Trang chính » Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Con đường

 

 

 

Sáng chủ nhật, tôi đạp xe trên một con đường nhỏ xuyên qua thảo nguyên mênh mông để đến tham dự một lễ hội lớn. Mẹ tôi nói, lễ hội này, như mọi năm, sẽ được tổ chức trên một đồi cỏ, xung quanh có trồng những cây thông giá. Khi còn nhỏ, mẹ đã từng chạy bộ, cố gắng rất nhiều ngày để đến ngọn đồi ấy vào đúng ngày chính hội. Khi mẹ ngồi xuống nghỉ trên một bậc thang dẫn lên đồi, người bạn thân thiết nhất của mẹ bước đến và cả hai nhanh chóng rời khỏi lễ hội. Mẹ nói, bà đã lập tức quên khuấy đi mục đích khi đến đây, và thật là tuyệt diệu khi người bạn ấy lại đưa bà trở về nhà trên chính con đường mà bà đã vừa phải mất rất nhiều ngày chạy trên đó. Dọc đường đi về, một ai đấy khác đi cùng họ đã móc một cái lưỡi câu vào ngón tay trỏ của mẹ và cứ thế giật giật lôi bà đi, khiến bà cảm thấy vô cùng khổ sở. Mẹ dặn tôi đừng chạy bộ đến lễ hội ấy, nếu không muốn có thêm một tuần lễ vô ích. Vì thế sáng chủ nhật, tôi đạp xe.

Tôi chỉ đạp được đến nửa đường thì xe hỏng. Tôi ngồi xuống nghỉ chừng mươi phút, suy nghĩ và nhận thấy rằng, mình có thể có những lựa chọn sau đây:

– Tiếp tục dắt xe và đi bộ đến lễ hội, nhưng khi ấy có thể sẽ trễ vài giờ sau bế mạc.

– Dắt xe quay trở về.

Nhưng có những điều như thế này mà tôi biết chắc chắn sẽ xảy ra: nếu tôi quay trở về, sẽ có một tiệm sửa xe ở ngay gần điểm xuất phát; khi ấy người chủ tiệm sửa chữa sẽ nói cho tôi hay về sự tồn tại của một tiệm sửa xe nữa ở cách địa điểm tôi quay trở lại chỉ chừng một km.

 

clip_image002

 

Nhưng nếu tôi dắt xe đi tiếp thì cái tiệm sửa ấy sẽ lùi gần về địa điểm tổ chức lễ hội. Người chủ tiệm ở đó sẽ thông báo cho tôi về sự xuất hiện của một tiệm sửa chữa lưu động vẫn thường dựng lên ở phía trước địa điểm dừng xe của tôi cũng chừng một km. Sự dừng lại vĩnh viễn của tôi ở trên đường khi ấy nghe chừng lại là một giải pháp hay. Tuy vậy khả năng nó được tôi thực hiện trong một tiếng thở dài không toan tính là không nhiều. Chẳng những thế, sự tồn tại của giải pháp ấy, nếu nhìn thật chăm chú, quả thực rất đáng ngờ, nhất là khi mọi chuyện xảy ra đều do lỗi của chính bản thân tôi.

Đến lúc này tôi mới tận hiểu, những bà mẹ không bao giờ lại đi nói dối con trai mình cả.
 

2010

 

 

 

.

bài đã đăng của Nguyễn Nhật Minh


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)