Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Không bao giờ bùng cháy lên nữa

3 bình luận ♦ 16.04.2010

 

 

 

 

Mẹ lại nhìn lên ô thủng trên vách tường đen sì vì khói bếp. Ngoài kia đang nắng. Mẹ khẳng định điều đó vì mẹ thấy bên ngoài tất cả có màu trăng trắng. Nhưng rồi bà nghĩ đó có thể không phải là nắng mà là sương. Ngoài kia sương cũng dày đặc như khói trong xó bếp. Nhưng có lẽ ngoài kia sẽ rộng rãi và thoáng mát hơn. Thỉnh thoảng những làn gió nhẹ thổi vào làm khói bếp và tóc mẹ tạt sang một bên. Mẹ lấy đũa bếp quấy nồi cám lợn. Có thể nồi cám lợn của mẹ đã bị cháy, bởi mẹ nghe thấy mùi khét. Đàn lợn của mẹ sẽ dụi mõm xuống và hất đổ cái máng khi nghe mùi cám cháy. Nghĩ thế mẹ cảm thấy lo lắng vô cùng. Trán mẹ nhăn lại, mồ hôi rịn ra và tay mẹ lảo đảo. Nhưng rồi mẹ ré lên vui sướng khi nồi cám lợn vẫn còn thơm phức.

Nhìn qua lỗ thủng nhỏ trên vách tường mẹ nói: “Thế kỉ rồi không thay đổi là mấy.”

Tôi đang thả lỏng mình, tôi cần phải được thư giãn. Các khớp xương của tôi phải được khởi động để chuẩn bị cho cuộc hành trình sắp tới. Không gian nơi đây thật tuyệt diệu. Một cái hồ rộng rãi, tôi úp tai vào nước để nghe tiếng hát của sóng và tiếng gọi nhau của muôn loại côn trùng. Tôi để cho thân thể tôi trôi một cách tự do giữa lòng hồ. Nước thấm vào da thịt tôi tạo nên một cảm giác mát lạnh. Nhiều khi tôi nghĩ mình phải hoãn lại chuyến hành trình sắp tới, bởi tôi không thể nào dứt ra được cảnh đẹp ở đây. Sự ra đi đó có thể là một sự rũ bỏ. Một sự rũ bỏ đầy cương quyết nhưng vô cùng tiếc nuối.

Nồi cám lợn nghi ngút khói bay. Mẹ vẫn ngồi bất động. Nhưng nếp nhăn trên trán mẹ lại liên hồi cử động. Khói bếp bay vào mắt làm nước mắt mẹ rơi xuống. Những giọt nước mắt rơi xuống trên than nóng tạo nên những âm thanh kì lạ. Con mèo ngồi nhìn ánh lửa và mắt nó nhắm lại. Mẹ lại lấy cái đũa bếp lên. Nhưng lần này mẹ không quấy nồi cám mà là gạt những hòn than sang một bên. Rồi mẹ thổi thật mạnh vào chúng. Chúng bùng lên nhưng ngọn lửa xanh lét. Mắt mẹ sáng bừng lên vì thích thú. Nhưng rồi chúng tắt ngấm khi mẹ không còn đủ sức để thổi nữa. Nhìn qua lỗ thủng nhỏ trên vách tường mẹ lại nói: “Thế kỉ rồi không thay đổi là mấy.”

Tôi phải lên đường, đó là lựa chọn cuối cùng của tôi. Nơi đây đúng là thật tuyệt nhưng tôi phải ra đi. Tôi bơi lên bờ và gói ghém đồ đạc. Nhìn xuống tôi thấy nước trong hồ xanh ngắt, có những làn sóng lăn tăn đùa giỡn. Rồi tôi ra đi, tôi bước đi một cách chậm rãi. Nước mắt tôi tuôn ra. Tôi ngoái lại nhìn mọi thứ đang khuất xa. Mặt hồ như một viên ngọc quý giá. Nhưng tôi phải lên đường. Tổ tiên tôi bao đời nay vẫn vậy.

Mẹ lại lấy những làn hơi yếu ớt thổi vào bếp. Nhưng lửa không bùng lên như mẹ nghĩ. Những ngọn lửa cố cháy lên nhưng trông chúng thật leo lét. Mắt mẹ buồn. Mẹ cúi xuống nhìn chiếc váy của mình. Một chiếc váy màu nâu và dính đầy bùn đất. Nhiều chỗ vá víu trông buồn thảm vô cùng. Có những mảnh vá mà bà đã vá cho mẹ ngày xưa. Rồi những mảnh vá mới hơn được mẹ vá chồng lên những mảnh vá cũ của bà. Mẹ nhận ra mảnh vá sau chưa hẳn đã bền hơn mảnh vá trước.

Tôi đang ở trong một hang động. Tôi cảm nhận đây là một cái hang rất dài. Nhưng kì lạ là tôi không hề cảm thấy ngộp thở, dù rằng tôi biết đây là một cái hang sâu. Tôi lấy tay chạm vào thành hang. Một cảm giác mềm mại và mát lạnh xuyên qua lòng bàn tay của tôi. Tôi cá cược với mình rằng phía trước còn rất nhiều điều thú vị. Tôi bước đi khoan khoái và tôi nghĩ sao mình không huýt sáo hay hát lên một vài bản nhạc nào đó. Rồi tôi bắt đầu nghêu ngao hát. Tôi cất lên những bản tình ca trác tuyệt. Tiếng hát của tôi vọng lên trong hang nghe thật thích thú.

Rồi mẹ vén váy lên. Mẹ nhìn vào chỗ sinh dục của mình. Những vết bầm tím trông thật tôi nghiệp. Mẹ cúi xuống sát hơn và nhìn vào nó. Mẹ thấy lỗ sinh dục của mình giống như một vết thương dù rằng lúc này nó không hề chảy máu. Có thể giống như một vết đạn nhưng không hoàn toàn như thế. Cũng có thể đây là một vết chém, nhưng mẹ nghĩ vết chém không thể nào sâu như vậy. Rồi mẹ mường tượng đó là một vết đâm, một vết đâm rất sâu và không bao giờ lành được. Nhìn những vết thâm tím trên vết thương loang lổ đó, mẹ lại ngước lên nhìn qua lỗ thủng trên vách tường. Bên ngoài chỉ có một màu trăng trắng. Mẹ nghĩ rằng đó chưa chắc đã là sương.

Mẹ lại nói: “Thế kỷ rồi không thay đổi là mấy.”

Phía trước hình như có ánh sáng. Tôi nhảy cẫng lên khi thấy những đốm lửa. Tôi gào to: “Đừng để mất ngọn lửa.” Tôi cố bước nhanh hơn. Đốm lửa càng lúc càng thấy rõ. Tôi biết phía trước là miệng hang. Rồi tôi sẽ được gặp những tiền nhân của tôi. Điều đầu tiên tôi phải nói khi gặp họ là gì nhỉ. Có thể tôi sẽ nói rằng xin chào cuộc sống tươi đẹp hoặc một câu nào đó đại loại như vậy. Tôi thét lên một cách đầy vui sướng: “Xin chào cuộc sống tươi đẹp.”

Mặt mẹ tái xạm đi. Chiếc đũa bếp trên tay mẹ rơi xuống đất. Mẹ thực sự hốt hoảng khi nghe thấy tiếng thét của tôi. Mẹ cúi xuống, cố mọi cách để nới rộng cái lỗ sinh dục của mẹ. Rồi mẹ thét vào lỗ sinh dục của mình: “Con hãy quay trở lại mau.”

Tiếng thét của mẹ vọng vào trong hang. Tôi nói to: “Nghĩa là con sẽ quay lại với chỗ ban đầu.”

Mẹ nói: “Phải, hãy quay lại và vào sâu bên trong.”

Tôi gào to: “Nhưng những tiền nhân của con đã không làm như vậy.”

Mẹ nói: “Đó là sự ngu si của họ.”

Tôi biết mình đang đứng trước cửa hang, hai bên toàn cỏ dại và lau lách. Phía ngoài cửa hang những ánh lửa đang leo lét cháy.

Tôi nói: “Mẹ đừng để tắt những ngọn lửa.”

Mẹ nói: “Đó là công việc của mẹ, còn con, hãy quay trở lại và bước vào bên trong, nơi có cái hồ rộng lớn.”

Tôi nói vọng ra: “Nhưng con muốn ra ngoài, nơi đó hình như là có mặt trời mẹ ạ.”

Mẹ nói vọng vào: “Hãy tránh xa bên ngoài. Giờ đây mặt trời không còn chiếu sáng như trước. Máu và nước mắt đã thành sông rồi con ạ. Con sẽ ngộp thở vì khói bếp và chết vì bụi bẩn.”

Nhưng tôi vẫn cố chui ra.

Mẹ thét lên: “Hãy bước vào nếu không con sẽ bị thiêu cháy.”

Rồi mẹ lấy những hòn than đỏ rực nhét vào lỗ sinh dục của mình. Nếu tôi không lùi lại kịp thời có thể tôi đã bị thiêu cháy. Tôi nghe tiếng thét đau đớn của mẹ: “Xin con hãy quay trở lại, đừng dẫm lên vết chân của những tiền nhân. Đừng bao giờ ngu si con ạ.”

Miệng hang đã bị bịt kín. Những hòn than đỏ rực không cho tôi bước qua. Tôi sẽ phải quay trở lại, đó là điều mẹ muốn.

Mẹ không bao giờ lấy những hòn than ra khỏi lỗ sinh dục của mình. Có thể mẹ sợ tôi sẽ trốn ra ngoài. Nhưng điều buồn lòng nhất với mẹ là những hòn than trong lỗ sinh dục của mẹ đã tắt ngấm và chúng không bao giờ bùng cháy lên nữa.

 

 

 

.

bài đã đăng của Lê Minh Phong


3 Bình luận »

  • Như Huy says:

    Tôi thường xuyên lên Da Màu và Tiền Vệ để được đọc những sáng tác mới của LMP. Tôi thường tưởng tượng rằng LMP giống như một lão già thông thái. Lão bị lạc vào một nhà trẻ. Rồi lão kể cho bọn trẻ nghe rất nhiều chuyện. Nhưng những câu chuyện của lão quá mức triết nghiệm so với trí tuệ ngây thơ của bọn trẻ.  Điều này khiến cho bọn trẻ chán nản và lăn ra ngủ.
    Không hiểu sao tôi luôn liên tưởng T.T là một trong những đứa trẻ đó.

  • PHỤC AN says:

    Tôi thích những câu chuyện của Lê Minh Phong. Chúng làm tôi nhớ tuổi trẻ của mình. Cái tuổi trẻ của một thời ngấm sâu những hổn lọan bi ai của chiến tranh và sự thúc gọi của bản thể hay la gào. Còn con mắt thì chỉ nhìn thấy những thao thức tối căm của địa ngục mà trần gian là một con đường đi ngập tràn nước ối từ Mẹ.

  • T.T says:

    Thỉnh thoảng tôi lại vào nursing home để nghe một bà cụ kể chuyện cổ tích, chuyện ngụ ngôn, chuyện ngày xưa.

    Tôi chịu khó ngồi cả buổi để lắng nghe bà cụ, không phải vì tôi thích nghe những câu chuyện đó, mà là để bà cụ được hưởng cái thú kể chuyện cho người khác nghe. Còn tôi, tôi cũng được hưởng cái thú là đang làm một việc thiện.

    Đọc những câu chuyện của LMP, không hiểu sao, tôi luôn liên tưởng đến bà cụ ấy…

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)