Trang chính » , Sáng Tác Email bài này

echos – phần 1

 

 

 

Tiếng Vọng, có ai đáng thương hơn tiếng Vọng?


Tôi đi vào mười cái ngõ cụt, và đến ngõ thứ mười một thì tôi bị tóm cổ.
 

1. Một ngày đông tuổi mười bẩy, tôi khởi sự viết nhật kí, mang theo trong mình những nỗi rạo rực và niềm hi vọng. Vừa vặn khi ấy, thảm họa bắt đầu.

2. Trước mắt tôi, tất cả con người đang ngủ yên trong cuộc đời họ, nhưng tôi không biết rằng, tôi cũng đã từng ngủ yên trong ấy – cuộc đời người khác, bên ngoài giấc mơ ban trưa.

3. Tôi thường tự cười nhạo mình một cách hài hước về những ảo tưởng không được nuôi dưỡng. Ảo tưởng ấy sẽ mất đi nếu tôi biết cách lựa chọn và hành động một cách quả quyết; khi ấy không phải nước mắt, nhưng là nỗi buồn lo sợ sự tan vỡ và lãng quên.

4. Trong tất cả những hành động của tôi, đều mang chứa một toan tính khẳng định sự cô lập.

5. Một ngày nọ, tôi thử thức qua đêm để ngồi trong bóng tối. Nhất thời tôi không ngờ đến được những uy lực đã biến đổi đời tôi; tôi đã lỡ coi thường bóng tối.

6. Năm giờ sáng, tôi bước ra khỏi nhà. Những con chim sẻ đang đánh nhau trên mái tôn. Tôi bỗng nhận ra, mình đang sống trong một thế giới không cần cứu vớt ai và cũng chẳng cần ai cứu vớt.

7. Con đường mù mờ nhất với tôi chính là con đường đã được vẽ sẵn.

8. Tôi đứng nhìn người bạn họa sĩ đang vẽ một cái bùng binh, và vây quanh tôi là một thứ động cơ giả tạo tôi không thể nào cắt nghĩa.

9. Mặc cảm tự ti và khoảng cách giữa hai con đường kéo dài thêm một thực tế xa xôi.

10. Tôi không hiểu những kẻ nói rằng “tồn tại” là một vấn đề trừu tượng. Anh nhìn xem, còn có gì sống động hơn thế?

11. Mỗi lời nói là một hối hận.

12. Tôi từng lo sợ rằng mình sẽ thôi không còn buồn nữa. Nhưng xin hãy tin tôi, mọi chuyện không bao giờ đơn giản như vậy.

13. Tôi thấy mình đi qua một dòng sông. Sang đến nơi tôi ngạc nhiên quay lại, và khi chạy nhảy trên con sông đó, tôi sung sướng về một sự thật diệu kì. Vừa khi ấy, dòng sông chuyển mình, ào ạt cuốn tôi vào dòng chảy.

14. Nụ cười và nước mắt, ấy là hai đường thẳng song song trong hình học Lobachevsky.

15. Thượng đế đã lo lắng cho con người đến độ, chỉ với một số tối thiểu các mối quan hệ, chúng ta vẫn luôn tìm được những kẻ quan trọng đối với mình.

16. Kể như đôi tai có thể khép lại như đôi mắt, ta cũng không thôi phải chịu đựng những âm thanh.

17. Tôi thủ dâm, và khi xuất tinh, tôi cảm nhận được rõ ràng sự bất lực. Chính điều ấy làm dâng lên trong tôi những khoái cảm.

18. Trong mơ tôi mới thấy mình tồn tại.

19. Cái ta nhìn thấy là cuộc sống của chúng ta chứ không phải chính chúng ta. Và những kẻ giả dối lại viện đến những điều đáng quí.

20. Trong tôi không có những niềm vui của một nhà khảo cổ học.

21. Tôi chỉ hỏi câu này thôi, chỉ hỏi câu này thôi: ai đi cùng với tôi? Nhưng tôi đã không hề hé miệng với bất kì ai.

22. Mọi cái cũ đều ngu xuẩn, và mọi cái mới đều nhạt nhẽo.

23. Thế giới trong tôi sao còn quá bộn bề.

24. Chúng ta kích thích cho thế giới trương phình lên, và lại phải diễn giải để không chế nó.

25. Nếu tôi sống được đến tuổi bẩy mươi. Khi ấy sẽ là năm 2056. Ôi, chỉ là một cuộc đời, mà sao xa xôi và kì diệu.

26. Khi cuốn tròn lại thì sẽ không có nếp gấp, tôi chỉ đang cố gắng làm như vậy.

27. Nhìn từ bên ngoài vào, có bao giờ anh thực sự hiểu những niềm vui?

28. Những định kiến không làm nên phong cách.

29. Tôi nói chuyện với họ, và bỗng nhiên, trong khoảnh khắc, họ trở thành những người thân thiết nhất đối với tôi.

30. Con người đâu có dễ gì mà rửa được mặt mình.

31. Sự thoải mái bóp nghẹt tôi.

32. Hãy coi chừng, có thể xảy ra nhầm lẫn khi khám nghiệm lâm sàng chứng bệnh của một kẻ tự yêu mình và một kẻ quá thất vọng về mình.

33. Mỗi quyết định của tôi giống như một nét cọ vẽ nên hình ảnh tử thần.

34. Bóng tối soi sáng trí tuệ.

35. Khi nói về cái cũ, ta chẳng gợi thêm được điều gì mới. Khi nói về cái mới, ta chẳng gợi lên được điều gì ngoài cái cũ. Vậy mà, kì lạ thay, thế gian này, lại chỉ có những cái cũ là luôn mới.

36. Hơn tất thảy, chính giao tiếp đã ngăn giữ chúng ta khỏi sa chân vào những điều kì diệu.

37. Sự tỉnh táo, những lời nói dối và tính tự kỉ cũng thường đi gần nhau.

38. Khi nói, những sợi dây vô hình bỗng hiện ra, tôi chỉ việc đưa tay tết lại.

39. Tôi dừng lại trước một nhà có tang bên đường. Không một ai ở đây rỏ đôi giọt nước mắt. Tôi nghĩ, những đứa trẻ không khóc vì chúng còn quá nhỏ để hiểu, những người trung niên không khóc vì họ đã sống đủ để hiểu, những người già không khóc vì họ đã quá già để hiểu. Vậy còn tôi, vì sao tôi lại khóc?

40. Những kẻ chạy trốn, trên đường đi, vẫn thường rải lại một ít hoa hồng.

41. Ở đây không chứa chấp nỗi đau.

42. Tôi chân thành với những gì đang tồn tại, vậy nên chân thành với cả sự phản bội.

43. Những con người tôi gặp thường như thế này: họ ghét bấp bênh nhưng lại chuộng sự mập mờ.

44. Danh dự bôi nhọ tâm hồn.

45. Mọi chuyển dịch chỉ là đi từ ngõ cụt này đến ngõ cụt khác.

46. Cái nhanh cũ nhất là những nhận xét.

47. Có người nói với tôi rằng, chân lý vốn không thể tồn tại nơi chốn nhân gian, bởi con người có thể quen được ngay cả với nó; họ sẽ thấy nhàm chán và muốn thay đổi.

48. Tôi hỏi lại: vậy chân lý phải chăng chính là sự nhàm chán?

Người ấy nói: Ồ, có thể, nhưng tất cả mọi thứ, sự nhàm chán, trơ lì, chân lý và ngay cả thời gian, đều sẽ bị đánh bật đi bởi sự chán chường của Rimbaud.

49. Ý nghĩa là thứ duy nhất mà tôi muốn nó thuộc về số đông.

50. Tôi lại hỏi: khi không nắm giữ được chân lý, thì người ta kiêu hãnh vì điều gì?

51. Cảm thức lạc loài đánh mất trong tôi sự tôn trọng thật thà với những người cùng thời đại.

52. Tôi không khuyếch trương lên được điều gì, tôi chỉ không cảm nhận được.

53. Một tiếng “cuộc đời”, tạo biết bao khoảng trống trong tôi.

54. Tôi từng nghe kể về một con người đã tự vẫn chỉ bởi y lỡ miệng nói rằng, y đã hết muốn sống.

55. Lời tâm tình về vực thẳm là một con dốc. Hãy kiên cường!

56. Trong tôi có một nỗi đau, ấy là nỗi đau vì những nỗi đau không được ai thừa nhận.

57. Ấn tượng thứ nhất: tôi chợt nghĩ rằng, tôi vừa thoáng thấy một nụ cười. Nhưng đâu có phải, ngay trước mắt tôi là một bức tranh trinh nữ.

58. Những khoảng hư vô tròn trĩnh, nhỏ nhắn ở đất nước tôi.

59. Sau cái chết, tôi sẽ không còn phải đau khổ, nỗ lực kiếm tìm sự thanh thản.

60. Nỗi ám ảnh là khả năng tự bảo vệ của ẩn dụ.

61. Cái mồm to cũng nói ra những điều hệt như cái mồm nhỏ.

62. Tôi hé cửa. Hắn đang đứng ở nơi bóng tối cuối hành lang. Tôi giơ tay vẫy hắn, nhưng ngay lập tức tôi cảm thấy hối hận. Tôi định khép cửa vào, nhưng không kịp nữa, hắn đã nhảy bổ lại và dùng cả hai tay giữ lấy cánh cửa. Hết sức điên cuồng, tôi dùng hết mọi cách có thể để đẩy hắn ra. Và khi cửa đóng lại rồi, tôi quay lại nhìn căn phòng của mình: nền nhà với những cuốn sách vung vãi đang sáng đỏ rực lên như dung nham núi lửa. Tôi ngồi xuống và ôm mặt khóc rưng rức.

63. Tôi, một kẻ còn sống, lại đang trở thành bóng ma của một người đã chết.

64. Nếu ai đấy lạc khỏi con người, xin hãy tự trách trước tiên về sự chủ động của mình khi đi bên cạnh đồng loại.

65. Tôi bị đẩy vào ngõ cụt đầu tiên bởi những lời nói về giới hạn.

66. Sao cần phải biết về cuộc sống của một người, sao không chỉ cảm nhận rằng nó rất đẹp và bằng ấy là đủ cho tôi?

67. Những cái là sở trường liệu có thiên vị ai?

68. Trong thời gian riêng lại với bản thân, tôi vẫn thường thản nhiên vơ lấy sự ti tiện, ôm nó vào lòng và âu yếm.

69. Tuổi hai mươi, tôi sống nhiều về những giấc mơ.

70. Tất cả những giới hạn đều có phần nào đấy bệnh hoạn. Người ta vẫn đang mải miết đuổi theo cái bệnh hoạn.

71. Ngay cả khoảng trống hư vô cũng bắt đầu nứt ra, và con nhái nỗi buồn nằm kẹt trong đấy như kẹt giữa hai mảnh sành; tôi khao khát nằm kẹt giữa con người như vậy.

72. Anh sẽ chết khi cảm thấy mọi lời tâm tình đã bắt đầu tẻ nhạt.

73. Có những tuyệt vọng đủ thẳm sâu để người ta không thể chấp nhận; nó tồn tại cùng con người như vậy đấy.

74. Từng có khi, tôi nhận thấy rằng, tôi chỉ có thể nói chuyện được với một người duy nhất; và ơn Chúa, kẻ đó không phải là Ngài.

75. Khi quay lại với chính mình, anh sẽ rời xa tôi.

76. Đã không hề có cái gì xảy ra, đã không hề có bất cứ cái gì xảy ra cả. Và tôi đang nghĩ thế này đây: chúng ta đang giả vờ tôn trọng lẫn nhau.

77. Vấn đề quan trọng đối với một số người đôi khi chỉ là: tôi được quyền lắm mồm, rất lắm mồm.

78. Sự tỉnh táo vẫn thường khi khiến tôi mê muội.

79. Tôi mơ thấy mình ngồi trên nóc tàu hỏa đang phi hết tốc lực và lượn lách trên con đường đê chật hẹp. Tôi hoảng hốt khi cảm thấy mình có thể va quệt vào bất cứ người bộ hành nào trên đường. Mẹ ngồi đằng sau và dễ dàng làm tôi yên tâm bằng cách thu lại đôi chân tôi vào sát bên thành tàu.

Vừa khi ấy thì tôi tỉnh giấc. Và không còn gì nữa. Không còn ai bên tôi.

80. Trên đời này, người hiểu tôi hơn cả, thì lại chính vì sự hiểu ấy, lặng lẽ rời xa tôi.

81. Rồi đến một ngày nào đó, tất cả những giằng xé này sẽ qua đi.

82. Là một lữ khách, tôi cảm thấy một nỗi thống khổ da diết khi một người nào đó trên con đường của mình mỉm cười lại với lời chào hoàn toàn vô tâm và vô nghĩa của tôi.

83. Cơn tuyệt vọng của tôi vượt ra ngoài sự không thể tuyệt vọng ấy, như một bàn chân thò ra khỏi tấm chăn tuyết.

84. Về một phương diện nào đấy, đối với đồng loại, tôi là một kẻ đáng thương. Tôi nhìn thấy nỗi cô đơn, và từ đấy, tôi sống trong nỗi lo sợ về nó.

85. Một thứ gì bé nhỏ bay đi cũng đẩy suy nghĩ của tôi lên đến vô tận.

86. Ngày lại ngày tôi ra đi kiếm tìm những điên rồ chân thành nhất; bởi lẽ tôi biết ở trong tôi, ngay chính sự rồ dại cũng không còn sức sống.

87. Định mệnh để đói anh rồi.

88. Có những đứa trẻ suốt đời ngây thơ chỉ bởi chúng đã suy nghĩ quá nhiều.

      (còn tiếp)

 

 

(Dành tặng A.P. hoặc không)

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Nhật Minh


3 Bình luận »

  • thoham says:

    “mình đang sống trong một thế giới không cần cứu vớt ai và cũng chẳng cần ai cứu vớt” – Đúng là như thế. Nhận ra sớm sẽ tốt hơn, mà không, cũng có thể là tệ hơn. Ấy là còn tùy quan niệm!
    Một con lươn trong tiểu sành to bằng bắp tay vì đã được chén no thịt người. Người ta sợ nó, một thứ sinh vật ăn thịt người, nhưng lại thích những người ăn thịt lươn!
    Con hổ nhảy ra khỏi chuồng. Người đứng chết. Người ngồi chết. Người nhảy xuống nước chết. Người cầm gậy đánh cũng chết. Người nằm chết thì sống…
    Một con cóc sống trong ống nước của bệnh viện, ăn nhiều thịt thừa và ruồi muỗi quá mà phát phì, không ra được. Nó nghĩ nó đã sướng đến tột cùng rồi, và quyết định chết. Nó nhắm nghiền mắt không động đậy cho đến khi người ta đào cống và tìm thấy nó lúc trời mưa nước úng. Những con người thông minh và khôn ngoan chê rằng nó tham ăn nên giờ mới bị bắt. Còn con cóc vẫn lim dim mắt, nghĩ bụng đã kẻ nào được ăn nhiều thịt như ta đâu mà nói lắm thế?!
    Một ngày nào đó ra đường, sẽ thấy cả đống người chỉ trỏ mình mà cười rộ lên:”Ô hô, lạ chưa. Tên này ăn mặc hở hang quá, quần chùng áo dài!”
    Có hai người đọ xem nhà ai hơn. Một người cố gắng đi tìm tài liệu về dòng họ, để chứng tỏ rằng ngày trước nhà này có thế lực lớn, có nhiều người đỗ đạt, làm quan… Người kia nỗ lực chứng minh rằng nhà mình có điều kiện để có những thứ đó trong tương lai. Còn một người thứ ba âm thầm giúp đỡ tiền bạc, tài liệu và kiến thức cho hai người kia.
    Màu trắng nhận ít nhiệt còn màu đen nhận nhiều nhiệt.
    Trên sa mạc, nhiều người trùm áo choàng đen chứ không bận đồ trắng.
    C.Darwin giải thích thế nào về người châu Phi đầy nắng thì lại da đen, mà người châu Âu cần nhiều nhiệt để sưởi ấm thì da trắng lốp?
    Người Việt Nam giàu có hơn người ở nhiều nước, bởi vì họ ít phải lo trả tiền nhà, tiền đỗ xe, tiền bảo hiểm xe, tiền vất rác, tiền vệ sinh răng miệng, tiền khám sức khỏe định kỳ, tiền mua súng đạn… Cũng có thể vì họ không có tiền để trả.

  • Nguyễn Nhật Minh says:

    Chào chú Bùi Vĩnh Phúc.
    Xin được cám ơn những lời nhận xét vừa nhiệt tình vừa thận trọng của chú dành cho Echos. Có lẽ Echos cũng nhiều sức sống, nhưng sẽ thích hợp hơn nếu nói rằng, đấy là một thứ sức sống còn nhiều gượng gạo và ngập ngừng. Một thứ sức sống không thể tràn ra, bao chiếm không gian, mà chỉ có thể, từ tốn, thận trọng, tiến lên nhờ những cảm xúc hư ảo lẩn quất trong thân mình.
    Nguyễn Nhật Minh.

  • Bùi Vĩnh Phúc says:

    Một bài viết rất lạ.  Echos.  Với tôi, nó giống như là được tấu lên bởi một thứ âm nhạc thời Byzantine trong những nghi lễ phụng hiến.  Nó kết hợp nhiều hình ảnh, nhiều lối suy nghĩ, diễn đạt khác nhau.  Như kiểu danh ngôn, cách ngôn, dụ ngôn, tự ngôn, tự khúc, tự tình, tự sự, tự huyễn… Những trình tuyến đan xen vào nhau, móc nối và xoắn xít.  Những âm giai biến đổi, theo những nhịp khúc xoay chuyển bồng bế, đi vào và đi qua những giấc mơ, tẽ ra nhiều ngả, gấp khúc, cuộn tròn, để rồi đâm xầm ra ngoài, nhập vào hiện thực.  Nó có giọng điệu của cả thơ lẫn tấu, cả mệnh lệnh lẫn ru hời, cả xuôi lẫn ngược, cả nhạc lẫn văn.  Một tiềm thể chưa rõ thành nét, thành hình, nhưng đầy sức sống. Tất cả trình hiện trước mắt người đọc, với những âm vang.
     
     
    Những âm vang, vang âm, và âm vang.  Những tiếng vọng.
     
     
    Rồi nó trở nên một khúc nhạc tuý luý của suy tưởng xoay vòng theo những điệu khúc tự mê hoặc chính mình. Và, như thế, nó làm nên những khả thể của mơ và thực. Và đời sống cắm rễ vào đó.
     
     
    Bùi Vĩnh Phúc

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)