Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Tôi cần đôi bàn tay để xoay trong túi

TÔI CẦN ĐÔI BÀN TAY ĐỂ XOAY TRONG TÚI

hay là câu chuyện về khu vườn có thật

Hôm ấy, như thường lệ, là một ngày đẹp trời. Tôi thấy mình đứng trên một dải đất màu vàng riêng biệt, khoảng không gian ôm lấy con đường cũng có vẻ riêng biệt. Hai tay tôi nhét vào túi quần. Lúc đầu, tôi hơi ngỡ rằng túi quần mình bị thủng, nhưng thật ra không phải vậy. Tôi nắm chặt đôi bàn tay và xoay đi xoay lại trong túi, trong người cảm thấy dễ chịu. Ngày hôm qua cũng như thế này, tức là tôi cũng ngờ ngợ rằng túi quần mình bị thủng, nhưng thật ra không phải thế. Hôm qua tôi bị ốm, phải ở cả ngày trong nhà và mặc quần ngủ. Quần ngủ của tôi lại không có túi. Tuy vậy, tôi vẫn nhớ là mình đã xoay xoay nắm tay trong túi, và nhờ thế, cũng cảm thấy dễ chịu hơn được đôi phần. Bây giờ thì tôi mặc quần âu, ống suông kiểu nữ, áo thì hoàn toàn không biết là thuộc thể loại gì, chỉ thấy có một dải băng màu vàng cháy như tơ tằm bị ủi quá nhiệt cuốn vòng quanh người từ ngực xuống đến lỗ rốn. Có lẽ là một thứ thời trang nào đó mà một người quen của tôi ưa thích. Mà nhắc đến lỗ rốn lại khiến tôi nhớ đến ruột thừa. Một thứ Chúa không thể có và một thứ con người chẳng hiểu sao lại có. Tôi thì mới mổ ruột thừa tuần trước, cũng vào một ngày đẹp trời.

Tôi nghĩ rằng mình nên chụp ảnh lại khung cảnh này. Tôi có một chiếc Sony H50, nhưng ngoài việc chụp hình ra, tôi thấy thích cái bao mềm Sony mầu tối hơn là bản thân chiếc máy ảnh. Tôi ngắm chiếc máy đang treo lơ lửng trước ngực, điều này thật lạ vì cái bao đựng vốn không có dây đeo đủ dài. Tôi định đưa tay cầm lấy chiếc máy, nhưng bỗng nhớ ra là hai tay mình còn nắm chặt và vẫn đang xoay xoay trong túi quần. Tôi đứng im một lúc, nhận thấy rằng trong người đang khó chịu, nên tôi quyết định không cầm lấy chiếc máy nữa. Tôi cần đôi bàn tay để xoay trong túi. Tuy vậy, tôi vẫn thấy có một sự thôi thúc muốn được chụp ảnh, vì quả thật tôi rất thích mầu sắc của khung cảnh đang trải ra dưới chân và trước mặt. Tôi đưa mắt ra xung quanh để tìm người có thể giúp tôi chụp hình chúng. Máy ảnh thì sẵn đây rồi, chỉ cần có người để chụp nữa thôi.

Tôi không cần phải tìm lâu vì thực ra một người con gái đã đứng ngay cạnh tôi trên dải đất màu vàng riêng biệt ấy. Tôi chẳng biết cô ta đứng đó từ bao giờ; có thể đã lâu rồi nhưng tôi không để ý, hoặc vì tôi để ý nên đã nhìn thấy cô ta. Sự xuất hiện của cô làm thay đổi nhận thức của tôi về mình, không gian cũng vì đó mà biến đổi. Giờ đây, thay vì nhờ cô gái lấy hộ chiếc máy ảnh từ trên ngực xuống và chụp hình cảnh vật, tôi lại biết được vì sao tôi đang đứng ở đây. Và tên cô là Vi.

Phía bên trong ấy là khu vườn của chúng tôi. Tôi đưa mắt nhìn Vi, còn cô thì nhìn xuống đất, hơi mỉm cười. Cô biết có người đang nhìn mình. Từ khi nào Vi đã nhận ra sự có mặt của tôi ở nơi đây? Chắc hẳn đã từ lâu, lâu lắm rồi, vì chỉ điều đó mới có thể lí giải cho sự vô tâm của tôi, con người chỉ còn biết dành suy nghĩ của mình cho việc chiếm hữu không gian bằng một chiếc máy vô tâm tính và tìm kiếm sự yên bình bằng cách xoay trở nắm tay trong túi quần. Nhưng sự vị tha của Vi khiến tôi trở nên khó chịu. Tôi nghĩ rằng, khi nhìn vào thực tại, tôi đã luôn biết nhiều hơn cô và do vậy tôi còn có quyền phán xét cô nữa. Vi nhìn xuống đất nhưng dường như không cúi mặt. Tôi nhìn dán chặt vào gương mặt ấy một cách mỉa mai, và thầm nghĩ, chiếc mũi nhỏ thanh tú kia đâu khác gì một giọt nước bẩn chảy xuống từ trên trán. Chao ôi, tôi đê tiện. Nhưng lẽ ra thế này, một con người như Vi, cả tuổi trẻ sống chìm đắm trong những biến động âm thầm và toan tính, một kiểu người mà khi bước vào căn phòng riêng của họ, ta chỉ thấy những cuốn sách về cơ khí, luật học và thị trường, một con người như vậy lẽ ra đâu thể biết đến sự tồn tại của những khu vườn? Nhưng bây giờ và ngay ở đây, thì cô, hay chúng tôi không chỉ biết đến nó, mà còn có nó.

“Mọi tai biến xảy đến với loài người đều bắt đầu từ một khu vườn. Cô có biết điều ấy hay không?” – Tôi hỏi, nhưng Vi vẫn nhìn xuống đất. Dưới đó có gì vậy? Nơi chúng tôi đang đứng là một mẩu nhỏ của con đường chuyển động khổ nhọc giữa các bụi cây. Mặt đất đẫm nước mưa, có màu của lá mục và mùi của một loại nấm hình đĩa. Nhất thời không lí giải được thái độ của cô, tôi chăm chú nhìn xuống con đường dường như hơi xao động bởi hơi thở, hay chí ít là bởi những trận gió luôn luôn chua xót đang tách từng phiến lá; hi vọng một cách cuồng nhiệt và ngây thơ vào khả năng tự lí giải của vạn vật; niềm hi vọng tồn tại mãnh liệt trong tâm hồn trẻ thơ để rồi sau đấy lại vĩnh viễn mất đi. Nhưng rồi tất cả vẫn trôi qua, từng mảng không gian trôi qua, và trong một trạng thái bình an trong trẻo lạ lùng vì cảm thức về khu vườn đang có ở đó, tôi tưởng tượng một cách hài hước vào khả năng chúng tôi cứ đứng thế mà nhìn xuống đất. Mãi mãi đứng thế mà nhìn xuống đất. Điều ấy không những là một ấn tượng xoa dịu, nhưng đồng thời nó còn khiến tôi tin tưởng một cách phi thường vào khả năng hiện hữu của tình huống, tôi cảm thấy trong tôi dâng lên một sự can đảm, không nghiêng về nỗi bất chấp mà ngả về cái đẹp và sự giao hòa; tôi nói một mình mà không cần để ý cô có nghe hay không.

“Cô biết không, tôi đã từng mơ mộng rất nhiều về những khu vườn. Khi còn bé thơ, cầm trên tay ống thổi lửa, tôi đã mơ màng thấy mình thổi vào trong dải sáng bập bùng những khoảng mầu xanh mướt. Tôi đã vẽ trên mầu sắc của lửa tất cả những gì dịu lòng, tất cả những gì sẽ đến, tất cả những gì ước mơ. Người ta vẫn thường nói, tuổi thơ giống như thiên đường. Vậy ngược lại chẳng phải sao? Sao Thiên đường không chính là Tuổi thơ? Người ta cứ lớn lên, lớn hơn lên, rồi ra đi kiếm tìm những gì chỉ có ở sau lưng. Tôi đã chờ đợi làm sao phút giây trưởng thành, được dùng chính sức lực, niềm tin và những dồn nén của thời gian để lên đường kiếm tìm thiên đường ấy, khu vườn của riêng tôi. Tôi đã từng hoảng hốt khi nghĩ rằng, khu vườn tôi tìm kiếm đó, phải chăng thực sự đã qua đi, phải chăng thực sự không thể vãn hồi? Nhưng hiện tại là lời đáp cho tất cả. Nhưng cô ơi, đến tận bây giờ đây tôi cũng không hiểu nổi vì sao và bằng cách nào tôi lại có thể thực hiện được ước mơ của cuộc đời mình. Dẫu rằng theo thời gian, chẳng có mơ ước nào lại giữ nguyên vẹn được dáng hình ban đầu của nó. Khi mơ ước đến gần và trở nên xác thực thì dường như nó cũng trở nên xám xịt, tuy cái vẻ xám xịt ấy là để ta cảm nhận lấy nó rõ ràng hơn. Khu vườn xưa kia của tôi thường có những con khỉ đánh đu, những con nai uống nước, những khoảng trời xanh và tán lá vẫy tay, và mặc dù trong suốt thời trai trẻ của mình trong tôi không có mấy nỗi u buồn, không một lần cay nghiệt, không tuyệt vọng hay tàn nhẫn với bất kì ai, nhưng lạ kì thay tất cả những gì tôi tưởng tượng ra, hay tôi vẽ trên tấm lụa với sơn dầu cũng như mầu nước, đều ngày một tăm tối dần. Và bây giờ thì cô nhìn kia (tôi vẫn cúi đầu và tôi đoán rằng cô cũng chẳng ngẩng đầu lên), đấy là khu vườn của kẻ ngồi ăn phúc bồn tử, đẫm nước mưa và sương, im lìm và lạnh lẽo, chứa đựng trong nó mọi nhân tố cần thiết cho những cơn rùng mình, không có cỏ và chim sâu nhảy nhót trong cỏ, không có những chạc cây khô, không có âm thanh mầu xanh dương mà chỉ có tiếng lộp độp nước nao lòng và từng cơn lạnh buốt nương trong gió”.

Tại sao chúng tôi lại cùng đứng ở đây và nhìn xuống đất? Có ai trong chúng tôi cho rằng đó là sự trớ trêu, một từ mà khi gặp nó người ta vẫn thường cười lên khe khẽ. Hay có ai trong chúng tôi nghĩ rằng bất kì biểu hiện nào của thực tại đều không đáng để ngạc nhiên, vì than ôi, ngạc nhiên nên phải ở rất sâu tận bên trong? Và phải chăng … Nhưng rồi cô đã ngẩng đầu lên.

“Em hiểu anh đã sống một cuộc đời hạnh phúc” – Cô nói.

“Những gì tôi trải qua đều là lãng phí, sai lầm và vô nghĩa”. Tôi muốn nói với cô như thế, nhưng tôi hiểu ngay rằng tôi hoàn toàn không có tư cách để nói như vậy, vì quả thực như cô nói, tôi đã sống một cuộc đời hạnh phúc. Và trong chớp mắt, trong tôi nảy ra một ý nghĩ rằng, vậy thì cái mà tôi đang phải làm ở đây giống như một sự trả giá cho hạnh phúc mà tôi đã nhận được một cách vô cớ; một suy nghĩ hoàn toàn ti tiện cho dù tôi đang dùng từ “trả giá” cho mọi điều đang xảy ra với ta tại chính thời điểm này. Nhưng vấn đề phải chăng là ở chỗ “mọi sự không thấu hiểu được đều có phần ti tiện”? Tôi hoàn toàn không có khả năng đánh giá tình cảnh mình lúc này, và có ý nghĩa gì khi bây giờ tôi lại ngẩng đầu lên thay tiếp tục cúi mặt? Những vận động trên mặt đất mới kì thú làm sao! Tôi hoàn toàn có thể quan sát nó trong niềm vui thích của sự ngây thơ đang quay trở lại, để mặc cho cô thay thế tôi bước vào vòng suy tưởng của khu vườn, khu vườn trong kí ức tôi.

“Ồ, thế thì biết đâu tất cả mọi thứ trên đời này sẽ lại kết thúc ở một khu vườn” – Vi nói, như thể đến giờ cô mới nghe thấy câu nói đầu của tôi –“Như thế thì thật tuyệt vời, và cũng thật là khủng khiếp”.

Đúng. Thật là khủng khiếp. Nhưng tại sao lại là “khủng khiếp”? Ôi, sự kiêu ngạo của ngôn từ. Tôi tưởng như lại nghe thấy tiếng lộp độp nước rơi trên mặt lá, và lần đầu tiên trong đời cảm nhận thấy được cái gì lạnh lẽo đến thế, thê lương đến thế. Những ngọn lửa nhỏ từ kí ức xa xăm, những ngọn lửa lớn của cuộc đời sôi động, hơi ấm của tình người, của cái khép đùi, của thú vật, của cảm nhận mơ hồ, …, không đủ sưởi ấm một phần giá rét! Tôi ở đây, mới lạ lùng làm sao, và cô độc xiết bao, trong mơ ước đang vừa vặn lòng tay.

“Nhưng rõ ràng là số phận đã ưu ái cho em, em muốn cảm ơn tất cả, muốn cảm ơn anh. Em đã có một cuộc đời tuyệt đẹp, đẹp đến nỗi mà mọi lời để nói về nó sẽ luôn chất đầy tội lỗi. Em luôn cảm thấy trên da mình có phủ một làn hơi ấm; làn hơi ấy bao năm qua đã bao bọc lấy em, che chở em, yêu thương em. Em đã sống nơi thế gian đây như một tấm hình được chụp, một tấm hình đẹp đẽ được lồng ngay ngắn trong khung; và từ nơi ấy, em giành giữ được cho mình một nụ cười ấm áp để đáp lại thế gian. Vậy thì khu vườn ở trong kia, phải không anh, dù có giá lạnh đến đâu, cũng chẳng thể nào xua tan được hơi ấm vẫn hằng vây phủ chúng ta, chẳng thể nào xua tan được. Chẳng thể nào xua tan được đâu …”.

Tôi lắng nghe tiếng khu vườn xa xôi thì thào: “để mặc cô ta đi”. Để mặc cô ta đi. Sự lạnh lẽo này đâu có ai nhận thấy được thay tôi? Sự trở lại này đâu có ai hiểu ra được thay tôi? Tôi thảng thốt nhìn Vi, nhưng gương mặt cô ta dường như đã không còn ở đây nữa. Trước mắt tôi là một khối hình bằng sáp thon thả tạc người thiếu nữ đang nóng chảy ra bởi hơi ấm mà cô ta đã dùng để choàng lên cuộc đời mình.

“Hãy bước vào khu vườn! Hãy bước cùng với anh vào khu vườn! Và nỗi đau khủng khiếp của sự kết thúc sẽ cứu chuộc chúng ta”. Tôi gào gọi tên cô, nhưng không gian đã cười nhạo tôi bằng việc khôi phục thẩm quyền tạo dựng nên cảnh vật. Tôi lại thấy mình đứng trên con đường màu vàng riêng biệt ấy, nhưng bên cạnh tôi không còn có Vi nữa.

Sự lạnh lẽo đã không hề qua đi. Mỗi ngày trôi qua nó vẫn đang âm thầm gom góp lại, chồng chất bên trong tôi, ám dụ tôi về sự tồn tại vĩnh viễn của những điều mà tôi vẫn khoa trương tìm kiếm.

Tôi nhìn thấy chiếc máy ảnh vẫn đang treo lơ lửng trước ngực. Lần này, tôi đưa tay lấy nó xuống. Cảnh vật xung quanh tôi vẫn không hề biến đổ – khoảng không gian riêng biệt với bầu trời và cây cối nhạt nhòa như được vẽ -. Những bức ảnh tôi chụp được lấy hình từ trên cao, khung cảnh làng quê hiện lên rực rỡ và thân thiết với căn nhà, thửa ruộng, con đường … tất cả khiến tôi xúc động. Duy có một điều lạ lùng mà tôi nhận thấy, là dường như tôi chỉ đang chụp hình lại một bức tranh. Tuy vậy, điều ấy chẳng khiến tôi băn khoăn nhiều. Tôi có đôi bàn tay và một chiếc máy ảnh, tôi sẽ chụp được những gì mà tôi muốn. Mà dù chẳng vậy đi chăng nữa thì đôi bàn tay tôi cũng có nhiều việc để làm, cho đỡ phải băn khoăn. Tôi cần chúng để xoay xoay trong túi. Máy ảnh thì tôi sẽ lại đeo trước ngực, còn đôi mắt, tất nhiên là để ngắm nhìn rồi. Mọi chuyện thật là đơn giản.

bài đã đăng của Nguyễn Nhật Minh


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)