần nhau.”

Nhiều người khác cũng thế, trên lưng của họ là những đồ vật khác nhau. Nhiều kẻ đã gần như kiệt sức nhưng vẫn cố cõng theo chúng. Họ sẽ gầm lên khi một ai đó hỏi về chúng. Và rồi họ hát lên: “Đoàn kết là đi gần nhau.”

Người đầu đoàn hét lớn: “Đã tới lâu đài.” Nhiều tiếng la ó, những tiếng cười sặc sụa. Họ tiến lại phía lâu đài.

Một lâu đài rộng lớn. Họ bước vào và nói: “Xin hãy đoàn kết, chúng ta có thể sẽ bị lạc đường.” Nhiều đứa trẻ đã khóc và chúng cố bám vào tay mẹ.

Họ đồng thanh nói: “Ở đây không có ánh sáng.”

Người đầu đoàn nói: “Rồi những cửa sổ sẽ xuất hiện.”

Họ nói: “Bao lâu?”

Anh ta nói: “Sẽ mất nhiều thời gian.”

Họ bảo: “Ở đây không có nước.”

Anh ta nói với họ: “Rồi sẽ có những cái giếng.”

Họ nói: “Bao lâu?”

Anh ta nói: “Cần sự kiên nhẫn.”

Họ gào lên: “Ở đây không có lương thực.”

Anh ta cố diễn giải: “Những cánh đồng sẽ xuất hiện, và có những con kênh xanh.”

Họ nói: “Bao lâu?”

Anh ta nói: “ Khi có những chiếc cày”

Họ vất tất cả những gì họ có rồi họ ngồi đẽo những chiếc cày.

Trong khi đẽo những chiếc cày họ vẫn hát: “Đoàn kết là đi gần nhau.”

 

 

 

.

bài đã đăng của Lê Minh Phong


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)