Trang chính » Biên Khảo, Chuyên Đề, Phỏng vấn, Truyện ngắn đặc biệt Email bài này

Da Màu phỏng vấn Lê Minh Phong

0 bình luận ♦ 14.06.2010

 

 

 

Câu hỏi dành cho tác giả:

  1. Kỹ thuật tác giả sử dụng trong truyện ngắn (chẳng hạn có người áp dụng kỹ thuật điện ảnh, visual art, âm nhạc, v.v.) Có thể giải thích rõ về cấu trúc của mình?
  2. Tác giả có phương pháp hoặc thủ pháp gì để dẫn dắt câu chuyện dưới một cấu trúc/một nội dung gần như phi lý đó? Có thể gợi mở những thủ pháp “bí mật” mà tác giả sử dụng để dựng lên/giải quyết câu chuyện? Những ý tưởng này đến từ đâu? Cụ thể là truyện mà tác giả tham gia, cảm hứng đến như thế nào?)
  3. Địa điểm và không gian viết có giữ vị trí quan trọng và ảnh hưởng đến tính mơ hồ, hư cấu, tưởng tượng trong truỵên?
  4. Một truyện ngắn như vậy mất bao lâu để hoàn tất? (Sở dĩ hỏi chi tiết như vậy vì với dạng truyện phi cấu trúc, nội dung tưởng như phi lý, không có thật, hoặc đánh lừa giác quan người đọc—thì tác giả phải đi theo một hệ thống nào đó, vận dụng cảm tính hay lý tính, hay kết hợp cả hai để giải quyết những tình tiết/nhịp điệu trong truyện một cách trọn vẹn, phải chăng họ có độ tự chủ thật cao mới đi xuyên suốt được những hư cấu (đôi khi rất hỗn loạn hoặc phức tạp của tâm lý nhân vật) do mình tạo ra? Như vậy, mỗi truyện mất bao lâu để hoàn tất?) Trước khi viết thì tác giả có chuẩn bị trước nội dung hoặc kỹ thuật muốn hướng tới không?

 

 

Trả lời:

Tôi thích những biểu tượng, tôi luôn đi tìm những biểu tượng đưa vào trong tác phẩm của mình để qua những biểu tượng ấy gợi lên một ý niệm nhân sinh nào đó mà bạn đọc có thể khám phá. Tôi lục tìm những biểu tượng đó trong văn hóa, triết học và tôn giáo. Tôi nghĩ rằng văn học Việt Nam hiện nay còn thiên nhiều về diễn giải. Tôi có khát vọng tránh xa diễn giải. Tác phẩm của tôi trong một chừng mực nào đó là thế giới của những ám dụ.

Cuộc sống hiện đại có nhiều phi lý và bất ngờ. Tôi đem những phí lý, bất ngờ đó vào trong tác phẩm như một sự thể nghiệm. Trong sáng tác, điều làm nên mọi bất ngờ và thú vị đầu tiên phải là ý tưởng, sau đó là kỹ thuật viết. Tôi luôn đi tìm những ý tưởng độc đáo, không lặp lại. Những ý tưởng dường như vô nghĩa và chứa đầy sự phi lý. Tôi cố gắng trang bị thêm cho những ý tưởng đó một lớp mặt nạ, để sau lớp mặt nạ là những thông điệp tôi muốn gửi đến bạn đọc.

Ý tưởng “Hãy tránh xa những điều cấm kị” đến với tôi hết sức bất ngờ. Tác phẩm được viết trong khoảng thời gian rất ngắn. Tuy nhiên từ ý tưởng đến tác phẩm cần một quá trình để tìm hình thức chuyển tải. “Hãy tránh xa những điều cấm kị” là sự dung hợp của những kiến thức triết học, tôn giáo và phân tâm học mà tôi đã có dịp tiếp xúc trước đó.

Trong sáng tác, tôi hướng đến tẩy trắng nhân vật; tôi đặt nhân vật trong một không gian thế tục hỗn độn, có sự đan xen giữa không gian huyễn ảo và không gian thực; sử dụng hình thức đối thoại rỗng, tránh xa mọi diễn giải, khước từ một đại tự sự và hầu như chối bỏ hoàn toàn cốt truyện theo mô thức truyền thống.

Với loại truyện như “Hãy tránh xa những điều cấm kị,” địa điểm và không gian viết không giữ vị trí quan trọng, không ảnh hưởng đến tính mơ hồ, hư cấu, tưởng tượng trong truyện.

Nghệ thuật là khám phá và dấn thân. Tôi xin mượn lại nhan đề trong chớp truyện “Sự ngông cuồng hay là sự bó tay của diễn giải” để dành toàn quyền phán xét cho bạn đọc.

 

 

 

.

bài đã đăng của Lê Minh Phong


@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)