Trang chính » Email bài này

Echos – phần 2

 

 

 

89. Sâu trong tôi có một căn buồng
không có cửa
tôi nhốt vào đấy mọi tình yêu xưa cũ
để không thể lấy được ra
tôi đặt tên cho nó

căn buồng tàn nhẫn.
Bốn bức tường xây bằng màng bán thẩm.

90. Tôi được dạy rằng, mọi thứ người ta không thể diễn tả được đều là dối trá, hay chí ít ta không thể biết nó thật đến mức nào.

91. Việc thiếu khả năng tưởng tượng khiến những mơ màng của anh cũng trở nên nhạt nhẽo.

92. Hoài bão lãng mạn nhất trong cuộc đời tôi: phụng sự Tổ quốc.

93. Tôi thường có cảm giác không thể nào vượt qua được chính con người tôi lúc này. Đấy là cái khoảnh khắc của trí tưởng tượng tự hạn chế mình.

94. Tôi bị truy đuổi, chúng tôi cùng chạy ra rìa thế giới. Nhưng không hiểu vì sao tôi luôn chạy theo đường vòng cung và kẻ thù của tôi lại chạy theo đường thẳng. Vì thế, dù tôi có chạy nhanh hơn hắn (không ít), tôi vẫn bị tóm cổ ngay khi gần tới đích.

95. Những kẻ ấy, đã hết cả hồn nhiên nhưng không thôi ngu ngốc.

96. Khi anh nói “hắn ta là kẻ độc ác”, anh có hiểu rằng với tôi, anh dễ thương đến thế nào không?

97. Người ta có thể chụp ảnh với cả kính hiển vi; có điều tại sao anh không tin vào hiện thực của tưởng tượng?

98. Tôi tự do đến nỗi mọi ràng buộc giản đơn đều đã như tạ ngàn cân.

99. “Lập nghiệp” – một từ tuyệt đẹp mà tôi không bao giờ dám nhắc đến.

100. Rồi em đưa cánh tay về phía tôi, vầng trán như tượng ngà thiếu nữ trên gương mặt trẻ thơ, em nói “Cây ơi, cây”. Ồ, cây. Tôi là cây.

101. Mọi sự phục sinh đều là ảo tưởng của nghệ sĩ.

102. Bước vào ngõ cụt thứ hai, tôi thấy có cái gì đó đang dần đầy lên và tôi cảm giác đang vừa vặn hơn với chính mình.

103. Tất cả cái chúng ta có được là hình ảnh ấy, dù nó có hay không.

104. Tôi nghe Nietzsche giảng “nghệ thuật được ban cho chúng ta để ngăn cản chúng ta khỏi chết vì chân lý”. Và tôi hô hào theo “giờ chúng ta hãy sống để đừng chết vì lý tưởng”.

105. Đêm vẫn vô tận bên ngoài giấc ngủ say.

106. Trong các giấc mơ, tôi không bao giờ là người cô độc.

107. Khi tin vào điều gì đó ta tưởng tượng ra thì thực tế, ta đã tin vào nó.

108. Ý nghĩa cuộc đời đôi lúc tôi thấy thật giản đơn: sống có trách nhiệm, đừng kiệm lời và biết quí tính mạng.

109. Người ta vẫn thường lưu giữ những kí ức không có thật.

110. Ừ thì

thử hối hận xem sao.

111. Ấn tượng thứ hai: một lưu ý đọc được về nguyên tắc trung thực: khi bạn không trung thực thì nguyên tắc trên sẽ trở nên vô giá trị.

112. Vô tình hay hữu ý, người ta vẫn làm những điều chẳng cần thiết cho ai để ràng buộc lẫn nhau.

113. Vì sao tôi luôn nhìn thấy và ưa thích nói chuyện với những con người như vậy, một nửa là sự xa lạ (hay che dấu sự xa lạ), nửa kia là bóng tối?

114. Mặc cho mọi việc sẽ đi về đâu, từ trong tiềm thức chúng ta đã được an ủi.

115. Tất cả những hiện tượng bề ngoài đã bị rút sạch mọi ý nghĩa, vậy thì cuộc phiêu lưu? Cuộc phiêu lưu lớn nhất vẫn ở đâu đây? Ở đâu đây?

116. Một chiếc cầu bằng gỗ tròn. Một đàn cừu chạy qua đó, rất chậm chạp, cho đến khi chiếc cầu bị mòn vẹt thành một vệt ở giữa. Rồi nó rỉ máu.

117. Tất cả đều cố trả lời mà không hề hỏi, mặc dù đã chẳng còn câu hỏi nào có ý nghĩa ở trên đời.

118. Sau một tiếng “bíp”, chiếc điện thoại trong tay tôi rung lên. Tôi đã cảm nhận thấy sự sống nơi sự vật vô tri như vậy.

119. Có thể anh không tin, nhưng thiên tài thường lại là sự bắt chước những cái nhỏ nhặt.

120. Trong tôi đầy quá rồi mà không trao được cho ai.

121. Từng khi, tôi thoáng nghĩ hay kiếm tìm cảm giác hài lòng về bản thân, nhưng dù không có nó, tôi vẫn làm duyên với tất cả sự hồi hộp và đau lòng.

122. Tôi gọi điện thoại cho em và hỏi: “anh nói thế nghĩa là như thế nào?” Duy có em mới hiểu được những gì tôi nói.

123. Ai quan tâm đến ước vọng được chết của người nghệ sĩ? Không ai cả! Đừng diễn trò ngu xuẩn.

124. Hạnh phúc của anh không an ủi được tôi.

125. Đôi khi một tiếng thì thào thoảng qua tai lại khiến tôi giật mình hơn một tiếng động lớn.

126. Khi sức sống tràn đầy, mọi suy tưởng đều thừa thãi.

127. Những cố gắng không ngừng nghỉ do ám thị phục vụ cho một sự hiến dâng mơ hồ, cuối cùng được đền đáp bởi chính sự xảy ra của nó.

128. Ngay cả xác suất cũng không bình đẳng.

129. Tôi giết người và cái xác ấy chạy trốn khỏi tôi để đi trình báo công an.

130. Những cái lủng củng thường khi lại đáng yêu và hoàn hảo.

131. Đừng để những lố bịch cỏn con đánh sụp những viễn tượng xa xôi nhất.

132. Lần đầu tiên tôi phớt lờ đi sự nhạt nhẽo khi nhìn thấy nó ở nơi em.

133. Những bi kịch đẹp đẽ đã lại hiện ra rồi, tôi hân hoan chào đón chúng.

134. Và em hỏi …

anh là người yêu mến mọi đối lập trên đời.

135. Những dải sáng óng ánh hắt lên nền trời, tôi đo nó, giống như khi cảm nhận khoảng cách từ tôi đến với thế giới, hay cũng có thể là bất cứ khoảng cách nào đang xuất hiện mỗi lúc một nhiều trong tôi; nhưng có một thứ ấn tượng dịu dàng tựa như là xoa dịu, mơn trớn từ bên trong đẩy tôi bước đi trên khoảng cách ấy chỉ để hoàn thành một việc với rất nhiều thi vị: hát cho trọn vẹn một bài hát.

136. Một tên lưu manh dễ thương đã nói với tôi rằng: anh hãy hạnh phúc đi, rồi khổ đau hẵng còn chưa muộn.

137. Khi cảm giác hiểu được tất cả, tôi lại bỗng cảm thấy không thể hiểu nổi từng người.

138. Ngay cả sáng tạo cũng chỉ là sự ghi chép lại.

139. Sống để cảm nhận sự tồn tại cũng chỉ là một cách để tồn tại.

140. Con bươm bướm không thấy được khung cửa sổ, nhưng mấy ai hình dung được mức độ khủng khiếp của vấn đề?

141. Ở tuổi hai mươi, tôi nhìn những chướng ngại cần phải vượt qua như một thử thách, thì giờ đây tất cả điều đó với tôi không khác gì một nỗi muộn phiền và tôi chỉ ao ước vượt qua nó trong một cái thở hắt ra.

142. Bản thân những suy tưởng thường là trò dựa dẫm.

143. Có những người mang theo một thứ “cá tính”, không thuộc vào “cá nhân” y, nhưng lại thuộc về một “cá thể”.

144. Với những vật vô tri, thế gian này là chân lý.

145. Với Lời, Chúa tạo nên mình. Còn con người, họ tự tiêu hủy hay gói tròn lại.

146. Trên giá để sách có những vết ố không thể nào tẩy được.

147. Mọi thấu ngộ cũng đều chỉ là sự chấp nhận.

148. Kẻ nào tin vào những gì tôi nói, đang giết chết tôi một cách thầm lặng.

149. Thường khi cô đơn, tôi phải nói to lên để chính mình nghe thấy.

150. Bước vào Lối Thoát, tôi nhìn thấy tấm biển chỉ đường, Vô Nghĩa ở ngay trước mặt.

151. Cái đón đầu tôi là một sự chối từ toàn thể.

152. Sự lạc lõng cũng có nghĩa là quay trở về.

153. Rõ ràng tôi không thể trả lời một câu hỏi không hề tồn tại.

154. Một thoáng lay động, trong tôi bỗng nảy ra cảm nhận rằng mình đang có thể ôm chứa.

155. Cái cách tôi vượt qua đớn đau: tôi hiểu sự qua đi của nó.

156. Không! Không đâu là giải pháp!

157. Tự tay tôi mở lấy đường vào địa ngục; phải biết dừng đi. Nhưng làm sao được. Tránh địa ngục chỉ có con đường là chết, mà tôi thì hèn nhát.

158. Một ông già không thể nhớ nổi tên con trai, vì rốt cuộc, nó thuộc về số đông.

159. Tôi đang khởi sự viết nên câu chuyện về một nỗi cô đơn vắng mặt.

160. Điều ngu ngốc vẫn đến hằng ngày, ta gõ cửa đón tiếp chúng.

161. Mây bay trên trời là bóng đất.

162. Tôi đã trở nên phức tạp đến độ, mọi lời nói ra dù chân thành đến đâu cũng đều là dối trá.

163. Khi một ảo tưởng được soi sáng, điều đó không có ý nghĩa gì ngoài việc hình thành nên một ảo tưởng mới.

164. Thanh thản – cái đích cuối cùng của cuộc trốn chạy hạnh phúc.

165. Rồi tôi chạy băng qua nó, một khoảng đất mầu vàng trắng đang mở rộng về bốn phía, nơi những cây cổ thụ không ngừng di động, mờ nhạt và dường như mãi mãi mờ nhạt trong tâm trí tôi; khi tôi biết mình không thể, không muốn, hay không bao giờ đảo mắt ra xung quanh để nhìn sâu hút vào nó, nhổ dậy cô đơn và mọi cảm giác về bất hạnh, và mọi cảm giác về hạnh phúc, và mọi cảm giác về giải thoát; cảm giác, cảm giác, không bao giờ! Và bao bóng mờ vùn vụt lại tiếp tục xoay tròn, lùi xa, tiến lại, dồn ép và thư thái … Cô ta chạy lên và khi ấy, xiết bao ngỡ ngàng tôi liếc mắt nhìn cô, con người đang chạy theo tôi với mái tóc bay tung, nụ cười nhợt nhạt và ánh mắt sâu thẳm mang trong mình đầy đủ khả năng dung chứa và xoa dịu. Lòng tôi dịu lại, dịu lại.

166. Tuổi trẻ, đấy là một cuộc chiến đấu với tâm trạng.

167. Tôi lại nhìn thấy quá khứ và đưa tay lên gọi; nhưng kí ức luôn luôn là kẻ điếc.

168. Tôi biết rằng mình đã đánh mất quá nhiều thứ để có thể được phát điên trọn vẹn.

169. Cái tôi thực sự không hiểu là làm sao người ta có thể trở thành một cái gì đó khác tôi? Tôi không hiểu cái tất yếu phải trở thành của họ; tôi chỉ có hình dung về cái tất yếu của tôi bây giờ.

170. Để vuột thoát khỏi cảm giác được an ủi, tôi đã tự lựa cho mình một món vũ khí, để rồi cuối cùng bị chính nó đâm chết.

171. Có một ngày, tôi dành cả buổi chiều để đi giữa hai chiếc ghế.

172. Lạ lùng thay khi có những “lựa chọn” ở trên đời.

173. Những kẻ đang mơ thường ngụy biện.

174. Tôi sẽ đi đâu, khi nơi đâu cũng là quê hương?

175. Tôi đã chọn “suy nghĩ” thay cho “tính cách”, và từ đấy, tôi đã phải suy nghĩ trọn một đời.

176. Bóng ma của tôi đã không thể bước ra khỏi được vòng tròn cuộc đời nó, còn tôi bước ra thì chết.

       (còn tiếp)

bài đã đăng của Nguyễn Nhật Minh


1 Bình luận »

  • vô danh says:

    89. Sâu trong tôi có một căn buồng
    không có cửa
    tôi nhốt vào đấy mọi tình yêu xưa cũ
    để không thể lấy được ra
    tôi đặt tên cho nó

    căn buồng tàn nhẫn.
    Bốn bức tường xây bằng màng bán thẩm.
    –> Bằng cách nào mà ‘mọi tình yêu xưa cũ’ ấy tìm được lối vào trong căn buồng? Vào hay ra chẳng phải cùng một lối? Trừ khi nó là chính căn buồng, lúc đó thì chỉ có đập vỡ nó mới lấy nó ra được.
     
    90. Tôi được dạy rằng, mọi thứ người ta không thể diễn tả được đều là dối trá, hay chí ít ta không thể biết nó thật đến mức nào.
    –> Còn tôi được biết rằng, những thứ người ta diễn tả được thì chẳng có thật, hay cùng lắm chỉ thật với bản thân họ.
     
    94. Tôi bị truy đuổi, chúng tôi cùng chạy ra rìa thế giới. Nhưng không hiểu vì sao tôi luôn chạy theo đường vòng cung và kẻ thù của tôi lại chạy theo đường thẳng. Vì thế, dù tôi có chạy nhanh hơn hắn (không ít), tôi vẫn bị tóm cổ ngay khi gần tới đích.
     
    –> Tôi nghĩ anh bạn mải miết chạy theo đường tròn, còn kẻ thù tưởng tượng của anh thì đứng yên một chỗ.
     
    95. Những kẻ ấy, đã hết cả hồn nhiên nhưng không thôi ngu ngốc.
     
    –> Chúng ta ấy, đã hết cả hồn nhiên nhưng không thôi ngu ngốc.
     
    109. Người ta vẫn thường lưu giữ những kí ức không có thật.
     
    –> Ký ức có chính là sự kiện? Bản đồ có phải là lãnh địa?
     
    117. Tất cả đều cố trả lời mà không hề hỏi, mặc dù đã chẳng còn câu hỏi nào có ý nghĩa ở trên đời.
     
    –> Đó là câu hỏi hay câu trả lời? Và đây là câu trả lời hay câu hỏi?
     
    163. Khi một ảo tưởng được soi sáng, điều đó không có ý nghĩa gì ngoài việc hình thành nên một ảo tưởng mới.
     
    –> Ảo tưởng về sự soi sáng cho một ảo tưởng. Cũng như ảo tưởng về sự tồn tại của ảo tưởng.
     
    173. Những kẻ đang mơ thường ngụy biện.
     
    –> Những kẻ ngụy biện thường đang mơ?
     
    Và cuối cùng. Tôi thích bài viết này.

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)