Trang chính » Chuyên Đề, Sáng Tác, Truyện ngắn, Truyện ngắn đặc biệt Email bài này

Hãy tránh xa những điều cấm kỵ

3 bình luận ♦ 14.06.2010

 

 

dali-LMP 

(Still Life–Fast Moving) Salvador Dali

 

 

Chúng tôi buộc lòng phải giết người đàn ông dã man. Theo như lời mẹ thì người đàn ông đó là cha của chúng tôi. Chúng tôi trói ông ta trên một chiếc ghế bành cỡ lớn. Ông ta không tỏ ra chống đối hay sợ sệt.

Ông ta nói: “Các con hãy tránh xa những điều cấm kị.”

Chúng tôi nói: “Nhưng mẹ nói cần phải đấu tranh với những kẻ dã man.”

Ông ta nói: “Các con xem ta là người dã man?”

Chúng đồng thanh: “Mẹ nói.”

Mẹ từ trong bức mành rít lên những âm thanh kì lạ: Taboo… taboo… taboo…

Lúc đầu chúng tôi đặt ông ta ở phòng khách nhưng sợ bị phát hiện chúng tôi đưa ông ta xuống nhà bếp. Ở đó đầy khói và mạng nhện. Ông ta ho sặc sụa.

Khoảng tám giờ ba mươi phút, một cô gái trẻ bước vào. Cô mang váy ngắn và đi giày cao gót. Chúng tôi nói: “Chúng tôi có thể giúp gì?”

Cô ta nói: “Tôi muốn gặp người đàn ông dã man.”

Chúng tôi nói: “Ở đây không có người đàn ông dã man.”

Cô ta nói: “Cha các cậu.”

Chúng tôi giả vờ không hiểu. Cô ta lại nói: “Sức mạnh của một con bò tót trên giường và sự bấn loạn của một chú thỏ khi nghe tiếng sói tru.”

Chúng tôi ồ lên: “Trăng nhợt nhạt và đó là cha của chúng tôi?”

Cô ta văng tục: “Hãy tránh xa hắn.”

Mẹ từ trong bức mành rít lên những âm thanh kì lạ: Taboo… taboo… taboo…

 

5252_dali_constSalvador Dalí
Cấu trúc mềm với đậu luộc (Linh cảm nội chiến) 1936

 

Khi cô ta đi chúng tôi bắt đầu công việc của mình. Chúng tôi có sẵn những con dao nhỏ. Chúng được làm từ những chiếc tăm xe, sắc và nhọn. Chúng tôi tiến về phía nhà bếp. Ông ta nhìn chúng tôi nhưng không tỏ rõ một thái độ nào cả. Chúng tôi nói: “Kẻ dã man.” Ông ta nói: “Xin hãy tránh xa những điều cấm kị.”. Chúng tôi gào lên: “Ông là kẻ dã man.”

Ông ta nói: “Phải biết tránh xa những lời độc địa.”

Chúng tôi nói: “Mẹ và có rất nhiều người khác.”

Mẹ từ trong bức mành rít lên những âm thanh kì lạ: Taboo… taboo… taboo…

Và thế là chúng tôi như có thêm sức mạnh. Chúng tôi bắt đầu với công việc. Cách làm rất đơn giản. Chúng tôi bắt đầu từ những ngón chân.

Khoảng mười giờ ba mươi phút, một người lạ gõ cửa. Bà ta nói: “Xin cho gặp người dã man.”

Chúng tôi giả vờ ngơ ngác, nhưng rồi bà ta lại nói: “Cha của các cậu.”

Chúng tôi cự lại: “Đó là người dã man?”

Bà ta nói: “Một con khỉ đực với những nguyên tắc khô khan của hắn.”

Chúng tôi đồng thanh: “Hãy tránh xa những điều dã man.”

Bà ta ho sặc sụa và ra đi.

Chúng tôi lại tiếp tục với công việc của mình.

Những chiếc dao nhọn lại được lấy ra.

Ông ta nói: “Xin các con của ta hãy tránh xa những điều cấm kị.”

Chúng tôi cũng đã được nghe mẹ nói rất nhiều về những điều cấm kị. Chúng tôi bắt đầu từ những ngón chân. Ông ta rít lên khi mũi dao chạm vào ngón chân. Rồi chúng tôi thọc sâu vào từng mạch máu. Khi mũi dao rạch đến chỗ dương vật thì chúng tôi gặp phải những viên sỏi nhỏ, chúng cứng và trơn. Ba chiếc dao đã bị gãy. Nhưng rồi chúng tôi đã lấy được những viên sỏi ra ngoài. Ông ta thét lên: “Hãy tránh xa những điều cấm kị.”

Mẹ từ trong bức mành vẫn rít lên những âm thanh kì lạ: Taboo… taboo… taboo…

Rồi một ai đó gõ cửa, lúc này là mười hai giờ. Chúng tôi tiến hành thay quần áo.

Mụ nói: “Ta nghe tanh mùi máu và tìm đến chỗ các ngươi.”

Chúng tôi phân bua: “Một con gà vừa chết.”

Mụ nói: “Phải, một con gà, hãy lấy máu của nó vẫy lên đầu nó.”

Chúng tôi la lớn: “Người dã man?”

Mụ rít lên trong kẻ răng: “Phải, người đàn ông dã man cần được tẩy uế cùng với chiếc gậy thép của hắn.”

Mẹ từ trong bức mành lại rít lên: Taboo…taboo…taboo…

Khi mũi dao lách đến lồng ngực thì ông ta bắt đầu quậy mạnh. Rồi những giọt nước mắt của ông ta ứa ra. Ông ta van xin: “Hãy tránh xa những điều cấm kị.”. Chúng tôi biết rất rõ những điều cấm kị.

Mẹ từ trong bức mành lại rít lên: Taboo…taboo…taboo…

Chúng tôi như được tiếp thêm sức mạnh. Mũi dao lách sâu vào lồng ngực tạo nên những tiếng sừn sựt. Rồi chúng tôi đụng phải một viên đá lớn, cố gắng lắm chúng tôi mới lấy được nó ra ngoài. Nó được nối bởi những mạch máu. Khi chúng tôi giựt mạnh thì những mạch máu đứt và ông ta hoàn toàn bất động.

Chúng tôi nhận ra đó không phải là một viên đá, đó là một tấm pha lê trong suốt, nó có hình trái tim.

Chúng tôi thét lên: “Chúng con đã tìm thấy cái mẹ muốn.”

Rồi chúng tôi thọc tay qua bức mành và đưa tấm pha lê có hình trái tim cho mẹ.

Mẹ gào lên thảm thiết: Taboo… taboo… taboo… taboo…

 

 

 

.

bài đã đăng của Lê Minh Phong


3 Bình luận »

  • Phạm Vũ Văn Khoa says:

    Chỉ cần đọc một vài đoạn là nhận ra ngay LMP và những tư tưởng không dễ dàng nắm bắt nếu đọc một cách thoáng qua. Rất LMP

  • Nhã Thuyên says:

    Tôi chỉ đọc Lê Minh Phong khi ngẫu nhiên một truyện nào đó rơi vào tôi, ở Tiền Vệ hay Damau, có lẽ bởi L.M.P viết nhiều. Đôi lúc như thế, tôi tìm được cái lý – thú.
    Nhưng hình như tôi cảm thấy L.M.P đôi khi đã làm mất đi cái tình – thú, như thể nó có nguyên nhân từ việc đặt nặng vào ý tưởng, và thiếu một chút ngẫu hứng thường dẫn đến những xoay chuyển nào đó trong quá trình diễn ra tác phẩm. Cái quái, lạ của L.M.P do đó, đôi khi khiến tôi nghĩ về một sự điều khiển của lý tính. Nó làm xuất hiện trong óc tôi những từ “giá như” hay “lẽ ra khác thì …”, dù chính tôi không biết điều đó là gì.
    Nhưng việc đi tìm một cái gì khác, trong không khí như đang lão hóa, đã là đáng quý với những người viết.

  • Như Huy says:

    Rất qoái cả về bút pháp lẫn tư tưỏng.
    LMP luôn thế.
    NH

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)