Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Và cô thôi không còn kể nữa

 

 

 

“Một bầu trời rộng lớn.” Lão nói.

“Có những đám mây màu xanh.” Lão nói.

Nhấc chai rượu lên và lão nói: “Còn những đám mây màu trắng thì sao nhỉ?”

“Không sao cả.” Lão nói.

Lão lấy tay sửa cặp kính trên khuôn mặt lão. Lão nhích kính lên một tí rồi lại hạ xuống một tí. Mũi lão đỏ tấy lên.

Lão tiến về phía trước một bước. Lão lại nhích cặp kính lên.

“Lâu rồi mới thấy một bầu trời đẹp.” Lão nói.

“Đúng. Một bầu trời đẹp.” Cô nói.

Lão lại nhích cặp kính xuống. Mũi lão đỏ tấy lên.

Lão lại cho chai rượu lên miệng.

“Rượu thơm.” Cô nói.

“Từ Pháp. Napoleon.” Lão nói.

Lão lại tiến về phía trước một bước. Lão lại nhích cặp kính lên. Mũi lão đỏ tấy.

“Có cả những con chim.” Lão nói.

“Chúng có cánh.” Cô nói.

“Tất nhiên rồi.” Lão nói.

Lão lại tiến về phía trước một bước.

“Đừng tới gần quá.” Cô nói.

“Có cả những ngôi sao. Mờ quá.” Lão nói.

Lão lại cho chai rượu lên miệng. Lão lại nhích cặp kính lên một chút.

“Tôi nghe choáng váng.” Lão nói.

Cô đang nhìn về hướng khác. Có một vài thứ cuốn hút cô. Ở đàng xa.

“Tôi chắc rằng có cả những vì sao và chim nữa.” Lão nói.

Cô dừng lại bên một pho tượng bằng đất nung. Cô lấy máy ảnh và bắt đầu chụp.

“Như thiệt.” Cô nói.

“Thiệt mà. Những cánh chim thiệt mà.”Lão nói.

“Tôi đang nói về pho tượng.” Cô nói.

“Thiệt lắm.” Lão nói.

Rồi lão lại tiến về phía trước một bước. Lão lại nhích cặp kính lên. Một vài sợi tóc bết trên cái trán hói.

“Trong khung cảnh như thế này sẽ có máy bay.” Lão nói.

“Máy bay xuất hiện và chúng sẽ làm lũ chim hoảng sợ.” Lão nói.

“Lâu lắm rồi mới thấy một bầu trời đẹp.” Lão nói.

Cô dừng lại bên một cái lọ bằng gốm. Cô thốt lên: “Như ngọc.”

Lão nói: “Đúng, thật sự như ngọc.”

“Tôi đang nói về cái lọ.” Cô nói.

“Như ngọc.” Lão nói.

Lại tiếp tục tiến về phía trước một bước. Lão nhích cặp kính xuống một chút.

“Đã bảo là sẽ có máy bay.” Lão nói.

“Thật tuyệt.” Cô nói.

Cô đang đứng trước một bức tranh thủy mặc.

“Có cả mây và nước. Khói nữa.” Cô nói.

“Tôi chưa thấy nước.” Lão nói.

“Ông có thấy cái khung của nó không?” Cô nói.

“Khung nào?” Lão nói.

Lão lại tiến về phía trước một bước. Rồi có tiếng còi.

“Hãy giữ đúng khoảng cách.” Một giọng nói lạ.

Lão lùi lại. Lão nhận ra có cái gì đó như là cái khung bao quanh bầu trời phía trước mặt lão. Lão dụi mắt. Mũi lão đỏ tấy lên. Tóc bết trên cái trán hói. Lão lại dụi mắt.

“Một lão già đứng trước một bức tranh. Lão tưởng đó là bầu trời thật.” Cô nói.

“Lão ta đeo kính và chốc chốc lại sửa cặp kính của mình. Mũi lão đỏ tấy lên.” Cô phấn khích.

“Lão ta không thể phân biệt. Thật nực cười.” Cô nói.

“Lão ta cứ cho đó là bầu trời thật.” Cô kể.

“Lão ta đứng sát vào bức tranh.” Cô kể với bọn trẻ.

“Lão cứ xích về phía trước. Mũi lão chạm vào bức tranh.” Cô kể và bọn trẻ lăn ra cười.

Có một điều gì đó cô chưa kể ra được. Không phải là cô không nhớ.

Một hôm:

Cô ngồi trước gương.

Có cả những hộp phấn và mấy thỏi son môi.

Cô chải tóc.

Có cả những sợi tóc bạc.

Và rồi cô thôi không còn kể nữa.

 

 

 

.

bài đã đăng của Lê Minh Phong


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)