Trang chính » Tác giả

Bài đã đăng của Nhã Thuyên

nhathuyen_thumb
Nhã Thuyên sinh năm 1986 tại Hải Dương, tốt nghiệp khoa Ngữ Văn, Đại học Sư phạm Hà Nội. Hiện đang sinh sống tại Hà Nội.

Tuyển tập tiểu luận ‘un\ \martyred’ của Nhã Thuyên

9.04.2019
NhatThuyen-Unmartyred-Cover.jpg

 

 
 
Tuyển tập tiểu luận tiếng Anh un\ \martyred: [self-]vanishing presence in Vietnamese poetry (tựa Việt: bất\ \tuẫn: những hiện diện [tự-] vắng trong thơ Việt) do nhà xuất bản Roof Books ở New York …

Nhã Thuyên (thạc sĩ Đỗ Thị Thoan) lên tiếng về những cáo buộc của ông Phan Trọng Thưởng

20.04.2014

Xin mời đọc  bài viết "Cần minh bạch: Vấn đề “nhận tiền nước ngoài” và dự án Những tiếng nói ngầm" của Nhã Thuyên tức Đỗ Thị Thoan để trả lời/phản bác những lập luận …

Lời cảm ơn

29.10.2012

Tôi không xem việc tôi làm này như một công trình cá nhân, mà đằng sau luôn là sự ủng hộ và chia sẻ của một cộng đồng văn chương nghệ thuật rộng hơn. Và tiếng nói nhỏ bé của tôi trong cộng đồng ấy, mối quan tâm nhỏ bé của tôi về thơ ca…

Những tiếng nói cộng hưởng[1]

25.10.2012
biaDuBaoPhiThoiTiet_thumb.jpg

Những tác giả tôi đề cập ở đây, có thể không phải những nhà thơ (nữ) tôi thích đọc nhất ở khía cạnh niềm vui thẩm mĩ, nhưng là những người bằng việc lựa chọn viết như một cách phô bày kinh nghiệm nữ giới và đòi hỏi sự bình quyền cho nữ giới ở các mức độ khác nhau…

Nguyễn Quốc Chánh

24.10.2012

Mặc dù là một nhà thơ tiên phong tự bên lề hóa chính mình để thể hiện những quan điểm thơ ca không chấp nhận mọi hình thức kiểm duyệt của chính quyền, việc gọi tên Nguyễn Quốc Chánh là nhà thơ thể nghiệm hay bên lề với tôi dường như đều không thỏa đáng, hay không công bằng…

Cuộc nổi dậy của rác thải[1]

23.10.2012

Mở Miệng, tôi muốn coi là một nút thắt để mở ra những câu hỏi khác của thi ca. Vậy, với tôi, Mở Miệng là ai ở vị trí các nhà thơ? Các thực hành thơ của Mở Miệng, nổi bật là cuộc tấn công vào chất liệu với các tên gọi thơ Rác, thơ Dơ, thơ Nghĩa Địa, từng châm ngòi cho những tranh luận nhiều chiều…

Thơ ca của sự phủ định và sự phủ định thơ[1]

22.10.2012
dongracvotan_thumb.jpg

Ở thời đại của chúng ta, các nhà nghiên cứu, phê bình văn chương và cả người sáng tác dường như muốn đẩy xa hết cỡ chiều rộng và chiều sâu của mối quan hệ thơ ca và chính trị, theo đó, cụm từ tính chính trị dường như đang trở nên hấp dẫn đến nỗi tất cả thơ ca đều có thể mang tính chính trị theo nghĩa nào đó…

Những va chạm: thơ ca, bối cảnh, cá nhân

19.10.2012

Do đó, thay vào nỗ lực đưa ra những thống kê và mô tả, phân tích xã hội học thơ ca, tôi muốn đóng góp một góc nhìn có chút khác biệt: tìm hiểu bối cảnh của những tiếng nói ngầm trong thơ ca, không phải như một câu chuyện lớn bọc lấy những câu chuyện nhỏ, mà như một văn bản xã hội…

Những tiếng nói ngầm: Lời ngỏ

18.10.2012

Tôi muốn làm nổi lên qua các tiểu luận hình ảnh của một không gian văn học năng động với những tác giả tỏ ra cam kết với lựa chọn phản biện và đổi mới văn chương, những người dường như đang giữ chặt lấy vị trí bên lề của mình để nuôi dưỡng một kinh nghiệm chống đối…

con tàu

28.11.2011

đã đến đúng độ tròn đầy nhất của vẻ đẹp của bầu trời buổi sáng, mây đã trong hơn, tôi trấn an mình, ổn cả thôi, con tàu từ từ rời khỏi bến cảng, từng mảng nước chuyển động ì oạp, nặng nhọc, hắn đã lên tàu, hắn đẹp như một pho tượng buổi sáng, bàn tay tôi có ai vừa nắm lấy bóp nhẹ

Rìa Vực: tập thơ Nhã Thuyên

14.11.2011
riavuc-nth.jpg

Rìa vực là tác phẩm thứ ba và là tác phẩm thơ riêng lẻ đầu tiên của Nhã Thuyên, do nxb Giấy Vụn ấn hành năm 2011 với lời đề tựa của nhà văn Đặng …

kí ức và người sáng tạo trẻ

15.10.2011
nha-thuyen_thumb.jpg

Họ cần khẳng định bồng bột tiếng nói của mình. Họ ngao ngán những cái xoa đầu, những phán bảo. Họ lại đang ở tuổi cuồng nhiệt nhất. Họ muốn ích kỉ khư khư giữ lịch-sử-tôi, phủ nhận những thứ lịch sử đã lão hóa qua các bài học giáo khoa, các phán xét đạo đức đã hết sạch bí mật.

Vương Ngọc Minh: thơ và chính trị, chuyện “bất khả tư nghị”

11.10.2011
nvm_thumb.jpg

Quả tình tôi cũng chẳng hiểu tại sao! còn bảo đâu đó người ta rung chuông báo tử thơ (…) tôi thực sự không biết có chuyện ấy, dẫu có đi chăng nữa thì làm sao thơ chết được mà báo tử (!) và thưa chị, tôi không hề [có tham vọng] hướng tới một thứ thơ nào cả, lực bất tòng tâm chăng?

tấm gương soi tôi

30.09.2011

tôi biết trước tấm gương, ngay cả sự trần trụi của tôi cũng chỉ là một cách giải thích hợp lý, thực và hư, có và không, kì diệu và vô nghĩa, màu xanh ô cửa và tán lá nuốt mất gương mặt mưa, những bàn tay nhịp trên mặt kính rã ra và tan biến, từng giọt café im lặng thở, màu hoa vàng đổ xuống…

giấc ngủ

28.09.2011

may mắn gặp một buổi chiều dịu dàng, tôi mặc nó ngủ lịm, mặt trăng thơ trẻ áp mặt vào bức tường và chất vàng sóng sánh
loang chảy qua lớp biểu bì loài rắn như biển sóng dồn lên…

Văn học dấn thân hôm nay

31.08.2011

Từ Thời Đại đang ám ảnh chúng ta. Và trong vô vàn các từ ngữ mời mọc những ý tưởng lớn lao, có từ Chính Trị. Nó hào hứng đập phá. Nó chán nản. Nó cao vọng thay đổi. Nó đầy nhạo báng. Nó nặng nhọc. Nó vô trách nhiệm. Có thể đang tồn tại cùng lúc hai cảm giác/ý thức đầy mâu thuẫn…

Ngón Tay Út – tập truyện ngắn Nhã Thuyên-

30.08.2011
ngonut_front.jpg

Ngón Tay Út tập truyện ngắn Nhã Thuyên
Tôi đã nhiều lần bất cẩn sa xuống hố, tưởng sẽ mòn ruỗng trong âm u, lại cố …

Trò chuyện với Lý Đợi và Bùi Chát: Khước từ thỏa hiệp để lựa chọn tự do

30.05.2011

Trong một cái nhìn có phân tích và hơi lạc quan thì “tự do xuất bản và tự do sáng tác ở Việt Nam đã có thể nói đến một sự chuyển động rõ rệt”, nhưng tôi nghĩ điều đó không quan trọng bằng thái độ của người cầm bút với từng hoàn cảnh sống của mình.

Gió cứ thổi trong bầu trời xám

24.12.2010

Mưa thì mù mịt những điều hãi hùng. Không có gì ở đây, ngoài những cơn gió cứ thổi, cứ than thở không dứt trong suốt mùa đông, những loài gió lạ lùa qua khe cửa sổ sơn xanh chống chếnh, những loài gió với gương mặt và hơi thở khổ đau, trĩu nặng mà vẫn ngang tàng.

Ông nghe rõ tiếng đóng quan tài mỗi lúc một vang mạnh.

24 Nảy

3.09.2010

Thơ gái đẻ hút dịch-đời tạo tác. Mang nặng tất thảy, nhưng nhất là những nhỏ, lẻ: chấm, phẩy, ngang cách, ngang nối, đoạn trắng, hai chấm, ngoặc đơn, cách chữ tự bày . . .
Và những vết thâm và nỗi thẳm.

Người Kể Chuyện vào mùa thu

15.07.2010

Người Kể Chuyện đi qua làng vào đầu mùa thu và rao lên rằng anh ta sẽ kể một câu chuyện kéo dài suốt bốn mùa về cuộc gặp gỡ giữa các linh hồn. Câu chuyện sẽ khiến người già trong làng sống lâu hơn, người cô đơn có thể gặp lại người thân đã chết, vợ chồng bỏ nhau lại trở về, trẻ con cười nhiều hơn và đôi lứa yêu nhau…

Điều nói ra sẽ giết chết tất cả

11.06.2010

Tôi vùng chạy ra nhà xí, khóc nức nở. Đó là căn bệnh mãn tính của tôi. Nhà xí là nơi ẩn náu kín đáo và an toàn nhất trong nhà để không ai biết tôi đang giấu trong người một căn bệnh khổ sở. Tôi bắt đầu rít lên như một con thỏ bị giết thịt, rồi nức nở nức nở từng chặp…

Da Màu phỏng vấn Nhã Thuyên

11.06.2010

Giai đoạn sửa chữa này với tôi vừa hưng phấn vừa mệt nhọc, không có sự dào dạt ban đầu, nhưng có sự hưng phấn của lý tính tỉnh táo và nghiêm khắc, cái hưng phấn được gạch bỏ mình, được “giết” mình: tôi cố gắng cắt bỏ mọi thứ thừa thãi, dễ dãi, kể lể… để khi đọc lại, mình có cảm giác “đúng” nhất, “thực” nhất.

Lí do để sống

4.06.2010

Giữa đám đông đang nở ra ngàn ngạt người, gã đứng im lặng, vừa như dửng dưng vừa bối rối vì thấy mình thừa thãi.
Đôi chân trên mặt đất như hai cái cây gầy khẳng, không gió và khắc khổ.
Trong đám tang, gã lạc ra như đứa trẻ không thuộc một nhóm chơi nào, không cười không nói, không biết lộ vẻ buồn đau.

Câu chuyện về một nhà thơ can đảm ♦ Lại Romeo & Juliet

25.05.2010

Như những nhà thơ trung thực với mình và can đảm tự hủy, gã ném tất cả những bài thơ gã cảm thấy nhạt nhẽo vào lò lửa.
Kể từ đó, suốt cả quãng đời khô kiệt cảm hứng còn lại, gã vặn vẹo mãi một mình một chuỗi dây xoắn đau khổ và nuối tiếc…

Trong thành phố ♦ Một buổi chiều quạnh quẽ

10.05.2010

Hôm sau, chập choạng chiều, hắn tìm tôi và nói rằng đêm qua hắn đã hiếp rồi xé từng mảnh thịt một ả mỡ màng ở nhà thổ, hắn đã thành đàn ông thực sự. Hắn nói một lúc nào có hứng hắn sẽ xé thịt tôi. Ngôn từ của hắn thẳng băng, mạnh mẽ, chính xác và ẩn chứa sự say sưa khoái hoạt, như có máu chảy giần giật ở trong.

Người gieo trồng muôn dặm sao

24.08.2009

Hãy ngồi lặng trong im vắng, hơi rượu không bốc lên mắt nhưng tiếng nói của tôi một giây nào đã làm hồi sinh một nụ Hân Hoan nở giữa tháng ngày tưởng như tất cả chúng ta đang là những công – dân – tuyệt – vọng.

thức canh nhau bốn mùa

20.08.2009

mau đến Mùa Đông đi! chúng ta lại cưới nhau một lần nữa trong tưởng tượng. riết cười đến tận Mùa Xuân sau. anh hát trên đường, hoang mang mù mịt… hóa ra là chúng tôi đang nhớ nhau quá chừng, đến ngột thở và bất động cả màu xanh trên trời.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)