Trang chính » Đoản văn, Sáng Tác Email bài này

Hình bóng lặng câm và cái chết của diễn giải

0 bình luận ♦ 12.03.2010

 

 

 

Hình bóng rất mờ ảo. Nhưng hình bóng có thể là những linh hồn sống. Hình bóng có cả một tiền đồ vĩ đại về vật chất và tinh thần. Không thể phủ định sự tồn tại độc lập của hình bóng. Ngươi hoàn toàn sai lầm khi cho rằng thế giới của hình bóng là thế giới ảo ảnh, chớp nhoáng.

Ngươi sẽ không còn là ngươi khi nói rằng thế giới của hình bóng là thế giới của hư vô, của tính chất tạm bợ và đương nhiên không bao giờ là vĩnh cửu. Ngươi sẽ đứng ngoài và không bao giờ dám gõ cửa, thậm chí ngươi sẽ không có đủ bản lĩnh bước lên bậc thềm thứ nhất. Hình bóng sẽ nói rằng ngươi là một kẻ mù lòa không nhận ra chân lý, hoặc ngươi là kẻ trốn thoát chân lý như trốn thoát một tự do không rõ hình hài.

Ngươi có thể thấy hoặc không thấy nhưng ngươi có thể cảm nhận được, hình bóng không hề nói năng. Xây dựng nên cả một lịch sử huy hoàng, lịch sử của cái trác tuyệt nhưng hình bóng không một lần phát ngôn. Nếu kẻ nào làm ồn không gian thì đó chính là ngươi và ta. Ngươi và ta luôn bị bản năng sống, sự giày vò của dục tính và cái chết đeo bám, nên ngươi và ta luôn miệng nói, luôn miệng bày tỏ, luôn miệng muốn người khác nhìn thấy hình hài của mình một cách rõ ràng. Ngươi và ta luôn ngoi lên mặt nước để la lớn rằng: tôi đang thở, tôi đang tồn tại. Nhưng hình bóng thì khước từ những hành động đó. Hình bóng luôn lặng im dù rằng hình bóng cũng có khi bị xé nát rồi vỡ vụn.

Như hôm nay, khi ta bước vào ngôi nhà của hình bóng, hình bóng theo sát ta. Ta đã thấy rõ tất cả mọi thứ và ta cố gắng làm rõ hơn về chúng. Chỉ tay lên vách tường ta nói: “Hỡi hình bóng, mi có thấy không, những con bồ câu mi vẽ lên tường là hiện thân của Chúa Thánh Thần. Đó là những giọt sương trong sáng và rạng ngời. Đấy mi thấy không? Những con chim bồ câu đã đem cành ô liu đến cho con tàu của Noé. Đấy mi hãy nhìn xem, bồ câu là những giá trị thăng hoa của bản năng và ái tình. Tất cả được làm từ màu trắng và tiếng gù thân thương của nó.”

Hình bóng lặng câm.

Khi thấy một bộ xương được vẽ trên tường ta lại nói: “Mi đã vẽ bộ xương này phải không? Một bộ xương hôi thối và gớm ghiếc. Thịt đã rửa ra và chỉ còn lại nó. Nó là dạng thức tồn tại duy nhất. Nó là hiện thân của quỷ thần. Nó là cái chết nhưng cũng là sự báo mộng cho một sự sống mới nảy mầm. Một sự sống nảy mầm để đi đến cái chết. Sao mi không nói? Sự lặng im của mi là một bí ẩn không thể giải mã hay đó chỉ là vì mi là một hình bóng?”

Hình bóng lặng câm.

Bây giờ ta thấy trên tường là hình vẽ một cái cân. Ta nói: “Sự công bằng đã hiện hữu. Ta thích sự công bằng, sự thẳng thắn và mọi chuẩn mực. Sự công bằng là không xô lệch. Cái thẳng thắn là không quanh co. Ai sẽ là người đem lại cho mi sự công bằng và một hình hài toàn vẹn?”

Hình bóng lặng câm.

Trên tường giờ đây là những mẫu chữ cổ xưa. Ta nói: “Mi viết chúng lên tường với mục đích gì? Sao mi không nói? Cũng có thể vì mi chỉ là một hình bóng nên mi không hề nói năng. Đấy chính là ngôn ngữ. Tất cả đều thấm đượm những giá trị lớn lao và vĩ đại. Đó là sự ngông cuồng của nhân loại nhưng đó cũng là sự bất lực của con người. Đó sẽ là con rắn độc đưa đến cho ta những lời giả dối, bảo ta ăn trái táo thơm lừng để dụ ta đi vào con đường cấm kị. Nhưng nó cũng sẽ là con họa mi cất lên những tiếng hót mơn trớn ta khi nữ thần mặt trời mù lòa và thần rạng đông câm điếc.”

Hình bóng lặng câm.

Ta đã thấm mệt. Ta không còn đủ sức để bước tiếp. Ta nói: “Rồi ta sẽ chết. Nhưng ta đã hoàn thành xong sứ mạng của mình. Ta đã làm rõ những gì câm lặng. Tất cả sẽ trở nên rõ nét và đậm màu. Ta bằng lòng tẩy xóa ta một cách vĩnh viễn. Có nghĩa là ta sẽ không còn được tái diễn dù rằng tái diễn là khát vọng của ta. Ta là sự thật nhưng là một sự thật đeo mặt nạ. Kẻ đeo mặt nạ bao giờ cũng là phường lừa đảo.”

Trong cơn hấp hối ta nhìn thấy cái nhếch mép của hình bóng. Và ngươi cũng đừng bận tâm. Bận tâm là dùng mọi giác quan chú ý vào sự việc. Nhưng mọi sự việc trên đời cũng được đeo mặt nạ. Một lớp mặt nạ hoàn hảo. Ngươi sẽ phải thét lên: “Đâu là ánh sáng và sự thật.” Bóng tối sẽ cười và rồi là sự ngự trị của màn đêm ghẻ lạnh.

Hình bóng lặng câm.

Trong cơn hấp hối ta lại nhìn thấy những hình vẽ trên tường đã trở nên rõ nét hơn một cách kì lạ. Kì lạ đương nhiên không phải là điều bình thường.

Hình bóng vẫn lặng câm.

Và ngươi sẽ cười, những tràng cười ma mị.

 

 

 

.

bài đã đăng của Lê Minh Phong


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)