Trang chính » Email bài này

Echos – phần 3

 

 

 

177. Sự lãng mạn đầu đời mà tôi mãi mãi lưu giữ nhờ ám thị đã in thành sự tồn tại của tôi trong thế gian, là chân lý hướng đến của những trải nghiệm vĩnh viễn dồi dào.

178. Tiếng nói của tôi đây, sao nghe như tiếng vọng từ một phương trời?

179. Tôi thường được nghe: “đạp đổ thì dễ, dựng xây mới khó”. Ấy nhưng mấy ai thực sự đã từng đứng ở vị thế của một kẻ đạp đổ?

180. Làm người thiện lương mới dễ làm sao!

181. Anh phác thảo ra biết bao điều thực tế hay anh gọi là thực tế, và em, em có hiểu được lòng tự hào của anh hay không?

182. Tôi định cầm dao cứa vào cổ tay, nhưng tôi sợ nước mắt chảy ra quá nhiều.

183. Những gì không dính dấp tới con người đều thật kì diệu.

184. Ấn tượng thứ ba: sự lạc lõng của những bài thơ du hành.

185. Chẳng phải mọi điều đều nằm yên trong kí ức sao?

186. Tôi dẫn một đoàn người đi đến Lâu Đài. Khi còn cách cổng Lâu Đài một bước chân, tôi ra hiệu dừng, và quay đầu lại, tôi sung sướng nói với họ rằng: “tôi đã đến gần lâu đài tới mức mà các người, muốn đến được đây, không còn cách nào khác là lần bước theo con đường mà tôi đã đi”.

187. Có khi, để sống đẹp một cuộc đời, chỉ cần ngồi không.

188. Ngõ cụt thứ ba dạy tôi hiểu rằng, tôi đang chống chọi thế giới thay cho bản thân mình.

189. Không sự im lặng nào đối với tôi là trọn vẹn.

190. Con người không thể hóa điên.

191. Có cuộc trở về nào mà thực không trống giong cờ mở?

192. Tôi đã không ngừng ẩn dụ hóa đời mình, và tới giờ, không gì có thể lôi tôi ra khỏi nó.

193. Đến một giới hạn nào đấy, con người ta tuyệt vọng thật dễ dàng. Chỉ có một lời xoa dịu: tất cả đều đã cũ mèm.

194. Có điểm tựa vững chắc nào bằng cái chết, có niềm an ủi nào lớn bằng hư vô.

195. Người ta vẫn thường đi đến bằng mầu xanh.

196. Tôi bày rất nhiều trò chơi nơi góc nhà để họ chú ý đến tôi, nhưng chiếc ti vi đã giết đi tất cả.

197. Những kẻ gần gũi nhất vẫn thường nói chuyện với tôi qua một vực thẳm.

198. Tôi vẫn nhớ được những điều ấy, khi tôi nói tôi đang băng qua những kí hiệu.

Chúng tôi đứng trên những cây gỗ, rồi những tảng băng, cứ vậy lướt qua những căn nhà hồng, những dãy lán xám, những ngõ hẻm đen; mặt đất khắp nơi trở thành một sân băng khổng lồ trong đêm, và những im lìm chết chóc khi con người đã ngủ quên trong căn nhà của họ không khiến một ai trong chúng tôi rụt rè; và kìa, ai đi đường nấy chăng, khi từ từ chúng tôi tách ra rồi mỗi người bắt đầu lướt nhẹ trên mặt đất, êm ái di chuyển trên khoảng trống giữa những căn nhà, cột đèn, công viên, bể nước và xe cộ xiêu vẹo trên quảng trường, những di chuyển trong một không gian đầy bóng tối và không một tiếng động.

199. Phải sống ở bên lề mới hiểu được thế nào là trách nhiệm.

200. Ngõ cụt thứ tư: tôi sung sướng với cảm nhận rằng mình đang muốn sống một cuộc đời không có đường quay lại.

201. Đứng trước đạo đức, đến chó cũng chẳng dám nhe răng.

202. Hai kẻ chán chường thì làm thế nào đồng cảm được với nhau?

203. Thường khi, tôi chỉ mong được mỗi ngày nói chuyện với một con người mới, để rồi sáng hôm sau sẽ lại lãng quên họ.

204. Cuốn sổ khép lại đơn giản như khi mở ra – mẹo vặt để làm người.

205. Bởi tôi quá ấn tượng về sự hiện hữu của mình trong hiện tại mà tôi phải đau đớn khôn xiết khi nhớ về hiện hữu của tôi trong quá khứ.

206. Tôi đầu hàng thật rồi, nỗ lực sống vì một ai.

207. Đôi khi tôi muốn theo đạo Ky Tô, chỉ là để ngày tiếp ngày nhấm mòn lời Đức Chúa.

208. Một buổi hoàng hôn, lần đầu tiên tôi thất bại trong cố gắng mở mắt.

209. Sự hoang đường đã kết liễu trí tưởng tượng của tôi.

210. Nhiều khi, tôi chỉ cần lắng tai nghe một tiếng gì ở đâu đó, và mọi thứ xung quanh bỗng trở nên xa lạ.

211. Sự cằn cỗi sở dĩ có là do ta bám trượt; còn đâu không thể đổ lỗi cho ai, ngay cả chính ta.

212. Đến gần cái chết, chân trời rộng mở.

213. Tôi đã ngắm bình minh và tưởng tượng ra thiên đường, còn địa ngục tôi đọc được ở trong sách vở.

214. Tất cả những khả năng để đạt thành đều không có, chỉ có sự đạt thành.

215. Khi người ta thấy tôi sống lại, ấy cũng chính là lúc tôi chết đi.

216. Vừa bước chân vào cuộc sống, tôi đã để rơi mất cách thức đối xử với con người.

217. Cái cười của tôi – khi có mọi người – dường như đến từ một khối ấn tượng xa xăm nơi có những hoài niệm, không phải về chính họ, nhưng là về con người nói chung, nơi tôi đã sống và biết cười trong các mối quan hệ. Cái cười hiện tại như bật ra từ quá khứ, nhẹ nhõm và vô nghĩa biết bao.

218. Những ngày diễn ra tốt đẹp thường khiến tôi hoảng hốt, tôi thấy mình đã bước đi quá xa dưới ánh mặt trời.

219. Mùa hè đến, những con ve làm tôi tỉnh ngộ.

220. Quê hương: sự rõ nét là không thể khẳng định, cả sự mập mờ cũng không.

221. Ai dám bảo thiên đường dễ sống hơn trần gian?

222. Trước sự im lặng chỉ còn là kí ức.

223. Tôi nằm dưới một gốc cây. Nắng soi vào tôi gay gắt; toàn mặt đất và một phần thân cây sáng rực lên. Tôi nằm ở đó, chấp nhận một phần thực tế là tôi nằm ở đó, chấp nhận một phần cảm giác thích thú, bởi vì khi ấy chỉ có ánh sáng mà không hề có hơi nóng, và chỉ có bầu trời ở trong tâm trí tôi. Ánh sáng không bao giờ trải lên được đến bầu trời; trong bóng râm phần trên thân cây, những lá cây xanh ngắt và sáng rực, rì rào bay như những cánh bướm. Một mảng trời xám vần vũ chuyển động, trôi ngang qua ngọn cây, và ở dưới gốc, tôi nửa nằm nửa ngồi dựa mình vào ánh sáng. Bên cạnh tôi, những con người trẻ tuổi vẫn đang nô đùa, những quả bóng hướng lên bầu trời và đôi chân chạy nhảy trên mặt đất; họ không biết gì.

224. Mối đe dọa chỉ đuổi theo những kẻ chạy trốn.

225. Phải hành động – một lựa chọn có thù hình.

226. Tôi tự yêu mình, nhưng lại hoàn toàn không biết cách để yêu.

227. Những người chết và tôi ở cùng một bên của thế giới.

228. Sau chuyển động là tương lai.

229. Suốt một đời, tôi đã chỉ đi quanh những nỗi ân hận của mình.

230. Mỗi sự trở lại đều mang theo tiếng cười gượng gạo.

231. Khi tôi lo lắng cho khả năng đánh mất nỗi buồn, thì chính là tôi đã tạo cho nó một cơ hội hằng cửu; tôi thiên vị nó.

232. Ngày qua đi, tôi lại nghe thêm những lời tụng ca mỏi mệt.

233. Định mệnh sao lại đắng cay khi được nhận ra?

234. Tôi thấy mình đứng trên đầu ngọn sóng

một bàn tay nắm lấy tay tôi

lôi đi rất êm vào lòng biển rộng.

235. Hạnh phúc, thương ôi, hạnh phúc! Sự mê muội của những choáng ngợp trước cơn đau.

236. Sau cùng, chỉ còn lại những ảnh hình nơi kí ức.

237. Tôi thường sống trong cảm thức mình đang chơi trò đuổi bắt dâm ô với cuộc đời.

238. Tôi không bất lực trước số đông những cá nhân hay riêng lẻ từng người một, tôi cúi đầu một cách ngạo mạn trước những nguyên lý chi phối họ.

239. Những kẻ mù lòa nhìn thấy tôi từ đằng xa, chúng bước lại gần, nhưng càng lại gần chúng càng ngập ngừng xa lạ. Và bởi không kẻ nào dám dí sát mặt vào mặt tôi, nên đến cách chừng dăm bước, chúng đã không còn nhìn thấy tôi nữa.

240. Ý nghĩa có ở khắp nơi, bất cứ khi nào ta thấy nó, tức là nó vừa hợp với ta, và ngược lại.

241. Tôi sống với trông đợi mọi người trong tôi sẽ có ở trong con người.

242. Mọi lối thoát thường bị bít kín chỉ bởi một cành hoa.

243. Tôi lắng nghe bi kịch của một con người: anh ta lỡ chân bước vào một tấm gương; khi cánh cửa khép vào thì nó cũng biến mất.

244. Khi anh bị đuổi khỏi Giấc Mơ, anh sẽ bị đuổi khỏi Tất Cả.

245. Những thay đổi khiến sự yếu đuối của tôi hả hê.

246. Không ai khuyên tôi chết.

247. Trong giải thoát, liệu có còn hơi ấm không?

248. Khi đụng mặt hư vô, kinh hoàng sẽ dần trở thành nỗi buồn da diết.

249. Những người lạ đã thật xa lạ với tôi.

250. Tôi soi gương: mọi xúc động lớn lao luôn bình lặng hơn những đớn đau thường nhật.

251. Khi cần đến một ai, tôi thường xua đuổi họ. Và cũng thường khi, tôi chửi bới họ để mong cầu ở họ chút tình thương.

252. Khi anh thanh thản, không còn gì có thể cứu anh được nữa.

253. Có lẽ tôi đã không bỏ đi nhiều đến như thế, nếu như em có một lần, chỉ một lần thôi, nói với tôi rằng: “hãy chờ em, em sẽ đến”.

254. Tôi dành giấc mơ đêm nay cho ai?

255. Nếu họ cho phép, tôi có thể dành cả cuộc đời để ngồi trong phòng, nhìn ra ngoài cửa sổ.

256. Chuyển động, đấy là nỗi buồn, và cũng chính là sự thật cuối cùng.

257. Bạn hãy nghe Tiếng Gọi: có phải đấy là một vòng cung?

258. Một chuỗi những hành động thờ ơ vẫn có thể được vượt qua ở mắt xích.

259. Những ràng buộc đã thôi đến khi tôi ngừng nghĩ ngợi.

260. Thường những giải pháp lại chỉ là sự chấp nhận lửng lơ.

261. Tôi không muốn đến thiên đàng, địa ngục, đến vũ trụ bao la của những vì tinh tú; tôi muốn dạo bước ở chân trời, nơi những vòng sáng bao quanh, xa vô tận trong tầm tay, những bông hoa nở cùng mùi hương và đôi ba cánh bướm.

262. Sự chấp nhận ấy không phải là hy vọng, nhưng là khả năng có thể hi vọng.

263. Khả năng ở trong những chân trời.

264. Một ngày lạnh tháng mười, tôi ngưng viết nhật kí.

       …

       (còn nữa hoặc không)

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Nhật Minh


1 Bình luận »

  • thoham says:

    234. Tôi thấy mình đứng trên đầu ngọn sóng
    một bàn tay nắm lấy tay tôi
    lôi đi rất êm vào lòng biển rộng.
    245. Nhưng tự do tuyệt đối chỉ có được ở trong tù.
    256. Anh rảnh rỗi nghĩa là anh không yêu em.
    267. Đôi khi tôi lạc quan tới mức phép trừ tôi cũng coi là phép cộng. Nhưng hình như mấy đứa học sinh lớp Sáu còn lạc quan hơn thế nhiều.
    278. Tôi đang đau bụng, nghĩa là tôi đau đầu.
    289. Tôi thấy mình mẩy nặng trĩu vì trái đất đang giẫm lên tôi.
    298. Tôi không sống được nếu thiếu em. Có em là tôi sẽ chết.
    287. Đã hơn một lần tôi thử sống, xem nó có tốt hơn chết hay không.
    276. Cái mồm và cái tai của tôi lúc nào cũng cãi nhau, và tai thì luôn thắng.
    265. Không phải không có ai thích những cái gọi là ghét.
    254. Những lúc rảnh rỗi, lấy trái tim ra để lau chùi, tôi thấy mọi người kêu đau ở ngực.
    243. Đã bảy ngày không mưa tuyết gì, chỉ bởi vì tôi uống nhiều quá.
    231. 12 phút, tức là mỗi câu một phút.
    Bây giờ thì còn, hôm qua mới hết.

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)