Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

Chuyến đi đầu tiên khởi hành như vậy

 

 

 

1

Những tấm che nắng mầu bạc bong khỏi lớp kiếng hồng khiến nắng chiều soi vào mắt tôi. Trời vẫn đang nắng gắt, có lẽ thế. Hơi nóng trong xe khiến tôi choáng ngợp và cảm thấy bồn chồn. Tôi nhỏm dậy. Tôi đã cố ngủ hơn một giờ đồng hồ qua nhưng dường như vô ích, tim tôi đập khá mạnh. Và có lẽ tôi đã nằm lọt vào trong một trạng thái gần giống như thiền quán, nó khá là kì quặc, tôi cảm thấy thật khó để diễn tả lại cho đúng. Tôi nhìn qua cửa sổ xe, cố gắng xác định nơi đến của chùm sáng tới đã quét ngang qua chỗ tôi nằm, thấy nó hắt ra từ một tấm biển quảng cáo của một công ty môi giới địa ốc, rõ ràng chẳng tuân theo một qui luật vật lý nào. Phía trên tấm biển là một bể nước, gần như lơ lửng trong không khí, cỏ mọc lên cao quá miệng, phơ phất như những cành lau.

Ánh sáng trên chiếc ghế nằm bọc da thật rực rỡ, tôi đặt lên đấy suất cơm trưa của mình. Một hộp cơm đầy với hai con tôm chín đỏ, mắt như hột nhãn, râu dài quét xuống mặt ghế. Tôi lấy kéo cắt lấy những sợi râu tôm còn phảng phất mùi tanh, bỏ vào một hộp oval nhỡ vốn dùng để đựng thuốc lào. Chiếc hộp này tôi đã tặng cho bố sau chuyến du ngoạn về miền Tây. Tôi vốn không phải là một kẻ khéo mua hay khéo tặng quà gì cho lắm. Tuy vậy chắc bố không thể biết được rằng đây là thứ duy nhất tôi đã mang về được sau chuyến đi ấy. Mang tiếng là đi du lịch, kì thực tôi đã suýt chết đói ở trên đường. Tôi cũng khá là hồi hộp khi đưa ra cái hộp gỗ phủ vecni rẻ tiền ấy ra trước mặt bố.

“Cái này là cho bố đấy” – Tôi nói, giọng hơi run run. Bố cầm lấy chiếc hộp, nhìn nó một lúc nhưng không hề liếc mắt sang tôi, cũng chẳng nói gì. Đúng ra đấy là một kiểu làm dáng liệt não, tôi đoán trước được điều này. Tôi bỏ ra ngoài và khi quay vào, tôi thấy ông đặt cái hộp chó chết ấy ở trên chạn bát. Sáng hôm sau tôi bỏ đi và mang theo cái hộp. Tôi vốn không thể hiểu nổi cách mà con người ra đối xử với các quà tặng, dù tôi cũng đối xử với những món nhận được của mình y như thế. Tôi dùng bút để gãi lưng, lấy áo lau đít và đái vào lọ hoa, dù mỗi khi làm như vậy tôi cũng cảm thấy có một chút áy náy. Vì vậy mà tôi nghĩ, nguyên do tôi mang đi cái hộp hẳn là rất khác, tôi chán ngắt mọi hành động cũng như giao tiếp của mình, và suy nghĩ về việc bố cảm thấy thế nào khi không thấy cái hộp đâu là điều duy nhất khiến tôi cảm thấy thú vị. Tuy thế, ngay cả cảm giác đó cũng mơ hồ và không trọn vẹn.

“Cuộc đời tôi đang ngả mầu”, tôi ngẫm nghĩ trong khi đang cố nuốt. Con tôm như thể bò trong miệng tôi, tôi quá lười để có thể bóc vỏ và lớp giáp ấy cọ vào vòm miệng khiến tôi nhột không chịu nổi. Tôi nhổ con tôm trở lại hộp cơm, thấy nó cũng đang dần dần ngả mầu, trở lại mầu trắng đục của những con tôm chết thối. Mắt tôi hoa lên, và con tôm còn lại bật “tách” một cái, rơi xuống sàn xe. Tôi giơ chân dẫm nó nát bét rồi trèo lên ghế, áp mặt vào khung cửa kính. Nắng, chao ôi, nắng! Sự tàn bạo của mặt trời khiến tôi kinh hoàng. Tôi cố nhìn lên bầu trời, những đám mây trắng muốt hình tai người lững lờ trôi.

*

Có một sự lạ lùng đã xảy ra vào ngày tôi rời nhà đi và mang theo cái hộp. Tôi định ra đi vào tờ mờ sáng, nhưng khi trở dậy và chuẩn bị thu dọn đồ đạc, vốn chẳng có gì, tôi nhận thấy mình đã nhầm lẫn. Tiếng động lạ đánh thức tôi và tôi có cảm tưởng ai đấy đang nạy của phòng mình. Tôi nhỏm dậy, cánh cửa đang bung ra theo cái cách không thể tưởng tượng được. Khoảng trống đằng sau nó tôi thấy nhuốm một màu hoàng hôn. Tôi giật mạnh cửa và nhào ra, lại bỗng cảm thấy có ai đó đang ở trong phòng. Quá hoảng hốt, tôi chạy vội vào phòng, chỉ kịp vơ lấy cái hộp đang ở trên bàn rồi chạy bán sống bán chết ra khỏi nhà. Sau đấy thì tôi chẳng còn nhớ gì hết.

Tôi biết với một số người, giống như tôi bây giờ đây, được trang bị cùng một lúc cả hai kí ức. Sự trùng khít hoàn toàn về mặt thời gian của hai sự kiện diễn ra khác biệt, và sự xác thực đến dai dẳng, vô nghĩa của nó khiến tôi hoàn toàn tin tưởng rằng không đâu trong hai sự kiện ấy lại chỉ đơn thuần là một ảo ảnh lừa dối. Cùng lúc với việc bò lết trên những cánh đồng lúa điên khùng miền Tây, tôi quá chắc rằng mình đang ở đây, ngay lúc này, và vừa mới giết hai con tôm chín.

Tôi mở chiếc hộp, những sợi râu trong đó vẫn đang tỏa ra mùi tanh. Tôi thích thú với ý nghĩa rằng đấy là những sợi dâu của bố. “Cuộc sống đang ngả mầu, giống như râu và tóc”. Cuộc đời tôi đang phảng phất mùi tanh, cái mùi ấy đã níu giữ tôi, bám vào tôi, và từ giờ trở đi, nỗ lực để tẩy rửa nó chỉ có thể khiến tôi trầy da tróc thịt, mưng mủ, nhiễm trùng, hoại tử .. Giá như tôi có thể lên đường, giá như tôi có thể nương mình vào gió.

Lúc này là 2h chiều. Tôi móc chim ra và bắt đầu thủ dâm. Tôi đã không cần phải cố gắng điên cuồng giống như mọi khi, sự cương cứng quá mức của dương vật giống như một trạng thái bệnh lý. Tôi phóng tinh xối xả vào cái hộp mà lẽ ra đã có thể dùng để đựng thuốc lào, một hình ảnh nên có để an ủi những mục đích tạo thành. Nhưng Chúa thật ngu ngốc.

Con người tôi trống rỗng, tôi cảm thấy hơi mệt mỏi. Tôi thử nhìn vào bản thân, có cái gì đó thật tốt đẹp và trong lành đang dần xâm chiếm cơ thể, lấp đầy trong tôi giống như vạch kim xăng đang quay. Mọi dục vọng cặn bã dường đã bị đẩy ra trong dòng chất lỏng màu sữa kia, một cơ hội thật tốt để thử nhập định. Tôi lựa cho mình một tư thế để tọa thiền – nằm co người trên ghế và quay mặt vào thành xe.

“Đây là sắt thép đấy” – Tôi đưa tay sờ ra phía trước và lẩm bẩm, giọng hạnh phúc và giác ngộ, thì thào như một người Bà la môn nói thầm lên tiếng Om.

Tôi nhắm mắt lại, và lần đầu tiên trong đời quan sát tiếng tim đập và hơi thở chăm chú đến vậy. Lạ lùng thay, mặc dù không hề động đậy, hồi hộp hay phấn khích, nhịp tim của tôi lại rộn rã khác thường, nó như dự báo một niềm vui, loan báo những đổi thay hạnh phúc sẽ đến .., nhưng cuối cùng chờ mong phi lí ấy sớm tỏ ra vô nghĩa, mọi thứ trở về trong tắt lụi hiển nhiên, bình lặng hiển nhiên; tim tôi đập yếu dần và sau cùng tôi không nghe thấy nó nữa. Nhưng tôi vẫn cố gắng không ngủ, nằm duỗi cẳng trong cảm giác như được vuốt ve khi tắm táp, được xiết chặt bởi không gian và không ngừng tan chảy; và rồi sau đó, tiếng tim đập như vó ngựa ở rất xa quay trở lại .. điều ấy khiến tôi hạnh phúc.

 

2

Đã từ rất lâu, tôi sống trong một chiếc xe khách bỏ hoang, dù tôi biết nói ra điều ấy có vẻ như không chính xác, vì chiếc xe ấy vẫn thường xuyên thực hiện những chuyến đi của mình. Tôi không rõ những khi ấy thì tôi ở đâu, vì tôi không bao giờ rời khỏi chiếc xe và cũng chẳng khi nào thấy mình ở trên đường. Tôi cảm nhận một cách rõ ràng sự tồn tại của những chuyến đi, nhưng mỗi khi cố gắng để nhận diện nó, tôi luôn chỉ thấy khung cảnh này hiện ra trước mắt: chiếc xe của tôi dựng ngay trước cổng một ngôi trường mẫu giáo, hai bên là hàng rào cây dâm bụt và mào gà. Ngôi trường chỉ có một dãy lớp xây dọc theo lối vào và hông của dãy nhà che lấp luôn cả cổng chính. Mỗi khi tan học, lũ trẻ con ùa ra từ cửa trước và cửa sau, rồi chạy ra theo hai lối cổng phụ, nơi những ông bố và bà mẹ đang đứng chờ. Tôi thấy mình mở cửa sổ, nhô đầu ra rồi nhìn xuống cảnh bồng bế, xoa đầu, hỏi han đang ồn ã bên sườn xe; và mỗi khi có một đứa trẻ nào đấy nhìn về phía tôi, tôi lè lưỡi ra để trêu nó.

Tuy chẳng bao giờ rời khỏi xe, nhưng tôi đã gần như chắc chắn về sự biến mất của mình – không một chút dấu vết – khi những chiếc xe tải trờ đến, đỗ ngay sát cạnh chiếc xe của tôi. Những người khách, lịch sự hay thô lỗ, u ám hay rạng ngời cứ thế lũ lượt đổ ra từ cabin xe, giống y như những cảnh đuổi bắt trong phim của Sennett, rồi nhảy lên chiếc xe của tôi và ngồi vào trong các ghế. Họ gọi tôi là “bác tài”, một vài người hỏi tôi mấy giờ thì xe chạy; và tôi nghĩ đó là cách mà họ đã đi đường.

*

Chiếc xe của tôi hẳn đã có một kỉ niệm nào đó gắn với em, vì thường ngày tôi vẫn thấy hình bóng em thấp thoáng ở đâu trong đó. Tôi đã chăng rideau khắp bốn bề trong xe để tóm bắt hình bóng ấy, nhưng không được. Còn quá nhiều đồ đạc ở đây, những thùng nước đá, kệ sách, đài cassette, lọ hoa, quần áo trên dây phơi và đủ mọi loại máy móc .. Em có thể chỉ nấp sau một cánh hoa, và thế là tôi sẽ hoài công tìm kiếm. Hơn nữa hơi nóng hầm hập trong xe khiến hình bóng ấy, mỗi khi xuất hiện, dường như cũng luôn sẵn sàng để tan biến.

Cửa lên xuống xe luôn luôn mở ngỏ, và có lẽ tôi bị giam cầm vĩnh viễn trong cái nơi trú ẩn há hoác này vì chính cái điều mà không một ai tin được ấy. Đã không hề có một bước chân ngập ngừng nào, hay là chuyện bất thần định bước xuống; nhưng tôi không thể biết được chuyện gì là nên hay không nên cho mình.

 

3

Tôi đến thị trấn vào lúc 8h sáng, đứng ở giữa một con đường chật hẹp để đợi em. Trên tay tôi ôm một cái gì đấy là sự kết hợp hoàn hảo giữa những thân khoai nước và loa kèn trắng Mêxicô. Đường phố nhộn nhịp, những người qua lại không ngớt xoi mói và xì xào về bó hoa tôi cầm trên tay. Tôi nhận thấy cảm giác hãnh diện pha chút ngượng ngùng của mình lúc này thật khác lạ, dường như nó đã không đến mức quá ngu ngốc. Có lẽ tôi đã đứng đợi em thật lâu, mặc dù những bông hoa trên tay còn tươi mới nhưng tôi thấy đôi chân mình đã trở nên tê dại. Tôi cố nhìn qua dòng người đông đúc vẫn đang tràn qua hết lớp này đến lớp khác, trông về phía cuối con đường. Tôi biết em vẫn đang ở đâu đó rất xa, và hẳn nếu không tồn tại một quyền phép nhiệm mầu, em sẽ không thể đột nhiên xuất hiện ở chân trời và mang đến cho tôi hạnh phúc.

Tôi nhìn đồng hồ, 2h rưỡi chiều; em sắp đến, chân trời đang nở hoa. Tôi ngắm nhìn lại thân thể mình, ngắm nhìn bó hoa và cảnh vật xung quanh, hồi hộp và hi vọng. Tôi nhận thấy mình đang lướt qua một con dốc đẫm nước mưa, và kìa, một danh sách những câu chuyện mang cảm hứng nhân đạo đang in hình ở trên đó. Tôi hoảng hốt nhận ra rằng mình đã để quên món quà dành tặng em ở nhà. “Sẽ không quá muộn đâu”, tôi nhủ thầm và vội vã quay trở về trên một con đường vắng, một đại lộ rộng lớn với những hàng cây mỏng manh và mặt ruộng săm sắp nước ở hai bên. Suốt khoảng thời gian thả mình trên những bước chạy, tôi chìm đắm trong nỗi nhớ khôn nguôi và thảng thốt. Có thể nào lại để em đứng chờ tôi ở nơi đó? Tôi cuống cuồng chạy, vừa chạy vừa ngoái đầu lại phía sau để đón xe. Sau cùng thì một chiếc xe tải cũng trờ đến, may mắn sao, nó có thể giúp tôi trở về nhà sớm hơn. Tôi ôm bó hoa, vất vả trèo lên xe. Tôi chẳng thể ngờ được, chiếc xe mà tôi đã gửi vào hết thảy hi vọng trong lo lắng ấy lại là một chiếc xe trung chuyển; 10 phút sau, tôi bị hất lên chiếc xe khách của chính mình, và kể từ lúc ấy, lần đầu tiên, tôi lên đường.

*

Mơ ước đau đớn của tôi đã tựu thành. Và tất cả mọi chuyện, lời nói yêu em còn để ngỏ, món quà, câu vĩnh biệt, gia đình, hộp đựng râu tôm, ngôi trường mẫu giáo, những đứa trẻ, kí ức có thật và kí ức không có thật . . . đã vĩnh viễn trôi về phía sau.

29-30/07/2010

bài đã đăng của Nguyễn Nhật Minh


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)