Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

mùa chết/ phần 102- 92

 

102

Rồi hình ảnh người đàn bà trần truồng trên ti vi méo dần đi trong không gian bao la của rừng thẳm. Trăng lại biến mất khi những áng mây đen bao phủ màn hình ti vi. Bóng của người đàn bà và bóng của ngôi đền cổ hòa tan vào nhau rồi biến mất tưởng chừng không thể cứu chuộc trong màn đêm đen đặc. Những vệt sáng như lân tinh xuất hiện, đó là ánh mắt của thú rừng. Bây giờ đôi mắt hoàn toàn không nhìn thấy gì nữa. Nó nhắm lại và yên nghỉ sau bức tường đã biến thành đất.

Gã đàn ông người Kinh vẫn giữ tư thế như cũ. Trước mắt gã gốc tường và vệt sáng cũng đã biến mất. Căn phòng lại chìm trong màn đêm.

“Thử mở ra một lần đi.” Lại có tiếng nói bên ngoài vọng vào. Vẫn là tràng âm thanh the thé và cụt lủn.

“Không phải lửa đâu, lửa không bao giờ cháy lên nữa.” Gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh nói lên như một phản ứng vô điều kiện.

Một lần nửa vệt sáng lại xuất hiện trong sự lặp lại nhàm chán của nó. Càng di chuyển chiếc mũ đen rộng vành trên trán gã đàn ông người Kinh càng lún xuống. Thỉnh thoảng gã lại lấy ngón tay của mình cẩn thận đẩy nó lên cao để nó không che mất tầm nhìn của gã. Nhưng rồi nó lại lún xuống mỗi khi gã cử động. Chu trình đó lặp đi lặp lại nhiều lần, gã đàn ông người Kinh cũng đã xem đó như một điều tất yếu, như một sự thật hiển nhiên tồn tại trong cuộc sống của gã. Cũng đã có những lúc gã đàn ông người Kinh ngồi bất động và cứ để cho vành mũ che kín đôi mắt của mình. Tuy nhiên đó chỉ là những lúc vệt sáng chưa xuất hiện.

Cũng đã có nhiều lần gã đàn ông người Kinh tiến tới và nắm lấy nắm cửa chính của căn phòng. Gã muốn đi đến một hành động nào đó mà gã không thể gọi tên. Gã cũng đã mường tượng đến khung cảnh bên ngoài căn phòng khi gã mở toang cánh cửa ra. Nhưng tất cả vẫn chỉ nằm trong sự mường tượng của gã.

Có một lần duy nhất gã đàn ông người Kinh đứng lên và nắm lấy cánh cửa. Nhưng khi cánh cửa hé ra gã nhìn thấy hàng nghìn sợi tơ nhện mỏng manh đang bám vào cánh cửa và bức tường. Rồi một thứ gì đó như là pháo sáng đập vào mắt gã. Mắt gã như muốn nổ tung ra, đặc biệt con ngươi bên trái của gã, nó nóng lên và như muốn nhảy ra khỏi hóc mắt của gã. Thứ ánh sáng đó rõ ràng là không phù hợp với đôi mắt của gã. Gã hốt hoảng đóng sập cánh cửa lại và thở hổn hển. Gã lại bò về phía sau và ngồi tựa lưng vào thành ghế rồi nghĩ tới những gì gã đã trải qua. Và gã sợ những sợi tơ nhện đó sẽ đứt.

“Nó sẽ xù lông lên.” Gã lẩm bẩm rồi thở dốc lên như kẻ sắp tử trận.

Sự phát sáng của vệt sáng càng lúc càng yếu đi. Có thể một ngày nào đó nó sẽ lụi tắt. Gã lại di chuyển nhanh hơn về phía vệt sáng. Sau lưng gã ti vi lại được bật lên và hình ảnh người đàn bà trần truồng vẫn đang duy trì hành động dứ cành khô vào con vật bằng máu trên bức tường và nguyền rủa nó. Đôi mắt cứ xuất hiện và biến mất liên tục trên màn hình ti vi. Càng lúc vệt sáng càng trượt đi nhanh hơn so với trước. Và đến một lúc nào đó nó lại biến mất trong góc phòng như những lần trước.

Chiếc ti vi lại bị nhiễu sóng. Có một kẻ vắng mặt nào đó đã làm cho ti vi bị nhiễu sóng liên tục. Mỗi khi người đàn bà nguyền rủa một cách thái quá thì ti vi lại bị nhiễu sóng. Hình ảnh người đàn bà trần truồng trên ti vi càng về sau càng méo mó và giọng nói của người đàn bà cũng nhỏ dần, thậm chí đôi khi chỉ là những tràng âm thanh không rõ ràng.

Gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh chưa bao giờ nghĩ tới sự hiện diện của một kẻ nào đó vắng mặt đang tồn tại trong căn phòng của gã. Kẻ vắng mặt đã điều khiển ti vi rồi biến mất sau ánh sáng của ti vi. Đó là một kẻ vắng mặt, kẻ đó không nằm trong suy nghĩ của gã đàn ông người Kinh.

Kẻ nằm ngoài mọi cuộc chơi.

Sau lưng gã đàn ông người Kinh ti vi lại được bật lên. Người đàn bà trên ti vi đã vứt cành khô xuống đất, và lần này bà ta dứ nắm đấm vào con vật bị xiềng bởi sợi xích bằng máu trên bức tường.

 

101

Rồi một ngày bầu trời đen sẽ ập xuống trên đầu mi, mi sẽ biến mất trong màn đêm của chiếc mũ đen rộng vành được trang trí bởi những đường đăng ten bằng kim tuyến

 

100

Rồi ti vi lại bị nhiễu sóng, hình ảnh và giọng nói của người đàn bà đã méo đi. Đôi mắt nấp sau bức tường cũng bị hàng tỉ chấm nhỏ li ti trên màn hình xâm chiếm.

Gã đàn ông người Kinh không còn đủ sức để di chuyển theo vệt sáng. Chiếc mũ đen rộng vành trên đầu gã càng lúc càng lún xuống. Gã lại lấy những ngón tay của mình để nâng nó lên nhưng rồi nó lại lún xuống.

Và khi hàng tỉ chấm nhỏ xâm chiếm và làm biến mất vĩnh viễn đôi mắt trên màn hình ti vi thì chiếc mũ đen rộng vành cũng lún xuống nhấn chìm đôi mắt của gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh vào bóng tối.

Ti vi sôi lên liên tục. Hình ảnh khu rừng và người đàn bà trần truồng cũng dần biến mất sau hàng tỉ chấm nhỏ li ti trên màn hình ti vi. Bây giờ cái còn có thể thấy được trên màn hình ti vi là đôi mắt của con vật bằng máu đang trợn tròn trên bức tường của ngôi đền cổ.

Vệt sáng trên trần nhà đã tiến vào góc tường. Rồi nó cũng biến mất trong sự bất lực của gã đàn ông đội mũ đen rộng vành người Kinh. Gã nhoài người xuống sàn nhà rồi bất động.

Ở đâu đó có tiếng cười vang lên.

Đó là tiếng cười của kẻ vắng mặt.

Cuối cùng ti vi cũng vụt tắt. Nhưng đôi mắt của con vật bằng máu bị xiềng vẫn còn hiện hữu trên màn hình.

Rồi cái còn lại là hai chấm đỏ trong một không gian tăm tối.

 

99

Theo nó đi

Đến mùa tận diệt

 

98

Kể từ đây kẻ giấu mặt sẽ đặt lại tên cho mi

Mi trở thành người đàn ông số 7

Hãy lao đi với những tà niệm đang bủa vây mi

Và ở đâu đó tiếng cười của kẻ giấu mặt, của hàng nghìn kẻ giấu mặt đang ẩn mình sau những thung lũng phía Bắc cũng sẽ theo mi cho đến ngày tận kết.

 

97

Người đàn ông số 7 bất động trong một thời gian không thể xác định là bao lâu. Trong lúc anh ta bất động thì hai chấm đỏ trên màn hình ti vi vẫn sáng lên. Khi vệt sáng trên sàn nhà xuất hiện người đàn ông số 7 bắt đầu cử động. Vệt sáng lại lôi kéo anh ta di chuyển theo sự di chuyển của nó. Tiếng gọi đó một lần nữa lại ám ảnh anh ta. Lần này vệt sáng không còn di chuyển theo đường cũ. Nó di chuyển sang bên phải so với lúc đầu, rồi tiến thẳng tới cánh cửa chính của căn phòng. Người đàn ông số 7 lại di chuyển theo vệt sáng. Nhưng lần này khác hoàn toàn so với trước. Nghĩa là người đàn ông số 7 đang di chuyển với những vòng xích trên tay. Những vòng xích được kéo từ bên ngoài qua khe hở của cánh cửa chính rồi xích chặt vào tay anh ta. Người đàn ông số 7 trở thành một người bị xiềng. Anh ta không biết sợi xích được bắt đầu từ đâu và nó đã len qua cánh cửa chính từ lúc nào. Cũng có thể trong khoảng thời gian anh ta bất động. Vệt sáng dừng lại trước cánh cửa chính, người đàn ông số 7 quay lại nhìn vào màn hình của chiếc ti vi. Lần này màn hình ti vi không được bật lên. Người đàn ông số 7 đang nhìn lại mọi thứ trong căn phòng của mình. Đó là lần cuối cùng anh ta trông thấy chúng. Chiếc mũ đen trên đầu lại lún xuống che mất tầm nhìn của anh ta. Người đàn ông số 7 thở mạnh khi tiếng gọi vô hình lại giục giã bên tai anh ta. Bằng một hành động dứt khoát người đàn ông số 7 giật mạnh chiếc mũ trên đầu xuống quẳng vào nơi tối tăm của góc tường và lao ra bên ngoài cánh cửa đang mở sẵn. Anh ta lao theo vệt sáng.

Hàng nghìn sợi tơ nhện đã đứt.

 

96

Chẳng có vị thần nào thảo ra bộ luật vinh danh cho mi ngoài chính mi

 

95

Tiếp tục diễn đi.

 

94

Bàn tay lạnh ngắt đang huơ đi huơ lại trong không trung. Nó không chạm được vào một vật nào khác ngoài không khí ẩm thấp. Năm chiếc móng tay đã tím bầm. Làn da trên những ngón tay đã nhăn lại vì nước trong không khí. Những ngón tay từ từ quắp lại như muốn bấu víu vào một vật gì đó. Không gian ẩm ướt bị xé rách bởi sự cào cấu của những ngón tay. Trông chúng như những chiếc dùi nhọn đang thi nhau chọc thủng không gian đông đặc. Lòng bàn tay lúc đầu đỏ tấy lên, sau đó chuyển dần sang trắng bệch và rồi là màu tím. Những giọt nước trượt đi từ từ trên các ngón tay, chúng dừng lại trên đốt thứ hai và dần dần trượt xuống phía dưới khi các ngón tay cử động. Năm vòng xoáy trên năm đầu ngón tay rất tròn trịa. Rõ ràng đây là một bàn tay tài hoa. Sự tài hoa ẩn chứa sau vẻ thanh tú và gầy guộc của những ngón tay. Những ngón tay dài ngoẵng vẫn không ngớt móc vào không khí ẩm thấp. Không gian vẫn ở trong trạng thái như bị xé nát đi. Trên ngón tay trỏ có một nốt ruồi, nốt ruồi nằm ở vị trí chính giữa vòng xoáy trên đầu ngón tay. Trông như một vết bẩn. Khi giọt nước từ phía trên lăn xuống rồi đậu vào chính nó thì nốt ruồi được nhân lên nhiều lần về mặt diện tích. Trông nó giờ đây giống như một con ruồi thực sự. Khi giọt nước lăn xuống đất thì ngón tay trỏ cử động, nốt ruồi trở về như cũ, giống như một vết bẩn. Không gian dần thoát khỏi sự ẩm mốc khi ánh sáng được tăng cường. Hoàn toàn không thể xác định được ánh sáng đến từ đâu. Ánh sáng trực tiếp chiếu vào những giọt nước bám trên bàn tay, giờ đây, những giọt nước phát sáng trông như những ánh mắt thần tiên đang nhấp nháy. Rồi những ánh mắt ngày càng thu nhỏ lại khi những giọt nước dần tan đi vì sự tăng lên của nhiệt độ. Trên bàn tay bây giờ có chín giọt nước. Bảy giọt nằm ở phía trên các ngón tay và hai giọt nằm trong lòng bàn tay. Những ngón tay vẫn tiếp tục huơ trong không trung. Ánh sáng vẫn được chiếu đến mỗi lúc một mạnh hơn. Vẫn không thể xác định được ánh sáng chiếu ra từ đâu. Những sợi lông ở phía trên những ngón tay dựng lên khi ánh sáng chiếu tới. Nghĩa là chúng đã được làm khô bởi ánh sáng. Khi những ngón tay cử động thì những sợi lông cũng nhảy múa. Trông chúng như những ngọn cỏ yếu ớt.

Rồi dần dần những giọt nước biến mất. Đầu tiên, ba giọt nước phía trên những ngón tay rơi xuống và vỡ tan khi những ngón tay cử động. Những giọt nước còn lại cũng dần dần tan biến dưới ánh sáng không ngừng tăng lên. Giờ đây, không gian đã hoàn toàn thoát khỏi tình trạng ẩm mốc. Những ngón tay vẫn không ngừng cấu xé vào không trung. Chúng trở nên gầy guộc hơn dưới ánh sáng. Những vết nứt trên các ngón tay dần dần hình thành. Đầu tiên là một vết nứt ở ngón tay giữa, nó hình thành bắt đầu từ đốt thứ hai tính từ lòng bàn tay, sau đó kéo dài lên phía trên và dừng lại ở giữa vòng xoáy vân tay. Vòng xoáy vân tay ở ngón tay giữa bây giờ trông như một nụ hoa bị chẻ làm đôi.

Ánh sáng vẫn liên tục được tăng cường.

 

93

Tiếp tục diễn đi

 

92

Một trận cuồng phong sẽ xuất hiện

Kéo theo những ngọn lửa

Và đám cháy lan dần

Trước khi giá băng kéo tới

bài đã đăng của Lê Minh Phong


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)