Trang chính » Bài lưu trữ theo thể loại

Bài thuộc thể loại: Truyện ngắn

Ngã Ba

26.12.2008

Ông ta mặc ba chiếc áo dài ngắn khác nhau chia thành ba tầng rõ rệt. Chiếc áo trong cùng dài nhất, phần ló ra ngoài dài phủ mông, bạc thếch không còn phân biệt được màu sắc. Tầng thứ hai là chiếc áo thun màu đỏ sậm, ngoài cùng là chiếc áo sơ mi bẩn thỉu nhàu nhò.

Giải Thuật

22.12.2008

Giải thuật là một thứ nhức đầu, bởi vậy khi tự chuyển linh hồn mình qua một thân xác mới, một thân xác cứng đơ bị treo lơ lửng giữa không trung, tôi mới có dịp suy nghĩ về thứ hình vẽ đường đi rối rắm, phức cảm của nó; gọi là thuật toán cũng được, gọi là thuật văn cũng xong.

Những Bông Hoa Sẽ Nở

18.12.2008

Tôi sống với mẹ trên chóp cây đa của bệnh viện, ngày ẩn núp, tối rong chơi. Tôi thích ngắm ánh dương quang, ngắm ban mai hoa nở nhưng sợ. Mẹ dặn đi dặn lại hàng triệu lần là không thể xuất hiện giữa ban ngày. Mặt trời sẽ làm tan rửa tôi bằng sức thiêu đốt của nó khi tôi chỉ là thể phách không có cái túi da che chở.

KHÔNG QUÊ HƯƠNG

8.12.2008

Khi gặp nhau ở Paris, Chu Ân Lai nói: “Tôi muốn đồng chí gặp một người Việt Nam”. Tôi hỏi lại, để làm gì, bởi tôi vốn không thích những người Việt Nam, trong thâm tâm, tôi vẫn coi họ là một thứ phó sản của dân tộc Trung Hoa. Chu Ân Lai nói: “Đó là một nhân vật mà chúng ta cần”.

Hai ngày sau, chúng tôi gặp nhau trong một quán cà phê nhỏ ở quận 13. Người Việt Nam đó tên Hồ Phục Quốc. Vẻ nhiệt thành của hắn làm giảm khoảng cách về sự kỳ thị của tôi. Trước khi về nước, Chu Ân Lai chỉ thị: “Đồng chí phải hợp nhất được với hắn”.

cháy lên những ngọn đồi cỏ khô

28.11.2008

Chính anh cũng đã nghĩ Phượng và Thái sẽ làm một cặp thực đẹp đôi. Chẳng có gì sai nếu Phượng ở lại và chấp nhận mối tình của người bạn cùng xóm. Nhưng rõ ràng là Phượng đã không yêu Thái. Điều này cũng chẳng có gì là sai. Tình yêu là một bày tỏ của cảm xúc, mọi thứ còn lại đều không đáng kể.

Nhân chứng

27.11.2008

Ký giả Huy Sơn đứng ngơ ngác trong mưa. Lần nầy, thầy mới thật sự tin rằng mọi chuyện vừa qua chỉ là một giấc chiêm bao. Không chừng khi mưa tạnh, tỉnh dậy mới hay là tảng đá trời đã chìm sâu dưới lòng đất từ khi nào

thượng uyển bỏ hoang

20.11.2008

Thành phố đã có một thời là hòn ngọc viễn đông nên khu vườn ngày xưa là thượng uyển, cây trồng bên trong tươi tốt nhờ được người làm vườn cũ sốt sắng, tận tình chăm sóc. Trái lại hôm nay, người làm vườn mới … bỏ bê không dòm ngó gì đến cây cỏ. Những loài thảo mộc quý tàn tạ và héo úa. Trong vườn chỉ còn cỏ dại và những hạt giống cũ sót lại vừa nẩy mầm, nhưng vì không được vun xới, săn sóc nên đã sớm bị sâu ăn…

Người Bán Chụp Đèn

19.11.2008

Nguyến Thị Hải Hà chuyển ngữ

Một người đàn ông tóc bạc mặc toàn đen và cái áo khoác đuôi tôm đã sờn, đến cửa bán rong chụp đèn. Ông có vẻ đàng hoàng trang trọng và hai bàn tay của ông bị cụt đi càng làm tăng vẻ nghiêm trang của ông. Ông cầm một cái chụp đèn bằng một cái bàn tay giả bằng kim loại. “Tôi có thể bán cho ông một cái chụp đèn mới không?”

4 Âm Bản – Âm BẢn 1

14.11.2008

Văn chương, tư tưởng, nghệ thuật có ẩn mình như thế? Hoài thai trong cái đầu lâu có máu, hãy còn não? Và những kết tập tinh thần ấy ra khỏi chốn hoài thai thì tức tốc chết?

Một ngày của hơn bảy trăm ngày?

già nua trên đường phố thét lên lạ lùng

13.11.2008

Ôi mình ơi, con bé đến là xinh. Trông nó như một hòn than ý. Đen bóng từ đầu đến chân, đến tôi không thấy được mắt của nó nữa. Cứ như ta vừa soi vào một chiếc gương đen và chỉ thấy toàn bộ vẻ đẹp của sự phẳng lặng, mà không phải thấy sự xấu xí của chúng ta. Vâng, đúng thế, một sự phẳng lặng mà tôi luôn mong muốn mỗi khi nhìn soi gương.

The pork tongue – English translation of "Chiếc lưỡi lợn"

13.11.2008

As you know, pal , I would never babble any thing about our affairs, ever. Our secret has to be kept until the end, absolutely. That’s what you’ve gotta remember. Never slip out a word even if they come to kill us.

Chiếc lưỡi lợn

12.11.2008

Tôi như không tin ở tai mình nữa, hắn ta điên thật rồi vì làm sao chúng tôi có một cái lưỡi heo trong nhà kia chứ! Tôi cúp máy đột ngột và nói với cô: “hắn mất trí thật rồi, cái thằng hàng xóm của mình ấy, nó bảo cái lưỡi heo cô đưa không phải cái lưỡi heo của hắn

Đá thủy chung

7.11.2008

Gió luồn qua rừng thông, uốn lượn những chùm tiếng rì rào qua lớp lớp đỉnh xanh, vi vút loang tỏa trên những con đường vắng vòng quanh các vùng đồi, rồi thong thả phả nhẹ lời thở than sau cùng xuống ngôi nhà nhỏ. Đêm đêm nằm nghe gió than van chút niềm đau ngọt ngào

lý lịch hoang tưởng của tôi

4.11.2008

Lý lịch tôi bắt đầu bằng chủng tộc. Tôi người Mỹ gốc Á lai Phi. Tôi tên Amabo Kcarab Nguyễn. Nét tôi không thuần đen, nét tôi thanh hơn và da tôi nhạt màu hơn những người da đen ở Harlem. Mẹ tôi người Việt. Tôi không có cha và mang họ mẹ.

Tiếng Gọi Trong Sương Mù

♦ Chuyển ngữ:
1.11.2008

TRẦN ĐỨC TÀI dịch

Nguyên tác: THE FOG HORN

Ta sẽ tạo ra một âm thanh và một dụng cụ; người sẽ gọi đó là Tiếng Sương Mù và bất cứ ai nghe thấy nó sẽ biết được nỗi buồn của vĩnh cửu và sự ngắn ngủi của cuộc đời.

Thế giới hỗn mang

31.10.2008

Cho đến hết đời mình, tôi không thể hiểu Má. Tôi cũng không thể hiểu cuộc đời này, không hiểu thế giới này. Cái thế giới hỗn mang vô thường và không thật nữa kể từ ngày má tôi ngập ngừng : con ơi, má nói cái này, đừng buồn nghe con, số mạng hết trơn hà…

Ký Ức của Người Loạn Tính

26.10.2008

Tôi là đứa con trai. Một đứa con trai. Tôi chỉ mặc sơ mi và quần jeans. Tôi đang để dành tiền. Bằng đủ mọi nghề tôi có thể nghĩ ra, ngoài cách rửa chén nhà hàng và đi lau chùi phòng vệ sinh công cộng. Làm những công việc như vầy mà phải lấy băng dính quấn chặt quanh ngực khó chịu kinh khủng. Nhưng tôi cần tiền mua thuốc uống để khỏi có kinh hàng tháng. Nếu có nhiều tiền hơn tôi sẽ đi bác sĩ chích thêm hoóc môn.

Chuyện Người Quan Hoạn

25.10.2008

Những người đàn bà vất vả tìm tòi. Những ngón ngọc vạch cả đám rừng thưa tìm dấu vết trên thân thể con vật khác giống. Quan hoạn nằm im. Lửa bừng hai má. Lửa mờ hai mắt. Thái Giám ơi mắc mớ chi mà ốt dột rứa tề. Hai cái má đỏ au như say rượu. Hai bắp đùi no tròn. Cái bụng bập bềnh. Chiếc rốn trũng sâu. Những sợi lông măng lướt phướt trên làn da bụng mịn màng.

người bạn đồng nghiệp ca hai

24.10.2008

Có hôm, đang nằm mơ màng, anh bỗng linh cảm có ai đang nhìn mình. Anh hé mắt nhìn. Anh giật mình khi thấy Matt đứng tì tay trên cửa phòng, chăm chú nhìn anh. Anh bẽn lẽn ngồi dậy, cảm thấy như bị bắt quả tang làm một việc gì tội lỗi. Anh bối rối không biết phải ăn nói làm sao, thì Matt im lặng mỉm cười, nhìn anh yên lặng, khuôn mặt Matt trông hiền lành một cách lạ lùng.

Bay

23.10.2008

Thương khóc nhoè cả bộ mặt được trang điểm kỹ lưỡng. Ông bắt tay André, và, đột ngột, ôm chầm lấy rể, vỗ vỗ lưng, lặp đi lặp lại lời xin lỗi. Thương thút thít trong vòng tay ông, nồng mùi thơm cuả nước hoa, son phấn và keo xịt tóc. Hình như chưa bao giờ ông kề cận con đến như vậy. Thương. Không phải ông đặt tên cho con.

Trong Bóng Tối

23.10.2008

Tóc anh vàng và sợi nhỏ, vầng trán cao, sóng mũi thanh tú, chiếc cằm hơi nhọn, da anh tai tái, những chân râu xanh nhạt mới nhú lên đêm qua, chắc là sáng nay anh chưa cạo trông anh chỉ khoảng 23 đến 25 tuổi, thân hình anh mảnh dẻ, cả người anh toát ra một vẻ yếu đuối như đang cần một sự nương tựa, bàn tay anh để trên lòng có những ngón dài, xanh nhợt nhạt.

Cuối Cùng, Không Còn Lại

20.10.2008

Tuổi chúng tôi cách nhau năm một, tâm tính nhiều điểm bất đồng, nhưng có nhiều gắn bó trong quá khứ: thuở nhỏ học cùng trường, đi về chung mỗi ngày. Tôi sống động, bất chấp như ve; Luận nhu mì, cần cù như kiến. Sau tú tài đôi, tôi ra nước ngoài; Luận ở lại, nhập ngũ. Vài năm sau chiến tranh, Luận đi tù cải tạo, được thả rồi vượt biên.

Huyết Nhân Ngải

19.10.2008

Loại ngải quý đó em, ban ngày, lá nó xanh bình thường, nhưng đêm thì ửng đỏ, chi hoa, cuống hoa mảnh như không có thật, hoa đỏ bầm, nhỏ li ti, lửng lơ nở vào những đêm trăng thu. Lúc ấy không gian chậu cây như đang xuất huyết, như đang đẫm lệ.

Người Bệnh Nằm Đó

13.10.2008

Người bệnh nằm đó chắc đã 20 năm rồi, hoặc lâu hơn thế, hay là chưa đến thế, chắc khoảng 10 năm. Thời gian sống ai mà còn tính được nữa, họa may nhớ được …

Hành trang ngày trở lại

10.10.2008

Có thể lấy một chữ TÌNH tóm gọn toàn bộ nội dung truyện ngắn của Trương Văn Dân. Tình đây là tình người, là cái cách con người đối xử với nhau, là cách con người sống ở đời sao cho xứng là con người, là giá trị tinh thần con người phải cưu mang và chuyên chở qua tháng năm tồn tại của mình trên cõi thế

Một Chuyện Vui

8.10.2008

Nguyễn Hoài Phương

Khe khẽ mở cửa, len lén bước vào phòng, nghển cao cổ, cố nhìn qua vai tôi, đọc được ba chữ Nguyễn Văn A, tức là tên nhân vật mà tôi vừa gõ …

Ngủ giữa hoa sen

8.10.2008

Nguyễn Anh Vũ
– Tôi không tin vào những điều kì diệu. Tôi chỉ tin vào những gì là hiện thực. Tôi cũng biết những gì anh định viết ra. Nhưng này! Tôi không tin đâu! …

Kiếm ma Inazuma

7.10.2008

Từ khi trí nhớ hình thành bên trong con người tôi cho đến lúc này không một lần nào cảm thấy được tình yêu của cha. Ông lạnh lùng, chưa bao giờ chạm vào người tôi dù chỉ một lần, đừng nói là những lời âu yếm. Trong nhà, người duy nhất tôi thường hay trò chuyện là lão bộc đã ngoài sáu mươi.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)