Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Nguyễn Nhật Minh

Sinh năm 1986.

Theo học ngành Vật lý, Đh KHTN Hà Nội.

Hiện sống ở Hà Nội. Thất nghiệp.

lớp học cũ

7.11.2019

LTS: Vở kịch này đã đăng trên Da Màu năm 2010. Chúng tôi chọn đăng lại cho chuyên đề Kịch và tuần lễ Kịch Phi Lý. Đây là một quyết định hiếm có, nhưng cần thiết, vì tính sáng tạo trong việc dựng nhân vật ngôi số một là TÔI giữa những nhân vật ngôi số ba HẮN trong kịch. Cùng với tính phi lý trong đối thoại và tình huống, nội dung kịch đã chạm đến điểm then chốt giữa hiện hữu, tồn tại, và bản thể. Tác giả còn đưa vào kịch cách nghĩ của các nhân vật, là một thủ pháp nghệ thuật để đào sâu hơn mâu thuẫn và khoảng cách giữa các nhân vật với nhau, với hoàn cảnh, và định mệnh.

Phác Họa (Kỳ 9)

8.02.2011

Tôi mở va li, đặt bức tranh xuống dưới bức Don Kihoté, lấy ra con dao bấm rồi khoá lại. Con dao có chuôi màu huyết dụ, chạm trổ một cuốn sách mở vấy máu. Tôi bật lưỡi, dí thử vào động mạch tay trái. Tôi ấn vào chậm chạp cho đến khi cảm nhận được những nhịp đập lan truyền trong thép lạnh…

Phác Họa (Kỳ 8)

31.01.2011

Ở hắn có cái gì tựa như một nỗi chờ mong đến từ kiếp trước, nhưng ở kiếp này hắn đã cố gắng kìm giữ lại những hiếu kì về nỗi mong đợi ấy. Mọi hành động của hắn đều chỉ như minh chứng một điều rằng hắn đang nói to lên cho tất cả thấy rằng hắn đang xuất hiện, còn vấn đề hắn hiện ra…

Phác Họa (kỳ 7)

27.01.2011

Suy nghĩ không theo kịp bước chân tôi và tôi lại cảm thấy mình trống rỗng. Nhưng rồi, dù bước chạy không hề thay đổi, tôi vẫn nhận thấy tôi đang hụt hơi. Những con người xung quanh chuyển động nhanh đến mức tôi phải nhanh chóng thừa nhận rằng mọi sự tách rời của các thành phần cá nhân tôi chỉ giống như một trò đùa vô nghĩa.

Phác Họa (kỳ 6)

24.01.2011

Anh phải bám vào tay vịn. Tôi ngồi bắt chéo chân trên chiếc ghế bành mây vẫn thường được đặt trong bóng tối, ngắm nhìn lớp da bị thời gian xô giật như đang chồng chất lên gáy anh. Sau mỗi bước chân lớp da ấy dường như bất động nhưng không hiểu sao tôi lại có những liên tưởng kì khôi về những con sóng biển.

Phác họa (kỳ 5)

20.01.2011
phachoa-5_thumb.jpg

Cái hang sẽ không bao giờ được hoàn thành, tôi nghĩ như vậy. Tôi mặc xác mọi ý kiến cho rằng tôi đang kể một câu chuyện nhạt nhẽo ngớ ngẩn. Tôi muốn tả cái cảnh con chuột hùng hục đào hầm từ sáng tới tối, cái cảnh nó toét miệng cười và giãy đành đạch trong đêm…

phác họa (kỳ 4)

14.01.2011

Phải. Điện. Có điện mới tởm. Đôi khi tôi nghĩ tại sao chúng ta lại cứ phải sống chung với điện, nếu không muốn nói là sống dựa dẫm vào nó. Khoa học chỉ có mỗi việc biến loài người thành một lũ ẽo ợt ngu xuẩn; nhưng người ta thì bảo rằng thực ra cái đó là để giúp cho cuộc sống con người trở nên tốt đẹp hơn.

phác họa (kỳ 3)

10.01.2011

Với cái lưng rất dài và đôi vai hẹp, trông anh từa tựa như một con bọ ngựa ma đứng thẳng, có vẻ gì đấy thật bệnh hoạn. Anh đưa tôi đi trong hành lang có mầu xanh của mạ non như trong một cái ống khổng lồ, từ thành ống phát ra những âm điệu thánh thót, lẫn trong tiếng gió thổi và lá rơi…

phác họa (kỳ 2)

6.01.2011

“Anh sẽ gọi mùa đông về” – Tôi hét to – “Và chúng ta sẽ rời khỏi đây trên cánh tay của thần gió bấc. Thần sẽ bay thật nhanh, đến nỗi Caddy còn chưa cảm nhận được là mùa đông đã đến thì chúng ta đã đứng dưới giàn hoa giấy quen thuộc trước hiên nhà, nơi những cánh bướm vàng vẫn chập chờn như hoa nắng”.

Mấy tấm hình

1.01.2011

Từ một người đơn giản và hào phóng, tôi trở nên chi li và keo kiệt. Tôi hạn chế chi tiêu và mua sắm, đi chợ sớm khi tan làm và cò kè giá cả. Mươi năm tuổi xuân của tôi bị hút mất trong vài nắm giấy. Nhưng tôi không nguôi được nỗi lo. Ngày nào cũng vậy, khi trở dậy lúc hai giờ chiều, tôi lại soi gương.

Trò chơi trên mái ngói

13.10.2010

“Cuộc đời” là một mỹ từ bóng bẩy, vô nghĩa, nhưng ít ra trong một vài trường hợp, nó có thể được dùng để mô tả một sự có thật, một hiện sinh, một siêu thực hay không siêu thực. Điều Định đang trải qua đây, có thể có ai đó gọi đấy là cuộc đời, có thể có ai đấy đồng ý với điều đó, có thể có ai đó mỉm cười với điều ấy.

Phác Họa (kỳ 1)

4.10.2010

Khi tôi vừa chớp mắt thì con vạc lừa lọc đã bay trộm qua mặt trăng. Tôi còn thấy một dải sương trắng như mây chia đôi cái đĩa bạc phía sau đường bay của nó. Mọi con vạc đều có phần nào giống như chiếc máy bay phản lực. Tuy thế tôi thích nó bay đâm thẳng vào mặt trăng vì hôm nay là ngày rằm và trăng đang ở ngang tầm mắt tôi…

Một cú đánh không thể hoàn thành

20.09.2010

Đêm qua tôi mơ một giấc mơ, và có vẻ như các trận đánh lại tái hiện, tuy lần này nó hiện ra dưới một hình thức khác. Chúng tôi, những đứa trẻ cùng xóm, đang chơi bóng trước cửa một căn nhà. Nền sân gạch chạy xuôi xuống lòng đường. Những cụ già ngồi trên ghế, bên trái, bên phải và nơi bóng tối sâu trong nhà. Cụ già bên trái, ở xa chúng tôi hơn một chút…

Chuyến đi đầu tiên khởi hành như vậy

9.08.2010

Tôi biết với một số người, giống như tôi bây giờ đây, được trang bị cùng một lúc cả hai kí ức. Sự trùng khít hoàn toàn về mặt thời gian của hai sự kiện diễn ra khác biệt, và sự xác thực đến dai dẳng, vô nghĩa của nó khiến tôi hoàn toàn tin tưởng rằng không đâu trong hai sự kiện ấy lại chỉ đơn thuần là một ảo ảnh lừa dối.

Con hổ trong phòng kiếng

7.06.2010

Tôi mơ một giấc mơ về những con hổ có sọc vằn mầu xanh lá, đôi tai vểnh lên như tai lừa, cánh mũi luôn phập phồng và đôi mắt nâu ngờ nghệch. Chúng di chuyển giữa những bụi cây gai hình trôn ốc xoáy vào một bản nhỏ nằm trơ trọi giữa rừng già. Tôi cùng đoàn thám hiểm của mình, không hiểu bằng cách nào, đã lọt vào đến bản và sau đấy được dân bản tiếp đãi nồng hậu.

Da Màu phỏng vấn Nguyễn Nhật Minh

7.06.2010

Nói một cách đơn giản, việc phân tích thực tại khiến anh ta bị đánh mất thực tại của mình. Thực tại bây giờ trở nên ảo. Ảo một cách hợp lý. Đó là một sự chuyển biến. Sau đó tôi tìm cách đặt anh ta vào một nỗi lo sợ, hay một nỗi ám ảnh nào đó.

Lớp học cũ

26.03.2010

HẮN MỘT: Tao mù rồi.
TÔI: Thương mày quá. Nhưng tao không còn biết thương hại nữa đâu. Giúp tao đứng dậy với.
HẮN MỘT: Sao tao phải giúp?
TÔI: Tao bị liệt hai chân.

Ngụ ngôn về con chó?

19.03.2010

Tôi đi vào một cái ngõ và bắt gặp một con chó béc giê. Tôi tránh không nhìn nó, cố gắng bước đi một cách bình tĩnh, nhưng chính vì thế mà tôi không thể xác định được là nó có nhìn tôi hay không. Nỗi sợ hãi khiến tôi hình dung ra trường hợp tồi tệ nhất. Đôi chân tôi run run, tôi chỉ chực chạy.

Con đường

9.03.2010

Nhưng có những điều như thế này mà tôi biết chắc chắn sẽ xảy ra: nếu tôi quay trở về, sẽ có một tiệm sửa xe ở ngay gần điểm xuất phát; khi ấy người chủ tiệm sửa chữa sẽ nói cho tôi hay về sự tồn tại của một tiệm sửa xe nữa ở cách địa điểm tôi quay trở lại chỉ chừng một km.

Tôi cần đôi bàn tay để xoay trong túi

26.11.2009

Tôi có đôi bàn tay và một chiếc máy ảnh, tôi sẽ chụp được những gì mà tôi muốn. Mà dù chẳng vậy đi chăng nữa thì đôi bàn tay tôi cũng có nhiều việc để làm, cho đỡ phải băn khoăn. Tôi cần chúng để xoay xoay trong túi.

Echos – phần 3

21.11.2009

242. Mọi lối thoát thường bị bít kín chỉ bởi một cành hoa.

243. Tôi lắng nghe bi kịch của một con người: anh ta lỡ chân bước vào một tấm gương; khi cánh cửa khép vào thì nó cũng biến mất.

244. Khi anh bị đuổi khỏi Giấc Mơ, anh sẽ bị đuổi khỏi Tất Cả.

Echos – phần 2

20.11.2009

138. Ngay cả sáng tạo cũng chỉ là sự ghi chép lại.

139. Sống để cảm nhận sự tồn tại cũng chỉ là một cách để tồn tại.

140. Con bươm bướm không thấy được khung cửa sổ, nhưng mấy ai hình dung được mức độ khủng khiếp của vấn đề?

echos – phần 1

19.11.2009

8. Tôi đứng nhìn người bạn họa sĩ đang vẽ một cái bùng binh, và vây quanh tôi là một thứ động cơ giả tạo tôi không thể nào cắt nghĩa.
9. Mặc cảm tự ti và khoảng cách giữa hai con đường kéo dài thêm một thực tế xa xôi.
10. Tôi không hiểu những kẻ nói rằng “tồn tại” là một vấn đề trừu tượng. Anh nhìn xem, còn có gì sống động hơn thế?

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)